Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 404

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 406Trần Lăng Sương khẽ gật đầu: “Vậy được, thời gian qua anh đã vất vả rồi”.“Đừng khách sáo, tôi mong cô sớm trở lại làm việc. Tôi rất mong chờ tác phẩm mới của cô”.Trần Lăng Sương cười đáp: “Tôi đã quyết định sẽ gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, chắc chắn tác phẩm mới sẽ nhanh chóng được tung ra. Nếu anh có đi Thiên Kinh thì chắc chắn phải đến thăm tôi nhé”.“Tôi sẽ tới”, Ngô Bình gật đầu.Sau khi tạm biệt Trần Lăng Sương, Ngô Bình đi tới vịnh Bạch Long xem xét một chuyến. Dự án biệt thự mà anh quy hoạch đã khởi công, mọi việc đều tiến hành thuận lợi.Sau đó, anh quay về biệt thự Thái Khang để tiễn Lâm Băng Tiên và Lâm Mỹ Kiều ra sân bay.Lâm Băng Tiên muốn tới Thiên Kinh tham gia chương trình tuyển chọn tài năng, họ sẽ lên chuyến bay chiều hôm nay.Ngô Bình lái chiếc M8 đưa hai mẹ con họ ra sân bay. Trước lúc họ lên máy bay, anh đưa cho Lâm Băng Tiên một tấm thẻ, nói: “Ở Thiên Kinh mọi thứ đắt đỏ, có nhiều thứ phải chi tiêu. Trong thẻ này có năm trăm nghìn tệ, coi như anh cho em mượn”.Lâm Băng Tiên cắn cắn môi, nhận lấy tấm thẻ, nói: “Anh à, anh tốt với em quá. Em không biết phải báo đáp anh thế nào”.Ngô Bình cười ha ha, đáp: “Vậy thì phải cố gắng lên nhé. Đợi khi em thành ngôi sao nổi tiếng rồi thì anh sẽ làm quản lý cho em, lúc đó em tha hồ kiếm lại tiền cho anh nhé”.Lâm Băng Tiên sáng mắt lên, hỏi: Thật vậy sao? Anh nói lời phải giữ lời đấy nhé”.“Đương nhiên”, Ngô Bình xoa đầu Lâm Băng Tiên rồi nói: “Lên đường thuận lợi nhé”.Nhìn hai mẹ con họ dần mất hút trong dòng người Ngô Bình không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Lâm Băng Tiên có con đường phải đi, nếu Vệ Thanh Ảnh giúp đỡ thì cô ấy chắc chắn sẽ nhanh chóng nổi tiếng. Đến lúc đó, cơ hội để hai người họ gặp gỡ sẽ ngày càng ít đi.Còn về việc người quản lý gì đó, chẳng qua anh chỉ thuận miệng nói ra. Chỉ cần công việc của Lâm Băng Tiên đi vào quỹ đạo ổn định thì anh sẽ không liên lạc nhiều với cô nữa.“Mong là mọi việc đều thuận lợi”, Ngô Bình khẽ lẩm bẩm, sau đó anh quay về biệt thự Vân Đỉnh.Hồng Lăng thời gian này đều ở chỗ Đường Tử Di, cũng không biết đã đi học hay chưa nên Ngô Bình quyết định tới xem sao.Khi Ngô Bình tới thì Hồng Lăng đang đọc sách, dáng vẻ vô cùng chăm chỉ, nghiêm túc. Bởi vì quá nhập tâm nên cô còn không để ý đến sự xuất hiện của Ngô Bình.Mãi đến khi Đường Tử Di và Ngô Bình chào hỏi nhau, Hồng Lăng mới vội vã ngẩng đầu lên, gương mặt không giấu được sự vui mừng: “Anh Ngô Bình, anh quay về rồi sao?”Ngô Bình cười đáp: “Hồng Lăng, dạo này em thế nào? Học hành có vất vả không?”Đường Tử Di cười đáp: “Hồng Lăng cực kỳ thông minh, mới có vài ngày đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi. Hiện giờ em ấy đang tự học chương trình cấp ba”.Ngô Bình kinh ngạc: “Đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi sao?”

Chương 406

Trần Lăng Sương khẽ gật đầu: “Vậy được, thời gian qua anh đã vất vả rồi”.

“Đừng khách sáo, tôi mong cô sớm trở lại làm việc. Tôi rất mong chờ tác phẩm mới của cô”.

Trần Lăng Sương cười đáp: “Tôi đã quyết định sẽ gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, chắc chắn tác phẩm mới sẽ nhanh chóng được tung ra. Nếu anh có đi Thiên Kinh thì chắc chắn phải đến thăm tôi nhé”.

“Tôi sẽ tới”, Ngô Bình gật đầu.

Sau khi tạm biệt Trần Lăng Sương, Ngô Bình đi tới vịnh Bạch Long xem xét một chuyến. Dự án biệt thự mà anh quy hoạch đã khởi công, mọi việc đều tiến hành thuận lợi.

Sau đó, anh quay về biệt thự Thái Khang để tiễn Lâm Băng Tiên và Lâm Mỹ Kiều ra sân bay.

Lâm Băng Tiên muốn tới Thiên Kinh tham gia chương trình tuyển chọn tài năng, họ sẽ lên chuyến bay chiều hôm nay.

Ngô Bình lái chiếc M8 đưa hai mẹ con họ ra sân bay. Trước lúc họ lên máy bay, anh đưa cho Lâm Băng Tiên một tấm thẻ, nói: “Ở Thiên Kinh mọi thứ đắt đỏ, có nhiều thứ phải chi tiêu. Trong thẻ này có năm trăm nghìn tệ, coi như anh cho em mượn”.

Lâm Băng Tiên cắn cắn môi, nhận lấy tấm thẻ, nói: “Anh à, anh tốt với em quá. Em không biết phải báo đáp anh thế nào”.

Ngô Bình cười ha ha, đáp: “Vậy thì phải cố gắng lên nhé. Đợi khi em thành ngôi sao nổi tiếng rồi thì anh sẽ làm quản lý cho em, lúc đó em tha hồ kiếm lại tiền cho anh nhé”.

Lâm Băng Tiên sáng mắt lên, hỏi: Thật vậy sao? Anh nói lời phải giữ lời đấy nhé”.

“Đương nhiên”, Ngô Bình xoa đầu Lâm Băng Tiên rồi nói: “Lên đường thuận lợi nhé”.

Nhìn hai mẹ con họ dần mất hút trong dòng người Ngô Bình không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Lâm Băng Tiên có con đường phải đi, nếu Vệ Thanh Ảnh giúp đỡ thì cô ấy chắc chắn sẽ nhanh chóng nổi tiếng. Đến lúc đó, cơ hội để hai người họ gặp gỡ sẽ ngày càng ít đi.

Còn về việc người quản lý gì đó, chẳng qua anh chỉ thuận miệng nói ra. Chỉ cần công việc của Lâm Băng Tiên đi vào quỹ đạo ổn định thì anh sẽ không liên lạc nhiều với cô nữa.

“Mong là mọi việc đều thuận lợi”, Ngô Bình khẽ lẩm bẩm, sau đó anh quay về biệt thự Vân Đỉnh.

Hồng Lăng thời gian này đều ở chỗ Đường Tử Di, cũng không biết đã đi học hay chưa nên Ngô Bình quyết định tới xem sao.

Khi Ngô Bình tới thì Hồng Lăng đang đọc sách, dáng vẻ vô cùng chăm chỉ, nghiêm túc. Bởi vì quá nhập tâm nên cô còn không để ý đến sự xuất hiện của Ngô Bình.

Mãi đến khi Đường Tử Di và Ngô Bình chào hỏi nhau, Hồng Lăng mới vội vã ngẩng đầu lên, gương mặt không giấu được sự vui mừng: “Anh Ngô Bình, anh quay về rồi sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Hồng Lăng, dạo này em thế nào? Học hành có vất vả không?”

Đường Tử Di cười đáp: “Hồng Lăng cực kỳ thông minh, mới có vài ngày đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi. Hiện giờ em ấy đang tự học chương trình cấp ba”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi sao?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 406Trần Lăng Sương khẽ gật đầu: “Vậy được, thời gian qua anh đã vất vả rồi”.“Đừng khách sáo, tôi mong cô sớm trở lại làm việc. Tôi rất mong chờ tác phẩm mới của cô”.Trần Lăng Sương cười đáp: “Tôi đã quyết định sẽ gia nhập công ty truyền thông Sơn Hải, chắc chắn tác phẩm mới sẽ nhanh chóng được tung ra. Nếu anh có đi Thiên Kinh thì chắc chắn phải đến thăm tôi nhé”.“Tôi sẽ tới”, Ngô Bình gật đầu.Sau khi tạm biệt Trần Lăng Sương, Ngô Bình đi tới vịnh Bạch Long xem xét một chuyến. Dự án biệt thự mà anh quy hoạch đã khởi công, mọi việc đều tiến hành thuận lợi.Sau đó, anh quay về biệt thự Thái Khang để tiễn Lâm Băng Tiên và Lâm Mỹ Kiều ra sân bay.Lâm Băng Tiên muốn tới Thiên Kinh tham gia chương trình tuyển chọn tài năng, họ sẽ lên chuyến bay chiều hôm nay.Ngô Bình lái chiếc M8 đưa hai mẹ con họ ra sân bay. Trước lúc họ lên máy bay, anh đưa cho Lâm Băng Tiên một tấm thẻ, nói: “Ở Thiên Kinh mọi thứ đắt đỏ, có nhiều thứ phải chi tiêu. Trong thẻ này có năm trăm nghìn tệ, coi như anh cho em mượn”.Lâm Băng Tiên cắn cắn môi, nhận lấy tấm thẻ, nói: “Anh à, anh tốt với em quá. Em không biết phải báo đáp anh thế nào”.Ngô Bình cười ha ha, đáp: “Vậy thì phải cố gắng lên nhé. Đợi khi em thành ngôi sao nổi tiếng rồi thì anh sẽ làm quản lý cho em, lúc đó em tha hồ kiếm lại tiền cho anh nhé”.Lâm Băng Tiên sáng mắt lên, hỏi: Thật vậy sao? Anh nói lời phải giữ lời đấy nhé”.“Đương nhiên”, Ngô Bình xoa đầu Lâm Băng Tiên rồi nói: “Lên đường thuận lợi nhé”.Nhìn hai mẹ con họ dần mất hút trong dòng người Ngô Bình không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Lâm Băng Tiên có con đường phải đi, nếu Vệ Thanh Ảnh giúp đỡ thì cô ấy chắc chắn sẽ nhanh chóng nổi tiếng. Đến lúc đó, cơ hội để hai người họ gặp gỡ sẽ ngày càng ít đi.Còn về việc người quản lý gì đó, chẳng qua anh chỉ thuận miệng nói ra. Chỉ cần công việc của Lâm Băng Tiên đi vào quỹ đạo ổn định thì anh sẽ không liên lạc nhiều với cô nữa.“Mong là mọi việc đều thuận lợi”, Ngô Bình khẽ lẩm bẩm, sau đó anh quay về biệt thự Vân Đỉnh.Hồng Lăng thời gian này đều ở chỗ Đường Tử Di, cũng không biết đã đi học hay chưa nên Ngô Bình quyết định tới xem sao.Khi Ngô Bình tới thì Hồng Lăng đang đọc sách, dáng vẻ vô cùng chăm chỉ, nghiêm túc. Bởi vì quá nhập tâm nên cô còn không để ý đến sự xuất hiện của Ngô Bình.Mãi đến khi Đường Tử Di và Ngô Bình chào hỏi nhau, Hồng Lăng mới vội vã ngẩng đầu lên, gương mặt không giấu được sự vui mừng: “Anh Ngô Bình, anh quay về rồi sao?”Ngô Bình cười đáp: “Hồng Lăng, dạo này em thế nào? Học hành có vất vả không?”Đường Tử Di cười đáp: “Hồng Lăng cực kỳ thông minh, mới có vài ngày đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi. Hiện giờ em ấy đang tự học chương trình cấp ba”.Ngô Bình kinh ngạc: “Đã học xong chương trình tiểu học và trung học rồi sao?”

Chương 404