Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 414
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 416Nghĩ tới đây, anh lấy chìa khoá rồi đi xuống bãi đỗ xe của khách sạn, sau đó vừa đi vừa ấn chìa khoá.Cuối cùng, khi xuống tầng ba của bãi đỗ xe, anh đã thấy một chiếc xe sáng đèn.Ngô Bình mở cửa xe rồi ngồi vao, sau đó bắt đầu tìm kiếm. Anh dùng khả năng nhìn xuyên thấu, chẳng mấy chốc đã phát hiện có ba phiến ngọc được giấu dưới đệm”.“Có ba phiến ngọc thôi mà giấu kỹ thế”, Ngô Bình thấy kỳ lạ, vì vậy lật tấm đệm lên để lấy ngọc ra.Anh nhìn xuyên thấu vào ba viên ngọc rồi ngẩn người, hoá ra mảnh ngọc này được ghép từ rất nhiều lớp nhỏ thành, mỗi lớp đều rất mỏng.Phiến ngọc dính chặt vào nhau, khiến thoạt nhìn như một thể.Anh tiếp tục quan sát thì thấy trên phiến ngọc khắc rất nhiều chữ và hình vẽ.Anh thầm thấy chấn động, lẽ nào đây cũng là đồ từ thời tiền sử?Anh không nhìn nữa mà cất nó vào túi, sau đó khởi động xe, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, khi ra tới cổng khách sạn thì Ngô Bình nhìn thấy một nhóm tu sĩ xuống xe, sau đó bước nhanh vào khách sạn, đụng ngã cả nhân viên tiếp đón.Ngô Bình hơi hoảng, không lẽ những người này tới tìm Song Tiên? Anh đạp chân ga rồi tăng tốc.Ngô Bình vừa lái xe vừa gọi cho người bạn ở cục tình báo của mình, nhờ anh ta xoá hết hình ảnh của mình ở camera khách sạn và trên đường.Đây không phải chuyện gì quá khó nên bạn anh đồng ý ngay, sau đó còn nói: “Chú Ngô, bố lãnh đạo của bọn anh bị ốm, nếu rảnh thì chú qua khám chút nhé”.Ngô Bình đã giúp người bạn này nhiều lần nên cười nói: “Vâng, sắp tới em sẽ lên Thiên Kinh, khi nào đến, em sẽ gọi cho anh”.Người kia mừng rỡ: “Được, anh chờ tin của chú”.Ngô Bình lái xe tới một bãi đậu xe, đỗ xe xong xuôi, anh mới bắt taxi về sơn trang Vân Đỉnh.Đường Tử Di đang chờ ở đây tới mức nóng ruột, thấy Ngô Bình bình an trở về thì mới thở phào một hơi rồi vội hỏi: “Sao anh đi lâu thế?”Ngô Bình kể tóm tắt lại tình hình cho Đường Tử Di nghe, biết tin Trần Vĩnh Chân đã chết, Song Tiên cũng đã đi chầu diêm vương, Đường Tử Di kinh hãi rồi lẩm bẩm: “Đúng là quá nguy hiểm, lẽ ra em không nên để anh đi mới đúng”.Ngô Bình: “Dù yooi không đi thì Song Tiên cũng sẽ ra tay với anh, nhưng giờ thì không còn phiền phức gì nữa rồi”.Đường Tử Di bảo người chuẩn bị đồ ăn đêm cho Ngô Bình rồi ngồi ăn cùng anh.Sau khi đã ăn no, Ngô Bình bắt đầu luyện quyền và tu luyện cách hít thở. Anh cảm thấy tu vi của mình vẫn rất thấp, sau này mà lại có ai ngấp nghé với linh khí Tử Long, anh vẫn sẽ đối mặt với nguy hiểm.Đến bốn giờ sáng, anh mới đi nghỉ.Lúc này, anh lấy ba phiến ngọc kia ra rồi nghiên cứu kỹ lưỡng.
Chương 416
Nghĩ tới đây, anh lấy chìa khoá rồi đi xuống bãi đỗ xe của khách sạn, sau đó vừa đi vừa ấn chìa khoá.
Cuối cùng, khi xuống tầng ba của bãi đỗ xe, anh đã thấy một chiếc xe sáng đèn.
Ngô Bình mở cửa xe rồi ngồi vao, sau đó bắt đầu tìm kiếm. Anh dùng khả năng nhìn xuyên thấu, chẳng mấy chốc đã phát hiện có ba phiến ngọc được giấu dưới đệm”.
“Có ba phiến ngọc thôi mà giấu kỹ thế”, Ngô Bình thấy kỳ lạ, vì vậy lật tấm đệm lên để lấy ngọc ra.
Anh nhìn xuyên thấu vào ba viên ngọc rồi ngẩn người, hoá ra mảnh ngọc này được ghép từ rất nhiều lớp nhỏ thành, mỗi lớp đều rất mỏng.
Phiến ngọc dính chặt vào nhau, khiến thoạt nhìn như một thể.
Anh tiếp tục quan sát thì thấy trên phiến ngọc khắc rất nhiều chữ và hình vẽ.
Anh thầm thấy chấn động, lẽ nào đây cũng là đồ từ thời tiền sử?
Anh không nhìn nữa mà cất nó vào túi, sau đó khởi động xe, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, khi ra tới cổng khách sạn thì Ngô Bình nhìn thấy một nhóm tu sĩ xuống xe, sau đó bước nhanh vào khách sạn, đụng ngã cả nhân viên tiếp đón.
Ngô Bình hơi hoảng, không lẽ những người này tới tìm Song Tiên? Anh đạp chân ga rồi tăng tốc.
Ngô Bình vừa lái xe vừa gọi cho người bạn ở cục tình báo của mình, nhờ anh ta xoá hết hình ảnh của mình ở camera khách sạn và trên đường.
Đây không phải chuyện gì quá khó nên bạn anh đồng ý ngay, sau đó còn nói: “Chú Ngô, bố lãnh đạo của bọn anh bị ốm, nếu rảnh thì chú qua khám chút nhé”.
Ngô Bình đã giúp người bạn này nhiều lần nên cười nói: “Vâng, sắp tới em sẽ lên Thiên Kinh, khi nào đến, em sẽ gọi cho anh”.
Người kia mừng rỡ: “Được, anh chờ tin của chú”.
Ngô Bình lái xe tới một bãi đậu xe, đỗ xe xong xuôi, anh mới bắt taxi về sơn trang Vân Đỉnh.
Đường Tử Di đang chờ ở đây tới mức nóng ruột, thấy Ngô Bình bình an trở về thì mới thở phào một hơi rồi vội hỏi: “Sao anh đi lâu thế?”
Ngô Bình kể tóm tắt lại tình hình cho Đường Tử Di nghe, biết tin Trần Vĩnh Chân đã chết, Song Tiên cũng đã đi chầu diêm vương, Đường Tử Di kinh hãi rồi lẩm bẩm: “Đúng là quá nguy hiểm, lẽ ra em không nên để anh đi mới đúng”.
Ngô Bình: “Dù yooi không đi thì Song Tiên cũng sẽ ra tay với anh, nhưng giờ thì không còn phiền phức gì nữa rồi”.
Đường Tử Di bảo người chuẩn bị đồ ăn đêm cho Ngô Bình rồi ngồi ăn cùng anh.
Sau khi đã ăn no, Ngô Bình bắt đầu luyện quyền và tu luyện cách hít thở. Anh cảm thấy tu vi của mình vẫn rất thấp, sau này mà lại có ai ngấp nghé với linh khí Tử Long, anh vẫn sẽ đối mặt với nguy hiểm.
Đến bốn giờ sáng, anh mới đi nghỉ.
Lúc này, anh lấy ba phiến ngọc kia ra rồi nghiên cứu kỹ lưỡng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 416Nghĩ tới đây, anh lấy chìa khoá rồi đi xuống bãi đỗ xe của khách sạn, sau đó vừa đi vừa ấn chìa khoá.Cuối cùng, khi xuống tầng ba của bãi đỗ xe, anh đã thấy một chiếc xe sáng đèn.Ngô Bình mở cửa xe rồi ngồi vao, sau đó bắt đầu tìm kiếm. Anh dùng khả năng nhìn xuyên thấu, chẳng mấy chốc đã phát hiện có ba phiến ngọc được giấu dưới đệm”.“Có ba phiến ngọc thôi mà giấu kỹ thế”, Ngô Bình thấy kỳ lạ, vì vậy lật tấm đệm lên để lấy ngọc ra.Anh nhìn xuyên thấu vào ba viên ngọc rồi ngẩn người, hoá ra mảnh ngọc này được ghép từ rất nhiều lớp nhỏ thành, mỗi lớp đều rất mỏng.Phiến ngọc dính chặt vào nhau, khiến thoạt nhìn như một thể.Anh tiếp tục quan sát thì thấy trên phiến ngọc khắc rất nhiều chữ và hình vẽ.Anh thầm thấy chấn động, lẽ nào đây cũng là đồ từ thời tiền sử?Anh không nhìn nữa mà cất nó vào túi, sau đó khởi động xe, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, khi ra tới cổng khách sạn thì Ngô Bình nhìn thấy một nhóm tu sĩ xuống xe, sau đó bước nhanh vào khách sạn, đụng ngã cả nhân viên tiếp đón.Ngô Bình hơi hoảng, không lẽ những người này tới tìm Song Tiên? Anh đạp chân ga rồi tăng tốc.Ngô Bình vừa lái xe vừa gọi cho người bạn ở cục tình báo của mình, nhờ anh ta xoá hết hình ảnh của mình ở camera khách sạn và trên đường.Đây không phải chuyện gì quá khó nên bạn anh đồng ý ngay, sau đó còn nói: “Chú Ngô, bố lãnh đạo của bọn anh bị ốm, nếu rảnh thì chú qua khám chút nhé”.Ngô Bình đã giúp người bạn này nhiều lần nên cười nói: “Vâng, sắp tới em sẽ lên Thiên Kinh, khi nào đến, em sẽ gọi cho anh”.Người kia mừng rỡ: “Được, anh chờ tin của chú”.Ngô Bình lái xe tới một bãi đậu xe, đỗ xe xong xuôi, anh mới bắt taxi về sơn trang Vân Đỉnh.Đường Tử Di đang chờ ở đây tới mức nóng ruột, thấy Ngô Bình bình an trở về thì mới thở phào một hơi rồi vội hỏi: “Sao anh đi lâu thế?”Ngô Bình kể tóm tắt lại tình hình cho Đường Tử Di nghe, biết tin Trần Vĩnh Chân đã chết, Song Tiên cũng đã đi chầu diêm vương, Đường Tử Di kinh hãi rồi lẩm bẩm: “Đúng là quá nguy hiểm, lẽ ra em không nên để anh đi mới đúng”.Ngô Bình: “Dù yooi không đi thì Song Tiên cũng sẽ ra tay với anh, nhưng giờ thì không còn phiền phức gì nữa rồi”.Đường Tử Di bảo người chuẩn bị đồ ăn đêm cho Ngô Bình rồi ngồi ăn cùng anh.Sau khi đã ăn no, Ngô Bình bắt đầu luyện quyền và tu luyện cách hít thở. Anh cảm thấy tu vi của mình vẫn rất thấp, sau này mà lại có ai ngấp nghé với linh khí Tử Long, anh vẫn sẽ đối mặt với nguy hiểm.Đến bốn giờ sáng, anh mới đi nghỉ.Lúc này, anh lấy ba phiến ngọc kia ra rồi nghiên cứu kỹ lưỡng.