Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 413
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 415Người anh ta đập vào một góc rồi bất động. Cú đấm của Ngô Bình đã khiến ý thức của anh ta hỗn loạn, tinh thần rối bời.Bụp bụp!Ngay sau đó, Ngô Bình tung tiếp ba quyền vào các vị trí quan trọng trên người Trần Vĩnh Chân.Anh ghét nhất loại người dùng oán báo ân nên không thể tha cho anh ta được.Quyền thứ nhất, Ngô Bình đã đấm dập gan của Trần Vĩnh Chân, quyền thứ thứ hai tấn công tim, cuối cùng là phổi.Sau đó, Ngô Bình lùi lại, còn Trần Vĩnh Chân nằm im dưới đất, toàn thân bết máu.Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Trước đó, tôi rất tán thưởng anh. Nếu chúng ta thành bạn, anh sẽ là người may mắn, thật đáng tiếc!”Trần Vĩnh Chân run lên, tay phải vẫn cử động được một chút, anh ta dùng nốt chút sức lực cuối cùng để viết hai từ: Xin lỗi.Viết xong, Trần Vĩnh Chân gục đầu sang một bên, tay buôn lỏng, người cứng đờ, anh ta đã chết.Ngô Bình đứng dưới cơn mưa mà tâm trạng rối bời. Anh giơ tay lấy một chùm chìa khoá và ví tiền trên người Trần Vĩnh Chân, sau đó đi tới lối thoát hiểm rồi gọi cho Từ Quý Phi. Nửa tiếng sau, ông ấy đã dẫn các đệ tử thân tin của mình tới.Thi thể của Trần Vĩnh Chân nhanh chóng được xử lý, sau đó họ đi theo Ngô Bình về phòng 8605.Từ Quý Phi hỏi: “Người chết là ai thế?”Ngô Bình thở dài: “Song Tiên của Lĩnh Nam và đồ đệ Trần Vĩnh Chân của họ”.Từ Quý Phi hô lên một tiếng rồi biến sắc mặt.“Chuyện… này là sao?”, ông ấy hỏi.Ngô Bình bỏ qua chuyện linh khí Tử Long, chỉ kể mình cứu Trần Vĩnh Chân rồi bị anh ta đánh lén.Từ Quý Phi nghe xong thì ngẩn người, vì thấy chuyện này quá khó tin.“Sao Trần Vĩnh Chân muốn giết chú? Hình như đâu có lý do gì đâu”.“Chắc vì Song Tiên, họ là hai trợ thủ đắc lực của Hắc Thiên Giáo, có lẽ anh ta muốn dùng cái chết của họ để vu vạ cho em”.Từ Quý Phi gật đầu: “Cũng có thể, chú gặp đại nạn mà vẫn qua khỏi thì chắc chắn sau này sẽ có phúc, thôi mình đi uống rượu đi!”Ngô Bình cười khổ: “Vết thương của em chưa khỏi hẳn, tạm thời không uống rượu được”.Từ Quý Phi vỗ vai anh: “Thế chú về nghỉ ngơi đi, sáng mau, anh lại đến thăm”.
Chương 415
Người anh ta đập vào một góc rồi bất động. Cú đấm của Ngô Bình đã khiến ý thức của anh ta hỗn loạn, tinh thần rối bời.
Bụp bụp!
Ngay sau đó, Ngô Bình tung tiếp ba quyền vào các vị trí quan trọng trên người Trần Vĩnh Chân.
Anh ghét nhất loại người dùng oán báo ân nên không thể tha cho anh ta được.
Quyền thứ nhất, Ngô Bình đã đấm dập gan của Trần Vĩnh Chân, quyền thứ thứ hai tấn công tim, cuối cùng là phổi.
Sau đó, Ngô Bình lùi lại, còn Trần Vĩnh Chân nằm im dưới đất, toàn thân bết máu.
Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Trước đó, tôi rất tán thưởng anh. Nếu chúng ta thành bạn, anh sẽ là người may mắn, thật đáng tiếc!”
Trần Vĩnh Chân run lên, tay phải vẫn cử động được một chút, anh ta dùng nốt chút sức lực cuối cùng để viết hai từ: Xin lỗi.
Viết xong, Trần Vĩnh Chân gục đầu sang một bên, tay buôn lỏng, người cứng đờ, anh ta đã chết.
Ngô Bình đứng dưới cơn mưa mà tâm trạng rối bời. Anh giơ tay lấy một chùm chìa khoá và ví tiền trên người Trần Vĩnh Chân, sau đó đi tới lối thoát hiểm rồi gọi cho Từ Quý Phi. Nửa tiếng sau, ông ấy đã dẫn các đệ tử thân tin của mình tới.
Thi thể của Trần Vĩnh Chân nhanh chóng được xử lý, sau đó họ đi theo Ngô Bình về phòng 8605.
Từ Quý Phi hỏi: “Người chết là ai thế?”
Ngô Bình thở dài: “Song Tiên của Lĩnh Nam và đồ đệ Trần Vĩnh Chân của họ”.
Từ Quý Phi hô lên một tiếng rồi biến sắc mặt.
“Chuyện… này là sao?”, ông ấy hỏi.
Ngô Bình bỏ qua chuyện linh khí Tử Long, chỉ kể mình cứu Trần Vĩnh Chân rồi bị anh ta đánh lén.
Từ Quý Phi nghe xong thì ngẩn người, vì thấy chuyện này quá khó tin.
“Sao Trần Vĩnh Chân muốn giết chú? Hình như đâu có lý do gì đâu”.
“Chắc vì Song Tiên, họ là hai trợ thủ đắc lực của Hắc Thiên Giáo, có lẽ anh ta muốn dùng cái chết của họ để vu vạ cho em”.
Từ Quý Phi gật đầu: “Cũng có thể, chú gặp đại nạn mà vẫn qua khỏi thì chắc chắn sau này sẽ có phúc, thôi mình đi uống rượu đi!”
Ngô Bình cười khổ: “Vết thương của em chưa khỏi hẳn, tạm thời không uống rượu được”.
Từ Quý Phi vỗ vai anh: “Thế chú về nghỉ ngơi đi, sáng mau, anh lại đến thăm”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 415Người anh ta đập vào một góc rồi bất động. Cú đấm của Ngô Bình đã khiến ý thức của anh ta hỗn loạn, tinh thần rối bời.Bụp bụp!Ngay sau đó, Ngô Bình tung tiếp ba quyền vào các vị trí quan trọng trên người Trần Vĩnh Chân.Anh ghét nhất loại người dùng oán báo ân nên không thể tha cho anh ta được.Quyền thứ nhất, Ngô Bình đã đấm dập gan của Trần Vĩnh Chân, quyền thứ thứ hai tấn công tim, cuối cùng là phổi.Sau đó, Ngô Bình lùi lại, còn Trần Vĩnh Chân nằm im dưới đất, toàn thân bết máu.Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Trước đó, tôi rất tán thưởng anh. Nếu chúng ta thành bạn, anh sẽ là người may mắn, thật đáng tiếc!”Trần Vĩnh Chân run lên, tay phải vẫn cử động được một chút, anh ta dùng nốt chút sức lực cuối cùng để viết hai từ: Xin lỗi.Viết xong, Trần Vĩnh Chân gục đầu sang một bên, tay buôn lỏng, người cứng đờ, anh ta đã chết.Ngô Bình đứng dưới cơn mưa mà tâm trạng rối bời. Anh giơ tay lấy một chùm chìa khoá và ví tiền trên người Trần Vĩnh Chân, sau đó đi tới lối thoát hiểm rồi gọi cho Từ Quý Phi. Nửa tiếng sau, ông ấy đã dẫn các đệ tử thân tin của mình tới.Thi thể của Trần Vĩnh Chân nhanh chóng được xử lý, sau đó họ đi theo Ngô Bình về phòng 8605.Từ Quý Phi hỏi: “Người chết là ai thế?”Ngô Bình thở dài: “Song Tiên của Lĩnh Nam và đồ đệ Trần Vĩnh Chân của họ”.Từ Quý Phi hô lên một tiếng rồi biến sắc mặt.“Chuyện… này là sao?”, ông ấy hỏi.Ngô Bình bỏ qua chuyện linh khí Tử Long, chỉ kể mình cứu Trần Vĩnh Chân rồi bị anh ta đánh lén.Từ Quý Phi nghe xong thì ngẩn người, vì thấy chuyện này quá khó tin.“Sao Trần Vĩnh Chân muốn giết chú? Hình như đâu có lý do gì đâu”.“Chắc vì Song Tiên, họ là hai trợ thủ đắc lực của Hắc Thiên Giáo, có lẽ anh ta muốn dùng cái chết của họ để vu vạ cho em”.Từ Quý Phi gật đầu: “Cũng có thể, chú gặp đại nạn mà vẫn qua khỏi thì chắc chắn sau này sẽ có phúc, thôi mình đi uống rượu đi!”Ngô Bình cười khổ: “Vết thương của em chưa khỏi hẳn, tạm thời không uống rượu được”.Từ Quý Phi vỗ vai anh: “Thế chú về nghỉ ngơi đi, sáng mau, anh lại đến thăm”.