Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 415

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 417Ngôn ngữ này rất cao cấp, nhiều câu chữ mà từ ngữ hiện đại không thể giải thích ý nghĩa rõ ràng được.Đoạn đầu là giới thiệu về phiến ngọc này, bên trên có viết đây là quốc bảo của nước Vạn Thăng Tiên, nó là một cuốn bách khoa toàn thư ghi chép lại sức mạnh quốc gia cùng các cao nhân ở đủ mọi lĩnh vực. Cuốn này có tên là Vạn Thăng Thần Châu Chí.Vạn Thăng Thần Châu Chí có bảy bộ, nội dung trên ba phiến ngọc này tương đương với ba bộ của nó. Sau khi mở ra, Ngô Bình thấy có rất nhiều nội dung bên trong.Ba bộ mà Ngô Bình có chia thành Tiên bộ, Dị bộ và Tạp bộ. Tiên bộ nói về cảm nhận tu hành của các cao nhân, chú thuật của các công pháp, võ kỹ mà họ sáng tạo ra. Thậm chí còn có các truyền thuyết chưa có tính xác thực.Nếu dịch bộ này sang sách hiện đại thì dù có viết cả triệu chữ cũng không diễn đạt được hết nội dung của nó.Ngô Bình rất hoang mang, không biết nước Vạn Thăng Tiên này như thế nào, nếu họ mạnh như thế thì tại sao lại biến mất trong lịch sử.Phiến ngọc thứ hai là Dị bộ, giới thiệu về các yêu ma quỷ quái cùng các vật và hiện tượng lạ, chữ cũng nhiều mà tranh cũng lắm.Tạp bộ là phức tạp nhất, nội dung bên trong viết về trời đất, y thuật, bói toán, tử vi… nhưng không theo một hệ thống nào cả. Song, lại là môt sự bổ sung rất cần thiết cho truyền thừa mà Ngô Bình đã nhận được.Truyền thừa trong miếng ngọc bội quá chung chung, phạm vi lại nhỏ. Ví dụ chỉ có y thuật, võ thuật, nhưng võ thuật chỉ xoay quanh Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, còn y thuật thì chỉ có các bài thuốc của vài cao nhân để lại.So ra thì Vạn Thăng Thần Châu Chí này chi tiết và phức tạp hơn nhiều, nhưng nó lại bổ sung thêm những chỗ thiếu sót cho truyền thừa của Ngô Bình.Ví dụ như võ thuật và y học, ghi chép ở đây rất phong phú. Tiên bộ có ghi chép về thuật luyện thể của Dương Mộ Bạch, đã thế còn chia thành bảy loại, mà loại nào cũng cao cấp hơn hẳn.Tuy nhiên, nội dung ở ba phiến ngọc này quá nhiều, Ngô Bình không thể đọc xong trong một sớm một chiều được, anh chỉ đọc sơ qua để xem chúng viết về nội dung gì thôi.Anh tập trung nghiên cứu mấy phiến ngọc nên trời sáng lúc nào cũng không hay.Ngô Bình dụi mắt rồi vươn vai, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.Đường Tử Di đang tập thể dục ngoài vườn hoa, cô ấy mặc bộ đồ thể thao màu hồng, phối với giày thể thao màu trắng, dáng người đầy đặn, đường cong rõ ràng, mái tóc buộc cao sau đầu.Nhìn thấy Ngô Bình, Đường Tử Di bỏ tai nghe xuống rồi cười nói: “Hi!”Ngô Bình giữ cô ấy lại rồi nói: “Chạy bộ không hiệu quả đâu, tôi sẽ dạy cô vài động tác có lợi hơn chạy nhiều”.Đường Tử Di vui vẻ nói: “Thế ạ? Vậy anh mau dạy cho em đi”.

Chương 417

Ngôn ngữ này rất cao cấp, nhiều câu chữ mà từ ngữ hiện đại không thể giải thích ý nghĩa rõ ràng được.

Đoạn đầu là giới thiệu về phiến ngọc này, bên trên có viết đây là quốc bảo của nước Vạn Thăng Tiên, nó là một cuốn bách khoa toàn thư ghi chép lại sức mạnh quốc gia cùng các cao nhân ở đủ mọi lĩnh vực. Cuốn này có tên là Vạn Thăng Thần Châu Chí.

Vạn Thăng Thần Châu Chí có bảy bộ, nội dung trên ba phiến ngọc này tương đương với ba bộ của nó. Sau khi mở ra, Ngô Bình thấy có rất nhiều nội dung bên trong.

Ba bộ mà Ngô Bình có chia thành Tiên bộ, Dị bộ và Tạp bộ. Tiên bộ nói về cảm nhận tu hành của các cao nhân, chú thuật của các công pháp, võ kỹ mà họ sáng tạo ra. Thậm chí còn có các truyền thuyết chưa có tính xác thực.

Nếu dịch bộ này sang sách hiện đại thì dù có viết cả triệu chữ cũng không diễn đạt được hết nội dung của nó.

Ngô Bình rất hoang mang, không biết nước Vạn Thăng Tiên này như thế nào, nếu họ mạnh như thế thì tại sao lại biến mất trong lịch sử.

Phiến ngọc thứ hai là Dị bộ, giới thiệu về các yêu ma quỷ quái cùng các vật và hiện tượng lạ, chữ cũng nhiều mà tranh cũng lắm.

Tạp bộ là phức tạp nhất, nội dung bên trong viết về trời đất, y thuật, bói toán, tử vi… nhưng không theo một hệ thống nào cả. Song, lại là môt sự bổ sung rất cần thiết cho truyền thừa mà Ngô Bình đã nhận được.

Truyền thừa trong miếng ngọc bội quá chung chung, phạm vi lại nhỏ. Ví dụ chỉ có y thuật, võ thuật, nhưng võ thuật chỉ xoay quanh Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, còn y thuật thì chỉ có các bài thuốc của vài cao nhân để lại.

So ra thì Vạn Thăng Thần Châu Chí này chi tiết và phức tạp hơn nhiều, nhưng nó lại bổ sung thêm những chỗ thiếu sót cho truyền thừa của Ngô Bình.

Ví dụ như võ thuật và y học, ghi chép ở đây rất phong phú. Tiên bộ có ghi chép về thuật luyện thể của Dương Mộ Bạch, đã thế còn chia thành bảy loại, mà loại nào cũng cao cấp hơn hẳn.

Tuy nhiên, nội dung ở ba phiến ngọc này quá nhiều, Ngô Bình không thể đọc xong trong một sớm một chiều được, anh chỉ đọc sơ qua để xem chúng viết về nội dung gì thôi.

Anh tập trung nghiên cứu mấy phiến ngọc nên trời sáng lúc nào cũng không hay.

Ngô Bình dụi mắt rồi vươn vai, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Đường Tử Di đang tập thể dục ngoài vườn hoa, cô ấy mặc bộ đồ thể thao màu hồng, phối với giày thể thao màu trắng, dáng người đầy đặn, đường cong rõ ràng, mái tóc buộc cao sau đầu.

Nhìn thấy Ngô Bình, Đường Tử Di bỏ tai nghe xuống rồi cười nói: “Hi!”

Ngô Bình giữ cô ấy lại rồi nói: “Chạy bộ không hiệu quả đâu, tôi sẽ dạy cô vài động tác có lợi hơn chạy nhiều”.

Đường Tử Di vui vẻ nói: “Thế ạ? Vậy anh mau dạy cho em đi”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 417Ngôn ngữ này rất cao cấp, nhiều câu chữ mà từ ngữ hiện đại không thể giải thích ý nghĩa rõ ràng được.Đoạn đầu là giới thiệu về phiến ngọc này, bên trên có viết đây là quốc bảo của nước Vạn Thăng Tiên, nó là một cuốn bách khoa toàn thư ghi chép lại sức mạnh quốc gia cùng các cao nhân ở đủ mọi lĩnh vực. Cuốn này có tên là Vạn Thăng Thần Châu Chí.Vạn Thăng Thần Châu Chí có bảy bộ, nội dung trên ba phiến ngọc này tương đương với ba bộ của nó. Sau khi mở ra, Ngô Bình thấy có rất nhiều nội dung bên trong.Ba bộ mà Ngô Bình có chia thành Tiên bộ, Dị bộ và Tạp bộ. Tiên bộ nói về cảm nhận tu hành của các cao nhân, chú thuật của các công pháp, võ kỹ mà họ sáng tạo ra. Thậm chí còn có các truyền thuyết chưa có tính xác thực.Nếu dịch bộ này sang sách hiện đại thì dù có viết cả triệu chữ cũng không diễn đạt được hết nội dung của nó.Ngô Bình rất hoang mang, không biết nước Vạn Thăng Tiên này như thế nào, nếu họ mạnh như thế thì tại sao lại biến mất trong lịch sử.Phiến ngọc thứ hai là Dị bộ, giới thiệu về các yêu ma quỷ quái cùng các vật và hiện tượng lạ, chữ cũng nhiều mà tranh cũng lắm.Tạp bộ là phức tạp nhất, nội dung bên trong viết về trời đất, y thuật, bói toán, tử vi… nhưng không theo một hệ thống nào cả. Song, lại là môt sự bổ sung rất cần thiết cho truyền thừa mà Ngô Bình đã nhận được.Truyền thừa trong miếng ngọc bội quá chung chung, phạm vi lại nhỏ. Ví dụ chỉ có y thuật, võ thuật, nhưng võ thuật chỉ xoay quanh Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, còn y thuật thì chỉ có các bài thuốc của vài cao nhân để lại.So ra thì Vạn Thăng Thần Châu Chí này chi tiết và phức tạp hơn nhiều, nhưng nó lại bổ sung thêm những chỗ thiếu sót cho truyền thừa của Ngô Bình.Ví dụ như võ thuật và y học, ghi chép ở đây rất phong phú. Tiên bộ có ghi chép về thuật luyện thể của Dương Mộ Bạch, đã thế còn chia thành bảy loại, mà loại nào cũng cao cấp hơn hẳn.Tuy nhiên, nội dung ở ba phiến ngọc này quá nhiều, Ngô Bình không thể đọc xong trong một sớm một chiều được, anh chỉ đọc sơ qua để xem chúng viết về nội dung gì thôi.Anh tập trung nghiên cứu mấy phiến ngọc nên trời sáng lúc nào cũng không hay.Ngô Bình dụi mắt rồi vươn vai, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.Đường Tử Di đang tập thể dục ngoài vườn hoa, cô ấy mặc bộ đồ thể thao màu hồng, phối với giày thể thao màu trắng, dáng người đầy đặn, đường cong rõ ràng, mái tóc buộc cao sau đầu.Nhìn thấy Ngô Bình, Đường Tử Di bỏ tai nghe xuống rồi cười nói: “Hi!”Ngô Bình giữ cô ấy lại rồi nói: “Chạy bộ không hiệu quả đâu, tôi sẽ dạy cô vài động tác có lợi hơn chạy nhiều”.Đường Tử Di vui vẻ nói: “Thế ạ? Vậy anh mau dạy cho em đi”.

Chương 415