Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 425

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 427Đường Minh Huy ngẩn người nói: “Chú nhớ là năm ấy, vị hoà thượng kia già lắm rồi, chắc gì giờ đã còn sống?”Ngô Bình cười nói: “Mình cứ nói bừa vậy mà”.Đường Minh Huy gật đầu: “Được rồi”.Đường Tử Di rất thông minh nên hỏi ngay: “Bức tranh đó có gì đặc biệt vậy anh?”Ngô Bình đáp: “Với người bình thường thì nó không có gì đắc biệt cả, nhưng với người tu hành thì lại rất có giá trị”.Anh tiến lại gần Đường Tử Di rồi nói: “Có thể mục đích thật sự của Lạc Trần Duyên chính là bức tranh ấy”.Đường Tử Di chớp mắt nói: “Vì thế anh mới cất luôn đi à”.Ngô Bình cười đáp: “Ừm, nếu anh đoán không nhầm thì Lạc Trần Duyên là một cao thủ”.Một lát sau, đã có tiếng chào của quản gia vang lên ở bên ngoài, Đường Minh Huy vội ra đón tiếp. Một người đàn ông khoảng 40 tuổi, gương mặt lai tây đầy khí thế bước vào.Ông ta mặc trang phục thời Đường, sau đó mỉm cười chắp tay với Đường Minh Huy: “Xin lỗi vì để ông Đường phải chờ lâu”.Đường Minh Huy cười nói: “Nào có, tôi cũng mới tới thôi. Ông Lạc, đồ của tôi ở đây hết rồi, ông có muốn xem qua không?”Lạc Trần Duyên gật đầu: “Có chứ”.Đường Minh Huy dẫn Lạc Trần Duyên vào phòng để đồ, ông ta đi một vòng, thi thoảng lại cất giọng khen ngợi đồ sưu tầm của Đường Minh Huy.Sau khi xem hết một lượt, ông ta hỏi: “Hết rồi ư?”Đường Minh Huy hơi chột dạ rồi cười nói: “Tất cả đồ đây rồi”.Lạc Trần Duyên: “Ông Đường, lần trước tôi nhìn thấy một bức tranh mà, sao giờ không thấy đâu?”Đường Minh Huy biến sắc mặt nói: “Bức tranh của vị hoà thượng ấy hả? Thật lòng xin lỗi ông Lạc, mấy hôm trước, vị hoà thượng ấy đã đến và mua lại nó rồi”.Lạc Trần Duyên hơi sầm mặt xuống: “Vị hoà thượng đó tới ư? Ông Đường, ông đừng đùa nữa. Tôi nhớ ông kể ngày xưa vị hoà thượng ấy đã trên 80 rồi. 40 năm đã qua, ít nhất ông ấy cũng phải 120 tuổi đó”.Ngô Bình đi tới rồi nói: “Nếu tu vi của một người đạt tới cảnh giới Võ Vương thì hoàn toàn có thể sống tới 120 tuổi”.Lạc Trần Duyên cau mày rồi nhìn Ngô Bình đăm đăm: “Cậu là ai?”Ngô Bình: “Tôi là cổ đông của nhà họ Đường, tôi họ Ngô”.Lạc Trần Duyên: “Ý cậu là vị hoà thượng ấy đã ở cảnh giới Võ Vương rồi ư?”

Chương 427

Đường Minh Huy ngẩn người nói: “Chú nhớ là năm ấy, vị hoà thượng kia già lắm rồi, chắc gì giờ đã còn sống?”

Ngô Bình cười nói: “Mình cứ nói bừa vậy mà”.

Đường Minh Huy gật đầu: “Được rồi”.

Đường Tử Di rất thông minh nên hỏi ngay: “Bức tranh đó có gì đặc biệt vậy anh?”

Ngô Bình đáp: “Với người bình thường thì nó không có gì đắc biệt cả, nhưng với người tu hành thì lại rất có giá trị”.

Anh tiến lại gần Đường Tử Di rồi nói: “Có thể mục đích thật sự của Lạc Trần Duyên chính là bức tranh ấy”.

Đường Tử Di chớp mắt nói: “Vì thế anh mới cất luôn đi à”.

Ngô Bình cười đáp: “Ừm, nếu anh đoán không nhầm thì Lạc Trần Duyên là một cao thủ”.

Một lát sau, đã có tiếng chào của quản gia vang lên ở bên ngoài, Đường Minh Huy vội ra đón tiếp. Một người đàn ông khoảng 40 tuổi, gương mặt lai tây đầy khí thế bước vào.

Ông ta mặc trang phục thời Đường, sau đó mỉm cười chắp tay với Đường Minh Huy: “Xin lỗi vì để ông Đường phải chờ lâu”.

Đường Minh Huy cười nói: “Nào có, tôi cũng mới tới thôi. Ông Lạc, đồ của tôi ở đây hết rồi, ông có muốn xem qua không?”

Lạc Trần Duyên gật đầu: “Có chứ”.

Đường Minh Huy dẫn Lạc Trần Duyên vào phòng để đồ, ông ta đi một vòng, thi thoảng lại cất giọng khen ngợi đồ sưu tầm của Đường Minh Huy.

Sau khi xem hết một lượt, ông ta hỏi: “Hết rồi ư?”

Đường Minh Huy hơi chột dạ rồi cười nói: “Tất cả đồ đây rồi”.

Lạc Trần Duyên: “Ông Đường, lần trước tôi nhìn thấy một bức tranh mà, sao giờ không thấy đâu?”

Đường Minh Huy biến sắc mặt nói: “Bức tranh của vị hoà thượng ấy hả? Thật lòng xin lỗi ông Lạc, mấy hôm trước, vị hoà thượng ấy đã đến và mua lại nó rồi”.

Lạc Trần Duyên hơi sầm mặt xuống: “Vị hoà thượng đó tới ư? Ông Đường, ông đừng đùa nữa. Tôi nhớ ông kể ngày xưa vị hoà thượng ấy đã trên 80 rồi. 40 năm đã qua, ít nhất ông ấy cũng phải 120 tuổi đó”.

Ngô Bình đi tới rồi nói: “Nếu tu vi của một người đạt tới cảnh giới Võ Vương thì hoàn toàn có thể sống tới 120 tuổi”.

Lạc Trần Duyên cau mày rồi nhìn Ngô Bình đăm đăm: “Cậu là ai?”

Ngô Bình: “Tôi là cổ đông của nhà họ Đường, tôi họ Ngô”.

Lạc Trần Duyên: “Ý cậu là vị hoà thượng ấy đã ở cảnh giới Võ Vương rồi ư?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 427Đường Minh Huy ngẩn người nói: “Chú nhớ là năm ấy, vị hoà thượng kia già lắm rồi, chắc gì giờ đã còn sống?”Ngô Bình cười nói: “Mình cứ nói bừa vậy mà”.Đường Minh Huy gật đầu: “Được rồi”.Đường Tử Di rất thông minh nên hỏi ngay: “Bức tranh đó có gì đặc biệt vậy anh?”Ngô Bình đáp: “Với người bình thường thì nó không có gì đắc biệt cả, nhưng với người tu hành thì lại rất có giá trị”.Anh tiến lại gần Đường Tử Di rồi nói: “Có thể mục đích thật sự của Lạc Trần Duyên chính là bức tranh ấy”.Đường Tử Di chớp mắt nói: “Vì thế anh mới cất luôn đi à”.Ngô Bình cười đáp: “Ừm, nếu anh đoán không nhầm thì Lạc Trần Duyên là một cao thủ”.Một lát sau, đã có tiếng chào của quản gia vang lên ở bên ngoài, Đường Minh Huy vội ra đón tiếp. Một người đàn ông khoảng 40 tuổi, gương mặt lai tây đầy khí thế bước vào.Ông ta mặc trang phục thời Đường, sau đó mỉm cười chắp tay với Đường Minh Huy: “Xin lỗi vì để ông Đường phải chờ lâu”.Đường Minh Huy cười nói: “Nào có, tôi cũng mới tới thôi. Ông Lạc, đồ của tôi ở đây hết rồi, ông có muốn xem qua không?”Lạc Trần Duyên gật đầu: “Có chứ”.Đường Minh Huy dẫn Lạc Trần Duyên vào phòng để đồ, ông ta đi một vòng, thi thoảng lại cất giọng khen ngợi đồ sưu tầm của Đường Minh Huy.Sau khi xem hết một lượt, ông ta hỏi: “Hết rồi ư?”Đường Minh Huy hơi chột dạ rồi cười nói: “Tất cả đồ đây rồi”.Lạc Trần Duyên: “Ông Đường, lần trước tôi nhìn thấy một bức tranh mà, sao giờ không thấy đâu?”Đường Minh Huy biến sắc mặt nói: “Bức tranh của vị hoà thượng ấy hả? Thật lòng xin lỗi ông Lạc, mấy hôm trước, vị hoà thượng ấy đã đến và mua lại nó rồi”.Lạc Trần Duyên hơi sầm mặt xuống: “Vị hoà thượng đó tới ư? Ông Đường, ông đừng đùa nữa. Tôi nhớ ông kể ngày xưa vị hoà thượng ấy đã trên 80 rồi. 40 năm đã qua, ít nhất ông ấy cũng phải 120 tuổi đó”.Ngô Bình đi tới rồi nói: “Nếu tu vi của một người đạt tới cảnh giới Võ Vương thì hoàn toàn có thể sống tới 120 tuổi”.Lạc Trần Duyên cau mày rồi nhìn Ngô Bình đăm đăm: “Cậu là ai?”Ngô Bình: “Tôi là cổ đông của nhà họ Đường, tôi họ Ngô”.Lạc Trần Duyên: “Ý cậu là vị hoà thượng ấy đã ở cảnh giới Võ Vương rồi ư?”

Chương 425