Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 405
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 407Đường Tử Di nói chuyện chính: “Em định sau khi khai giảng sẽ đăng ký cho Hồng Lăng vào học trường cấp ba trực thuộc đại học Vân Kinh, đó là trường cấp ba tốt nhất Vân Kinh”.Ngô Bình nghe xong liền quay sang hỏi Hồng Lăng: “Cuộc sống của học sinh cấp ba chán ngắt, em đã sẵn sàng trải nghiệm chưa?”Hồng Lăng gật đầu: “Không chán đâu anh, ở đó có nhiều bạn, em thích lắm”.Ngô Bình: “Thế thì tốt rồi, giờ em hãy làm quen với trường lớp trước, nếu thấy không phù hợp thì nghỉ cũng được”.Đường Tử Di: “Em định để Hồng Lăng học luôn lớp 12, sau đó thi đại học vào năm sau”.Ngô Bình: “Thật ra thi đại học cũng không quan trọng đâu, với độ tuổi hiện giờ thì Hồng Lăng chỉ cần đến trường và làm quen với các bạn mới, thích ứng dần với cuộc sống bình thường là được rồi”.Đường Tử Di hiểu ra vấn đề: “Anh nói phải”.Hồng Lăng xua tay: “Hai người nói chuyện đi, em phải đi học bài đây”, nói rồi, cô ấy đứng dậy đi vào phòng học.Đường Tử Di và Ngô Bình đưa mắt nhìn nhau, Đường Tử Di nói: “Anh mà không đến thì em định đi thăm bác gái với Tiểu Mi rồi”.Ngô Bình xua tay: “Chuyện xong rồi, cô đừng lo”.Đường Tử Di: “Thế thì tốt, em còn nghĩ nếu ở đó không an toàn thì để cô với Tiểu Mi đến nhà em ở”.“Không cần đâu, à vịnh Bạch Long vẫn đang thi công tốt chứ?”Đường Tử Di gật đầu: “Vâng anh, nhưng có một việc em thấy hơi lạ”.“Hả? Việc gì thế?”, Ngô Bình hỏi ngay.Đường Tử Di: “Có một người ở Lĩnh Nam rất có hứng thú với căn biệt thự của anh”.Ngô Bình nhíu mày: “Cái gì? Rất có hứng thú với căn biệt thự ấy ư? Anh ta bảo sao?”Đường Tử Di: “Anh ta bảo tiền nong không thành vấn đề. Đương nhiên là em từ chối rồi, ở đó có mắt trận, sao em có thể bán cho người ngoài được?”“Cô có biết thân phận của người đó không?”, Ngô Bình hỏi với vẻ nghiêm túc.Đường Tử Di: “Anh ta là Trần Vĩnh Chân, người của Trần Thị – hộ giàu thứ ba ở Lĩnh Nam. Em có hỏi thăm mấy người bạn thì họ nói hình như nhà họ Trần này còn là một gia tộc tu hành, họ nổi tiếng ở Lĩnh Nam lắm. Trần Vĩnh Chân còn liên quan đến Song Tiên ở Lĩnh Nam đấy”.“Em còn hỏi cả ông ba nhà họ Từ nữa, ông ấy bảo Song Tiên rất nổi tiếng vào thời Thanh, nhưng về sau đã sống ẩn dật. Cho tới mười năm trước thì đã phá lệ rồi nhận Trần Vĩnh Chân làm đồ đệ, chuyện này làm chấn động giang hồ luôn”.
Chương 407
Đường Tử Di nói chuyện chính: “Em định sau khi khai giảng sẽ đăng ký cho Hồng Lăng vào học trường cấp ba trực thuộc đại học Vân Kinh, đó là trường cấp ba tốt nhất Vân Kinh”.
Ngô Bình nghe xong liền quay sang hỏi Hồng Lăng: “Cuộc sống của học sinh cấp ba chán ngắt, em đã sẵn sàng trải nghiệm chưa?”
Hồng Lăng gật đầu: “Không chán đâu anh, ở đó có nhiều bạn, em thích lắm”.
Ngô Bình: “Thế thì tốt rồi, giờ em hãy làm quen với trường lớp trước, nếu thấy không phù hợp thì nghỉ cũng được”.
Đường Tử Di: “Em định để Hồng Lăng học luôn lớp 12, sau đó thi đại học vào năm sau”.
Ngô Bình: “Thật ra thi đại học cũng không quan trọng đâu, với độ tuổi hiện giờ thì Hồng Lăng chỉ cần đến trường và làm quen với các bạn mới, thích ứng dần với cuộc sống bình thường là được rồi”.
Đường Tử Di hiểu ra vấn đề: “Anh nói phải”.
Hồng Lăng xua tay: “Hai người nói chuyện đi, em phải đi học bài đây”, nói rồi, cô ấy đứng dậy đi vào phòng học.
Đường Tử Di và Ngô Bình đưa mắt nhìn nhau, Đường Tử Di nói: “Anh mà không đến thì em định đi thăm bác gái với Tiểu Mi rồi”.
Ngô Bình xua tay: “Chuyện xong rồi, cô đừng lo”.
Đường Tử Di: “Thế thì tốt, em còn nghĩ nếu ở đó không an toàn thì để cô với Tiểu Mi đến nhà em ở”.
“Không cần đâu, à vịnh Bạch Long vẫn đang thi công tốt chứ?”
Đường Tử Di gật đầu: “Vâng anh, nhưng có một việc em thấy hơi lạ”.
“Hả? Việc gì thế?”, Ngô Bình hỏi ngay.
Đường Tử Di: “Có một người ở Lĩnh Nam rất có hứng thú với căn biệt thự của anh”.
Ngô Bình nhíu mày: “Cái gì? Rất có hứng thú với căn biệt thự ấy ư? Anh ta bảo sao?”
Đường Tử Di: “Anh ta bảo tiền nong không thành vấn đề. Đương nhiên là em từ chối rồi, ở đó có mắt trận, sao em có thể bán cho người ngoài được?”
“Cô có biết thân phận của người đó không?”, Ngô Bình hỏi với vẻ nghiêm túc.
Đường Tử Di: “Anh ta là Trần Vĩnh Chân, người của Trần Thị – hộ giàu thứ ba ở Lĩnh Nam. Em có hỏi thăm mấy người bạn thì họ nói hình như nhà họ Trần này còn là một gia tộc tu hành, họ nổi tiếng ở Lĩnh Nam lắm. Trần Vĩnh Chân còn liên quan đến Song Tiên ở Lĩnh Nam đấy”.
“Em còn hỏi cả ông ba nhà họ Từ nữa, ông ấy bảo Song Tiên rất nổi tiếng vào thời Thanh, nhưng về sau đã sống ẩn dật. Cho tới mười năm trước thì đã phá lệ rồi nhận Trần Vĩnh Chân làm đồ đệ, chuyện này làm chấn động giang hồ luôn”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 407Đường Tử Di nói chuyện chính: “Em định sau khi khai giảng sẽ đăng ký cho Hồng Lăng vào học trường cấp ba trực thuộc đại học Vân Kinh, đó là trường cấp ba tốt nhất Vân Kinh”.Ngô Bình nghe xong liền quay sang hỏi Hồng Lăng: “Cuộc sống của học sinh cấp ba chán ngắt, em đã sẵn sàng trải nghiệm chưa?”Hồng Lăng gật đầu: “Không chán đâu anh, ở đó có nhiều bạn, em thích lắm”.Ngô Bình: “Thế thì tốt rồi, giờ em hãy làm quen với trường lớp trước, nếu thấy không phù hợp thì nghỉ cũng được”.Đường Tử Di: “Em định để Hồng Lăng học luôn lớp 12, sau đó thi đại học vào năm sau”.Ngô Bình: “Thật ra thi đại học cũng không quan trọng đâu, với độ tuổi hiện giờ thì Hồng Lăng chỉ cần đến trường và làm quen với các bạn mới, thích ứng dần với cuộc sống bình thường là được rồi”.Đường Tử Di hiểu ra vấn đề: “Anh nói phải”.Hồng Lăng xua tay: “Hai người nói chuyện đi, em phải đi học bài đây”, nói rồi, cô ấy đứng dậy đi vào phòng học.Đường Tử Di và Ngô Bình đưa mắt nhìn nhau, Đường Tử Di nói: “Anh mà không đến thì em định đi thăm bác gái với Tiểu Mi rồi”.Ngô Bình xua tay: “Chuyện xong rồi, cô đừng lo”.Đường Tử Di: “Thế thì tốt, em còn nghĩ nếu ở đó không an toàn thì để cô với Tiểu Mi đến nhà em ở”.“Không cần đâu, à vịnh Bạch Long vẫn đang thi công tốt chứ?”Đường Tử Di gật đầu: “Vâng anh, nhưng có một việc em thấy hơi lạ”.“Hả? Việc gì thế?”, Ngô Bình hỏi ngay.Đường Tử Di: “Có một người ở Lĩnh Nam rất có hứng thú với căn biệt thự của anh”.Ngô Bình nhíu mày: “Cái gì? Rất có hứng thú với căn biệt thự ấy ư? Anh ta bảo sao?”Đường Tử Di: “Anh ta bảo tiền nong không thành vấn đề. Đương nhiên là em từ chối rồi, ở đó có mắt trận, sao em có thể bán cho người ngoài được?”“Cô có biết thân phận của người đó không?”, Ngô Bình hỏi với vẻ nghiêm túc.Đường Tử Di: “Anh ta là Trần Vĩnh Chân, người của Trần Thị – hộ giàu thứ ba ở Lĩnh Nam. Em có hỏi thăm mấy người bạn thì họ nói hình như nhà họ Trần này còn là một gia tộc tu hành, họ nổi tiếng ở Lĩnh Nam lắm. Trần Vĩnh Chân còn liên quan đến Song Tiên ở Lĩnh Nam đấy”.“Em còn hỏi cả ông ba nhà họ Từ nữa, ông ấy bảo Song Tiên rất nổi tiếng vào thời Thanh, nhưng về sau đã sống ẩn dật. Cho tới mười năm trước thì đã phá lệ rồi nhận Trần Vĩnh Chân làm đồ đệ, chuyện này làm chấn động giang hồ luôn”.