Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 427
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 429Đường Tử Di: “Em cũng đi”.Hai người rời khỏi nhà hàng, Ngô Bình cầm theo bức tranh rồi lên một chiếc xe khác, sau đó bảo tài xế đưa đến vịnh Bạch Long.Đường Tử Di hỏi: “Anh đoán xem bức này sẽ bán đấu giá được bao nhiêu?”Ngô Bình: “Khó đoán lắm, nếu may thì cả 20 tỷ cũng là”.Đường Tử Di há hốc miệng: “20 tỷ á?”Ngô Bình: “Gì mà em ngạc nhiên thế, với người cần nó mà nói thì dù có khuynh gia bại sản cũng đáng”.Đường Tử Di cười nói: “Nếu thật sự có thể bán được 20 tỷ thì chúng ta sẽ lấy số tiền ấy đến Biên Thành mua phỉ thuý”.Ngô Bình nghe thấy vậy thì tỏ vẻ kỳ quái: “Em nói như thể nhà họ Đường đang thiếu tiền thế?”Đường Tử Di: “Dự án thị trấn phỉ thuý cần ít nhất là 50 tỷ, thêm phí mua nguyên thạch, quảng cáo thì phải cỡ cả trăm tỷ đấy”.“Còn dự án trung tâm giám định thì cũng phải tốn dăm ba chục tỷ là ít, thêm hai dự án vịnh Bạch Long và Vọng Nguyệt nữa thì vốn nhà em căng lắm luôn”.Ngô Bình đã từng nghe Trác Khang nhắc đến sơn trang Vọng Nguyệt nên hỏi: “Sơn trang Vọng Nguyệt ở đâu?”Đường Tử Di: “Hải Thành, dự án này khởi công từ hai năm trước, nhà em đã đầu tư hơn 70 tỷ vào đó rồi. Gộp hết các khoản vào cũng phải hơn 200 tỷ đấy, anh thử nghĩ xem có kẹt vốn không?”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Anh đang có hơn 40 tỷ, nếu em cần thì cứ lấy tạm mà dùng”.Đường Tử Di ngẩn ra: “Anh có hơn 40 tỷ á?”Đây là số tiền mà Ngô Bình đã lấy được của mục sư đó, khoảng hơn 300 triệu Euro, tương đương với hơn 40 tỷ.“Anh mới kiếm được đấy”, Ngô Bình cười nói: “Anh có thể cho em vay 30 tỷ”.“Thế thì tốt quá!”, Đường Tử Di nói: “Em sẽ đầu tư vào thị trấn phỉ thuý nhé, anh thấy sao?”Ngô Bình thản nhiên nói: “Được thôi”.Đường Tử Di: “Em sẽ chia cho anh bốn cổ phần, nhưng sau này làm ăn với Tiết Thái Hổ, em phải nhờ cả vào anh đấy”.Ngô Bình cười nói: “Chuyện này đơn giản, anh đã đồng ý với Tiết Thái Hổ, khi nào rảnh sẽ cùng ông ta đến Miến Điện, hàng hoá không phải lo đâu”.Loáng cái, hai người đã tới vịnh Bạch Long. Ngô Bình nhìn căn biệt thự của mình thì thấy mọi thứ đều đang tiến triển tốt.
Chương 429
Đường Tử Di: “Em cũng đi”.
Hai người rời khỏi nhà hàng, Ngô Bình cầm theo bức tranh rồi lên một chiếc xe khác, sau đó bảo tài xế đưa đến vịnh Bạch Long.
Đường Tử Di hỏi: “Anh đoán xem bức này sẽ bán đấu giá được bao nhiêu?”
Ngô Bình: “Khó đoán lắm, nếu may thì cả 20 tỷ cũng là”.
Đường Tử Di há hốc miệng: “20 tỷ á?”
Ngô Bình: “Gì mà em ngạc nhiên thế, với người cần nó mà nói thì dù có khuynh gia bại sản cũng đáng”.
Đường Tử Di cười nói: “Nếu thật sự có thể bán được 20 tỷ thì chúng ta sẽ lấy số tiền ấy đến Biên Thành mua phỉ thuý”.
Ngô Bình nghe thấy vậy thì tỏ vẻ kỳ quái: “Em nói như thể nhà họ Đường đang thiếu tiền thế?”
Đường Tử Di: “Dự án thị trấn phỉ thuý cần ít nhất là 50 tỷ, thêm phí mua nguyên thạch, quảng cáo thì phải cỡ cả trăm tỷ đấy”.
“Còn dự án trung tâm giám định thì cũng phải tốn dăm ba chục tỷ là ít, thêm hai dự án vịnh Bạch Long và Vọng Nguyệt nữa thì vốn nhà em căng lắm luôn”.
Ngô Bình đã từng nghe Trác Khang nhắc đến sơn trang Vọng Nguyệt nên hỏi: “Sơn trang Vọng Nguyệt ở đâu?”
Đường Tử Di: “Hải Thành, dự án này khởi công từ hai năm trước, nhà em đã đầu tư hơn 70 tỷ vào đó rồi. Gộp hết các khoản vào cũng phải hơn 200 tỷ đấy, anh thử nghĩ xem có kẹt vốn không?”
Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Anh đang có hơn 40 tỷ, nếu em cần thì cứ lấy tạm mà dùng”.
Đường Tử Di ngẩn ra: “Anh có hơn 40 tỷ á?”
Đây là số tiền mà Ngô Bình đã lấy được của mục sư đó, khoảng hơn 300 triệu Euro, tương đương với hơn 40 tỷ.
“Anh mới kiếm được đấy”, Ngô Bình cười nói: “Anh có thể cho em vay 30 tỷ”.
“Thế thì tốt quá!”, Đường Tử Di nói: “Em sẽ đầu tư vào thị trấn phỉ thuý nhé, anh thấy sao?”
Ngô Bình thản nhiên nói: “Được thôi”.
Đường Tử Di: “Em sẽ chia cho anh bốn cổ phần, nhưng sau này làm ăn với Tiết Thái Hổ, em phải nhờ cả vào anh đấy”.
Ngô Bình cười nói: “Chuyện này đơn giản, anh đã đồng ý với Tiết Thái Hổ, khi nào rảnh sẽ cùng ông ta đến Miến Điện, hàng hoá không phải lo đâu”.
Loáng cái, hai người đã tới vịnh Bạch Long. Ngô Bình nhìn căn biệt thự của mình thì thấy mọi thứ đều đang tiến triển tốt.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 429Đường Tử Di: “Em cũng đi”.Hai người rời khỏi nhà hàng, Ngô Bình cầm theo bức tranh rồi lên một chiếc xe khác, sau đó bảo tài xế đưa đến vịnh Bạch Long.Đường Tử Di hỏi: “Anh đoán xem bức này sẽ bán đấu giá được bao nhiêu?”Ngô Bình: “Khó đoán lắm, nếu may thì cả 20 tỷ cũng là”.Đường Tử Di há hốc miệng: “20 tỷ á?”Ngô Bình: “Gì mà em ngạc nhiên thế, với người cần nó mà nói thì dù có khuynh gia bại sản cũng đáng”.Đường Tử Di cười nói: “Nếu thật sự có thể bán được 20 tỷ thì chúng ta sẽ lấy số tiền ấy đến Biên Thành mua phỉ thuý”.Ngô Bình nghe thấy vậy thì tỏ vẻ kỳ quái: “Em nói như thể nhà họ Đường đang thiếu tiền thế?”Đường Tử Di: “Dự án thị trấn phỉ thuý cần ít nhất là 50 tỷ, thêm phí mua nguyên thạch, quảng cáo thì phải cỡ cả trăm tỷ đấy”.“Còn dự án trung tâm giám định thì cũng phải tốn dăm ba chục tỷ là ít, thêm hai dự án vịnh Bạch Long và Vọng Nguyệt nữa thì vốn nhà em căng lắm luôn”.Ngô Bình đã từng nghe Trác Khang nhắc đến sơn trang Vọng Nguyệt nên hỏi: “Sơn trang Vọng Nguyệt ở đâu?”Đường Tử Di: “Hải Thành, dự án này khởi công từ hai năm trước, nhà em đã đầu tư hơn 70 tỷ vào đó rồi. Gộp hết các khoản vào cũng phải hơn 200 tỷ đấy, anh thử nghĩ xem có kẹt vốn không?”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Anh đang có hơn 40 tỷ, nếu em cần thì cứ lấy tạm mà dùng”.Đường Tử Di ngẩn ra: “Anh có hơn 40 tỷ á?”Đây là số tiền mà Ngô Bình đã lấy được của mục sư đó, khoảng hơn 300 triệu Euro, tương đương với hơn 40 tỷ.“Anh mới kiếm được đấy”, Ngô Bình cười nói: “Anh có thể cho em vay 30 tỷ”.“Thế thì tốt quá!”, Đường Tử Di nói: “Em sẽ đầu tư vào thị trấn phỉ thuý nhé, anh thấy sao?”Ngô Bình thản nhiên nói: “Được thôi”.Đường Tử Di: “Em sẽ chia cho anh bốn cổ phần, nhưng sau này làm ăn với Tiết Thái Hổ, em phải nhờ cả vào anh đấy”.Ngô Bình cười nói: “Chuyện này đơn giản, anh đã đồng ý với Tiết Thái Hổ, khi nào rảnh sẽ cùng ông ta đến Miến Điện, hàng hoá không phải lo đâu”.Loáng cái, hai người đã tới vịnh Bạch Long. Ngô Bình nhìn căn biệt thự của mình thì thấy mọi thứ đều đang tiến triển tốt.