Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 416
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 418Còn Ngô Bình thi thoảng lại chạm vào eo và đùi của cô ấy, anh rất hưởng thụ cảm giác này.Vì động tác quá khó nên Đường Tử Di không thể tự thực hiện được, cô ấy dựa sát vào người Ngô Bình thì thấy cơ thể anh rất rắn chắc, hơn nữa hơi thở cũng thơm mát, làm tim cô ấy đập thình thịch.Đường Tử Di cắn môi rồi quay mặt về phía Ngô Bình, anh đang dạy cô ấy thì hai người đối mặt với nhau, miệng cũng gần trong gang tấc.Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở gần kề, Ngô Bình ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Đường Tử Di rồi không nhịn được mà cúi xuống.Ngô Bình cũng ngước lên, sau đó đưa lưỡi ra li3m môi Ngô Bình.Ngô Bình đang định phản đòn thì lại có chuyện.“Ngô Bình, sao dậy sớm thế!”, lúc này chợt có một giọng nói vang lên, Đường Minh Huy cũng ra ngoài tập thể dục.Hiện giờ, một tay Ngô Bình đỡ đùi Đường Tử Di, tay còn lại thì chạm vào ngực cô ấy, để giúp cô ấy điều chỉnh nhịp thở, còn miệng thì gần sát nhau.Cảnh tượng này trở nên vô cùng ám muội trong mắt Đường Minh Huy, vì thế ông ấy phải gọi từ xa, nghì thầm giới trẻ hiện nay bạo thật, mới sáng ngày ra, sao không vào phòng mà hành sự?Ngô Bình và Đường Tử Di buông nhau ra, Đường Tử Di gãi đầu nói: “Bố, bố dậy sớm thế?”Đường Minh Huy: “Lát nữa tập đoàn có cuộc họp quan trọng nên bố dậy sớm chuẩn bị”.Sau đó, ông ấy cười nói với Ngô Bình: “Trẻ tuổi sướng thật, chú ngưỡng mộ cháu đấy”.“Lát cháu có rảnh không?”, Đường Minh Huy hỏi tiếp.Ngô Bình: “Không ạ, có việc gì thế chú?”Đường Minh Huy gật đầu: “Thế đi họp với chú đi, buổi trưa chú phải đi gặp một nhà sưu tầm lớn, hai đứa đi cùng luôn nhé?”Ngô Bình chớp mắt rồi nói: “Chú, cháu không phải người của tập đoàn, như vậy có được không?”Đường Minh Huy suy nghĩ rồi nói: “Cũng đúng, hay chú cho cháu làm thành viên hội đồng quản trị nhé!”Ngô Bình ngạc nhiên: “Dạ?”Đường Minh Huy: “Sớm muộn gì cháu chẳng làm con rể chú, giờ xếp cho cháu một chỗ trong hội đồng quản trị là hợp lý rồi, đúng không Tử Di?”Đường Tử Di đỏ bừng mặt, không biết phải nói gì.Ngô Bình gãi mũi rồi nói: “Chú, chuyện này tính sau đi ạ, tôi chưa có cổ phần, như vậy thì không hay cho lắm”.Đường Minh Huy cười nói: “Sao lại không có cổ phần? Hôm qua, chú đã bàn với ông nội Tử Di rồi, khi nào hai đứa lấy nhau, nhà chú sẽ chia cho hai đứa 30 phần trăm cổ phần”.Ngô Bình kinh ngạc, anh biết nhà họ Đường giàu với khối tài sản kếch xù, cho nên 30 phần trăm cổ phần là rất lớn.Anh không nhịn được nhìn Đường Tử Di thì thấy cô ấy mỉm cười với mình.Anh hỏi: “Chú, nhà họ Đường có mấy cổ đông và bao nhiêu cổ phần ạ?”
Chương 418
Còn Ngô Bình thi thoảng lại chạm vào eo và đùi của cô ấy, anh rất hưởng thụ cảm giác này.
Vì động tác quá khó nên Đường Tử Di không thể tự thực hiện được, cô ấy dựa sát vào người Ngô Bình thì thấy cơ thể anh rất rắn chắc, hơn nữa hơi thở cũng thơm mát, làm tim cô ấy đập thình thịch.
Đường Tử Di cắn môi rồi quay mặt về phía Ngô Bình, anh đang dạy cô ấy thì hai người đối mặt với nhau, miệng cũng gần trong gang tấc.
Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở gần kề, Ngô Bình ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Đường Tử Di rồi không nhịn được mà cúi xuống.
Ngô Bình cũng ngước lên, sau đó đưa lưỡi ra li3m môi Ngô Bình.
Ngô Bình đang định phản đòn thì lại có chuyện.
“Ngô Bình, sao dậy sớm thế!”, lúc này chợt có một giọng nói vang lên, Đường Minh Huy cũng ra ngoài tập thể dục.
Hiện giờ, một tay Ngô Bình đỡ đùi Đường Tử Di, tay còn lại thì chạm vào ngực cô ấy, để giúp cô ấy điều chỉnh nhịp thở, còn miệng thì gần sát nhau.
Cảnh tượng này trở nên vô cùng ám muội trong mắt Đường Minh Huy, vì thế ông ấy phải gọi từ xa, nghì thầm giới trẻ hiện nay bạo thật, mới sáng ngày ra, sao không vào phòng mà hành sự?
Ngô Bình và Đường Tử Di buông nhau ra, Đường Tử Di gãi đầu nói: “Bố, bố dậy sớm thế?”
Đường Minh Huy: “Lát nữa tập đoàn có cuộc họp quan trọng nên bố dậy sớm chuẩn bị”.
Sau đó, ông ấy cười nói với Ngô Bình: “Trẻ tuổi sướng thật, chú ngưỡng mộ cháu đấy”.
“Lát cháu có rảnh không?”, Đường Minh Huy hỏi tiếp.
Ngô Bình: “Không ạ, có việc gì thế chú?”
Đường Minh Huy gật đầu: “Thế đi họp với chú đi, buổi trưa chú phải đi gặp một nhà sưu tầm lớn, hai đứa đi cùng luôn nhé?”
Ngô Bình chớp mắt rồi nói: “Chú, cháu không phải người của tập đoàn, như vậy có được không?”
Đường Minh Huy suy nghĩ rồi nói: “Cũng đúng, hay chú cho cháu làm thành viên hội đồng quản trị nhé!”
Ngô Bình ngạc nhiên: “Dạ?”
Đường Minh Huy: “Sớm muộn gì cháu chẳng làm con rể chú, giờ xếp cho cháu một chỗ trong hội đồng quản trị là hợp lý rồi, đúng không Tử Di?”
Đường Tử Di đỏ bừng mặt, không biết phải nói gì.
Ngô Bình gãi mũi rồi nói: “Chú, chuyện này tính sau đi ạ, tôi chưa có cổ phần, như vậy thì không hay cho lắm”.
Đường Minh Huy cười nói: “Sao lại không có cổ phần? Hôm qua, chú đã bàn với ông nội Tử Di rồi, khi nào hai đứa lấy nhau, nhà chú sẽ chia cho hai đứa 30 phần trăm cổ phần”.
Ngô Bình kinh ngạc, anh biết nhà họ Đường giàu với khối tài sản kếch xù, cho nên 30 phần trăm cổ phần là rất lớn.
Anh không nhịn được nhìn Đường Tử Di thì thấy cô ấy mỉm cười với mình.
Anh hỏi: “Chú, nhà họ Đường có mấy cổ đông và bao nhiêu cổ phần ạ?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 418Còn Ngô Bình thi thoảng lại chạm vào eo và đùi của cô ấy, anh rất hưởng thụ cảm giác này.Vì động tác quá khó nên Đường Tử Di không thể tự thực hiện được, cô ấy dựa sát vào người Ngô Bình thì thấy cơ thể anh rất rắn chắc, hơn nữa hơi thở cũng thơm mát, làm tim cô ấy đập thình thịch.Đường Tử Di cắn môi rồi quay mặt về phía Ngô Bình, anh đang dạy cô ấy thì hai người đối mặt với nhau, miệng cũng gần trong gang tấc.Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở gần kề, Ngô Bình ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Đường Tử Di rồi không nhịn được mà cúi xuống.Ngô Bình cũng ngước lên, sau đó đưa lưỡi ra li3m môi Ngô Bình.Ngô Bình đang định phản đòn thì lại có chuyện.“Ngô Bình, sao dậy sớm thế!”, lúc này chợt có một giọng nói vang lên, Đường Minh Huy cũng ra ngoài tập thể dục.Hiện giờ, một tay Ngô Bình đỡ đùi Đường Tử Di, tay còn lại thì chạm vào ngực cô ấy, để giúp cô ấy điều chỉnh nhịp thở, còn miệng thì gần sát nhau.Cảnh tượng này trở nên vô cùng ám muội trong mắt Đường Minh Huy, vì thế ông ấy phải gọi từ xa, nghì thầm giới trẻ hiện nay bạo thật, mới sáng ngày ra, sao không vào phòng mà hành sự?Ngô Bình và Đường Tử Di buông nhau ra, Đường Tử Di gãi đầu nói: “Bố, bố dậy sớm thế?”Đường Minh Huy: “Lát nữa tập đoàn có cuộc họp quan trọng nên bố dậy sớm chuẩn bị”.Sau đó, ông ấy cười nói với Ngô Bình: “Trẻ tuổi sướng thật, chú ngưỡng mộ cháu đấy”.“Lát cháu có rảnh không?”, Đường Minh Huy hỏi tiếp.Ngô Bình: “Không ạ, có việc gì thế chú?”Đường Minh Huy gật đầu: “Thế đi họp với chú đi, buổi trưa chú phải đi gặp một nhà sưu tầm lớn, hai đứa đi cùng luôn nhé?”Ngô Bình chớp mắt rồi nói: “Chú, cháu không phải người của tập đoàn, như vậy có được không?”Đường Minh Huy suy nghĩ rồi nói: “Cũng đúng, hay chú cho cháu làm thành viên hội đồng quản trị nhé!”Ngô Bình ngạc nhiên: “Dạ?”Đường Minh Huy: “Sớm muộn gì cháu chẳng làm con rể chú, giờ xếp cho cháu một chỗ trong hội đồng quản trị là hợp lý rồi, đúng không Tử Di?”Đường Tử Di đỏ bừng mặt, không biết phải nói gì.Ngô Bình gãi mũi rồi nói: “Chú, chuyện này tính sau đi ạ, tôi chưa có cổ phần, như vậy thì không hay cho lắm”.Đường Minh Huy cười nói: “Sao lại không có cổ phần? Hôm qua, chú đã bàn với ông nội Tử Di rồi, khi nào hai đứa lấy nhau, nhà chú sẽ chia cho hai đứa 30 phần trăm cổ phần”.Ngô Bình kinh ngạc, anh biết nhà họ Đường giàu với khối tài sản kếch xù, cho nên 30 phần trăm cổ phần là rất lớn.Anh không nhịn được nhìn Đường Tử Di thì thấy cô ấy mỉm cười với mình.Anh hỏi: “Chú, nhà họ Đường có mấy cổ đông và bao nhiêu cổ phần ạ?”