Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 426
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 428Lạc Trần Duyên vội vã rời đi, chỉ còn trợ lý và người của ông ta ở lại tiến hành trao đổi.Lạc Trần Duyên vừa đi thì Đường Minh Huy nói: “Ngô Bình, cháu đoán đúng rồi, quả nhiên gã họ Lạc này đến vì bức tranh ấy”.Ngô Bình: “Ông ta cũng là người tu hành, hơn nữa tu vi còn cao hơn cháu”.Đường Tử Di tò mò hỏi: “Cao hơn anh thì ở cấp nào rồi?”“Cảnh giới Tiên Thiên”, Ngô Bình đáp.Đường Tử Di kinh ngạc, cô ấy và Đường Minh Huy đưa mắt nhìn nhau, không ngờ một ông chủ lớn như thế lại là tông sư cảnh giới Tiên Thiên.“Ngô Bình, không biết ông ta có tin lời mình nói không nhỉ?”Ngô Bình cười nói: “Chuyện này không quan trọng, chủ yếu là cháu đã nói ý cho ông ta biết rằng chúng ta cũng biết giá trị của bức tranh ấy”.Đường Tử Di: “Vậy là ông ta bỏ cuộc rồi ư?”Ngô Bình: “Nếu ông ta vẫn muốn có bức tranh ấy thì kiểu gì cũng quay lại”.“Quay lại? Vậy là ông ta vẫn muốn mua nó ư?”Ngô Bình: “Đúng thế”.Anh nhìn Đường Minh Huy: “Chú, nếu ông ta quay lại tìm chú thì chú nhớ bảo phải hỏi lại vị hoà thượng kia. Nếu ông ta ra giá thì chú cứ đòi 10 tỷ, không mặc cả”.Đường Minh Huy giật bắn mình: “10 tỷ ư?”Ngô Bình: “Vâng, đúng 10 tỷ, không được bớt một đồng nào”.Đường Minh Huy và Đường Tử Di ngơ ngác nhìn nhau, sau đó Đường Tử Di nói: “Ngô Bình, 10 tỷ có nhiều quá không anh?”Ngô Bình lắc đầu: “Bức tranh này có thể giúp một tông sư cảnh giới Thần đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên, cho nên 10 tỷ không nhiều đâu! Vả lại, con trai của người điều hành tập đoàn lớn nhất nước Mỹ mà lại thiếu tiền ư?”Đường Minh Huy vuốt cằm, thoáng do dự rồi nói: “Nhưng ông ta là khách hàng lớn của chú, giờ ra giá như vậy thì có ngại không?”Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Nếu chú không muốn đắc tội với người ta thì bán đấu giá, như vậy tha hồ mà hét giá. Nếu ông ta thật lòng muốn sở hữu bức tranh này thì kiểu gì cũng tham gia”.Đường Tử Di: “Bố, con thấy thế được đấy. Chúng ta là daan kinh doanh nên mong muốn có lợi nhuận cao là điều hiển nhiên. Ông Lạc cũng là người làm ăn nên không có lý trách chúng ta cả”.Đường Minh Huy gật gàu rồi nói với Ngô Bình: “Được rồi. Ngô Bình, chuyện này chú nhờ cả vào cháu nhé. Bức tranh đó bán được bao nhiêu, chú cũng chia cho cháu một nửa”.Ngô Bình xua tay: “Chú làm vậy là coi cháu như người ngoài rồi, cháu chỉ làm giúp thôi”.Đường Minh Huy cười phá lên nói: “Được rồi, thế chú không khách sáo nữa. À, khi nào rảnh thì sắp xếp cho chú đến thăm nhà cháu nhé”.Ngô Bình ngẩn ra: “Đến nhà cháu ạ?”Đường Minh Huy: “Ừ, cháu với Tử Di quen nhau lâu rồi, thì người nhà hai bên cũng nên gặp gỡ chứ”.
Chương 428
Lạc Trần Duyên vội vã rời đi, chỉ còn trợ lý và người của ông ta ở lại tiến hành trao đổi.
Lạc Trần Duyên vừa đi thì Đường Minh Huy nói: “Ngô Bình, cháu đoán đúng rồi, quả nhiên gã họ Lạc này đến vì bức tranh ấy”.
Ngô Bình: “Ông ta cũng là người tu hành, hơn nữa tu vi còn cao hơn cháu”.
Đường Tử Di tò mò hỏi: “Cao hơn anh thì ở cấp nào rồi?”
“Cảnh giới Tiên Thiên”, Ngô Bình đáp.
Đường Tử Di kinh ngạc, cô ấy và Đường Minh Huy đưa mắt nhìn nhau, không ngờ một ông chủ lớn như thế lại là tông sư cảnh giới Tiên Thiên.
“Ngô Bình, không biết ông ta có tin lời mình nói không nhỉ?”
Ngô Bình cười nói: “Chuyện này không quan trọng, chủ yếu là cháu đã nói ý cho ông ta biết rằng chúng ta cũng biết giá trị của bức tranh ấy”.
Đường Tử Di: “Vậy là ông ta bỏ cuộc rồi ư?”
Ngô Bình: “Nếu ông ta vẫn muốn có bức tranh ấy thì kiểu gì cũng quay lại”.
“Quay lại? Vậy là ông ta vẫn muốn mua nó ư?”
Ngô Bình: “Đúng thế”.
Anh nhìn Đường Minh Huy: “Chú, nếu ông ta quay lại tìm chú thì chú nhớ bảo phải hỏi lại vị hoà thượng kia. Nếu ông ta ra giá thì chú cứ đòi 10 tỷ, không mặc cả”.
Đường Minh Huy giật bắn mình: “10 tỷ ư?”
Ngô Bình: “Vâng, đúng 10 tỷ, không được bớt một đồng nào”.
Đường Minh Huy và Đường Tử Di ngơ ngác nhìn nhau, sau đó Đường Tử Di nói: “Ngô Bình, 10 tỷ có nhiều quá không anh?”
Ngô Bình lắc đầu: “Bức tranh này có thể giúp một tông sư cảnh giới Thần đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên, cho nên 10 tỷ không nhiều đâu! Vả lại, con trai của người điều hành tập đoàn lớn nhất nước Mỹ mà lại thiếu tiền ư?”
Đường Minh Huy vuốt cằm, thoáng do dự rồi nói: “Nhưng ông ta là khách hàng lớn của chú, giờ ra giá như vậy thì có ngại không?”
Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Nếu chú không muốn đắc tội với người ta thì bán đấu giá, như vậy tha hồ mà hét giá. Nếu ông ta thật lòng muốn sở hữu bức tranh này thì kiểu gì cũng tham gia”.
Đường Tử Di: “Bố, con thấy thế được đấy. Chúng ta là daan kinh doanh nên mong muốn có lợi nhuận cao là điều hiển nhiên. Ông Lạc cũng là người làm ăn nên không có lý trách chúng ta cả”.
Đường Minh Huy gật gàu rồi nói với Ngô Bình: “Được rồi. Ngô Bình, chuyện này chú nhờ cả vào cháu nhé. Bức tranh đó bán được bao nhiêu, chú cũng chia cho cháu một nửa”.
Ngô Bình xua tay: “Chú làm vậy là coi cháu như người ngoài rồi, cháu chỉ làm giúp thôi”.
Đường Minh Huy cười phá lên nói: “Được rồi, thế chú không khách sáo nữa. À, khi nào rảnh thì sắp xếp cho chú đến thăm nhà cháu nhé”.
Ngô Bình ngẩn ra: “Đến nhà cháu ạ?”
Đường Minh Huy: “Ừ, cháu với Tử Di quen nhau lâu rồi, thì người nhà hai bên cũng nên gặp gỡ chứ”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 428Lạc Trần Duyên vội vã rời đi, chỉ còn trợ lý và người của ông ta ở lại tiến hành trao đổi.Lạc Trần Duyên vừa đi thì Đường Minh Huy nói: “Ngô Bình, cháu đoán đúng rồi, quả nhiên gã họ Lạc này đến vì bức tranh ấy”.Ngô Bình: “Ông ta cũng là người tu hành, hơn nữa tu vi còn cao hơn cháu”.Đường Tử Di tò mò hỏi: “Cao hơn anh thì ở cấp nào rồi?”“Cảnh giới Tiên Thiên”, Ngô Bình đáp.Đường Tử Di kinh ngạc, cô ấy và Đường Minh Huy đưa mắt nhìn nhau, không ngờ một ông chủ lớn như thế lại là tông sư cảnh giới Tiên Thiên.“Ngô Bình, không biết ông ta có tin lời mình nói không nhỉ?”Ngô Bình cười nói: “Chuyện này không quan trọng, chủ yếu là cháu đã nói ý cho ông ta biết rằng chúng ta cũng biết giá trị của bức tranh ấy”.Đường Tử Di: “Vậy là ông ta bỏ cuộc rồi ư?”Ngô Bình: “Nếu ông ta vẫn muốn có bức tranh ấy thì kiểu gì cũng quay lại”.“Quay lại? Vậy là ông ta vẫn muốn mua nó ư?”Ngô Bình: “Đúng thế”.Anh nhìn Đường Minh Huy: “Chú, nếu ông ta quay lại tìm chú thì chú nhớ bảo phải hỏi lại vị hoà thượng kia. Nếu ông ta ra giá thì chú cứ đòi 10 tỷ, không mặc cả”.Đường Minh Huy giật bắn mình: “10 tỷ ư?”Ngô Bình: “Vâng, đúng 10 tỷ, không được bớt một đồng nào”.Đường Minh Huy và Đường Tử Di ngơ ngác nhìn nhau, sau đó Đường Tử Di nói: “Ngô Bình, 10 tỷ có nhiều quá không anh?”Ngô Bình lắc đầu: “Bức tranh này có thể giúp một tông sư cảnh giới Thần đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên, cho nên 10 tỷ không nhiều đâu! Vả lại, con trai của người điều hành tập đoàn lớn nhất nước Mỹ mà lại thiếu tiền ư?”Đường Minh Huy vuốt cằm, thoáng do dự rồi nói: “Nhưng ông ta là khách hàng lớn của chú, giờ ra giá như vậy thì có ngại không?”Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Nếu chú không muốn đắc tội với người ta thì bán đấu giá, như vậy tha hồ mà hét giá. Nếu ông ta thật lòng muốn sở hữu bức tranh này thì kiểu gì cũng tham gia”.Đường Tử Di: “Bố, con thấy thế được đấy. Chúng ta là daan kinh doanh nên mong muốn có lợi nhuận cao là điều hiển nhiên. Ông Lạc cũng là người làm ăn nên không có lý trách chúng ta cả”.Đường Minh Huy gật gàu rồi nói với Ngô Bình: “Được rồi. Ngô Bình, chuyện này chú nhờ cả vào cháu nhé. Bức tranh đó bán được bao nhiêu, chú cũng chia cho cháu một nửa”.Ngô Bình xua tay: “Chú làm vậy là coi cháu như người ngoài rồi, cháu chỉ làm giúp thôi”.Đường Minh Huy cười phá lên nói: “Được rồi, thế chú không khách sáo nữa. À, khi nào rảnh thì sắp xếp cho chú đến thăm nhà cháu nhé”.Ngô Bình ngẩn ra: “Đến nhà cháu ạ?”Đường Minh Huy: “Ừ, cháu với Tử Di quen nhau lâu rồi, thì người nhà hai bên cũng nên gặp gỡ chứ”.