Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 441
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 443Nhưng thật không ngờ, cửa chiếc xe kia mở ra, hai gã đàn ông mặc đồ đen nhảy xuống từ ghế sau. Bọn chúng đi thẳng về phía xe của Ngô Bình, gõ vào cửa kính.Tài xế hạ kính xe, đang định nói chuyện với hai kẻ kia.“Mẹ kiếp mày!”, một tên áo đen vừa mở miệng ra đã chửi bới: “Nơi này là phố Đông Doanh, mấy con gián Viêm Long chúng mày không được vào, cút ra cho tao!”Tài xế nổi giận: “Nói như *** thế mà nghe được à! Nơi này nằm trên lãnh thổ nước Viêm Long, thằng Đông Doanh kia mày có nhường đường cho người bản địa đi không thì bảo? Ai cho mày lá gan đó vậy?”Tên áo đen cũng điên lên, đưa tay xách cổ tài xế, muốn lôi anh ta ra ngoài.Đúng lúc này, Ngô Bình mở cửa xe bước xuống, lạnh lùng nói: “Thả anh ấy ra!”Người Nhật Bản đó ngoái lại nhìn Ngô Bình chằm chằm rồi nói: “Nếu tôi không thả thì sao?”Vù!Ngô Bình búng ngón tay, một luồng chỉ phong bắn vào huyệt đạo ở vai của người đó, hắn kêu lên hự một tiếng, bàn tay đang giữ người tài xế lập tức buông thõng rồi tê rần, không thể làm gì được nữa.Hắn kinh ngạc rồi hoảng sợ nhìn Ngô Bình: “Cậu là võ giả ư?”Ngô Bình: “Chó khôn không cản đường, biến đi!”Cửa bên ghế lái phụ của chiếc xe Nhật Bản mở ra, một người đàn ông trung niên để râu bước xuống rồi trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”Người Nhật Bản bị thương vội vàng chạy tới rồi lễ phép đáp: “Tổ trưởng, người này không cho xe của mình qua, đã thế còn làm cánh tay của tôi bị thương”.“Hừ!”, người đàn ông tỏ vẻ coi thường: “To gan quá nhỉ, dám đánh người của tôi!”Ông ta lấy điện thoại ra rồi ấn một dãy số, sau đó lạnh giọng nói với điện thoạ: “Đội trưởng Mã, nước Viêm Long các anh chẳng hiếu khách gì cả, chạy đến hẳn khu phố người Nhật để hành hung người ta đây này. Anh phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng, không thì tôi sẽ đến đại sứ quán rồi báo cáo lên bộ ngoại giao đấy”.Ngắt máy xong, người đàn ông quay lại xe, như thể đang chờ người trong điện thoại xuất hiện.Ngô Bình cũng về xe của mình rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, em gọi cho Oda Nobunaga rồi bảo chúng ta đang bị người Nhật Bản chặn đường nên không đến được, huỷ bỏ buổi gặp hôm nay”.Đường Tử Di gật đầu rồi gọi cho Oda Nobunaga ngay.Cô ấy vừa gọi điện thì đã có một chiếc xe cảnh sát đi tới phía sau chiếc xe của người Nhật kia, có bốn người bước xuống xe, đi đầu là một người đàn ông to béo, ông ta đi tới rồi cười nói với người đàn ông trung niên kia: “Ông Tetsuharu, xin lỗi vì để ông chờ lâu”.Sau đó, khi ngoảnh lên nhìn xe của Ngô Bình thì ông ta đã quay ngoắt thái độ rồi nói: “Xuống xe!”Ngô Bình đi xuống rồi hỏi: “Có việc gì vậy?”
Chương 443
Nhưng thật không ngờ, cửa chiếc xe kia mở ra, hai gã đàn ông mặc đồ đen nhảy xuống từ ghế sau. Bọn chúng đi thẳng về phía xe của Ngô Bình, gõ vào cửa kính.
Tài xế hạ kính xe, đang định nói chuyện với hai kẻ kia.
“Mẹ kiếp mày!”, một tên áo đen vừa mở miệng ra đã chửi bới: “Nơi này là phố Đông Doanh, mấy con gián Viêm Long chúng mày không được vào, cút ra cho tao!”
Tài xế nổi giận: “Nói như *** thế mà nghe được à! Nơi này nằm trên lãnh thổ nước Viêm Long, thằng Đông Doanh kia mày có nhường đường cho người bản địa đi không thì bảo? Ai cho mày lá gan đó vậy?”
Tên áo đen cũng điên lên, đưa tay xách cổ tài xế, muốn lôi anh ta ra ngoài.
Đúng lúc này, Ngô Bình mở cửa xe bước xuống, lạnh lùng nói: “Thả anh ấy ra!”
Người Nhật Bản đó ngoái lại nhìn Ngô Bình chằm chằm rồi nói: “Nếu tôi không thả thì sao?”
Vù!
Ngô Bình búng ngón tay, một luồng chỉ phong bắn vào huyệt đạo ở vai của người đó, hắn kêu lên hự một tiếng, bàn tay đang giữ người tài xế lập tức buông thõng rồi tê rần, không thể làm gì được nữa.
Hắn kinh ngạc rồi hoảng sợ nhìn Ngô Bình: “Cậu là võ giả ư?”
Ngô Bình: “Chó khôn không cản đường, biến đi!”
Cửa bên ghế lái phụ của chiếc xe Nhật Bản mở ra, một người đàn ông trung niên để râu bước xuống rồi trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Người Nhật Bản bị thương vội vàng chạy tới rồi lễ phép đáp: “Tổ trưởng, người này không cho xe của mình qua, đã thế còn làm cánh tay của tôi bị thương”.
“Hừ!”, người đàn ông tỏ vẻ coi thường: “To gan quá nhỉ, dám đánh người của tôi!”
Ông ta lấy điện thoại ra rồi ấn một dãy số, sau đó lạnh giọng nói với điện thoạ: “Đội trưởng Mã, nước Viêm Long các anh chẳng hiếu khách gì cả, chạy đến hẳn khu phố người Nhật để hành hung người ta đây này. Anh phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng, không thì tôi sẽ đến đại sứ quán rồi báo cáo lên bộ ngoại giao đấy”.
Ngắt máy xong, người đàn ông quay lại xe, như thể đang chờ người trong điện thoại xuất hiện.
Ngô Bình cũng về xe của mình rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, em gọi cho Oda Nobunaga rồi bảo chúng ta đang bị người Nhật Bản chặn đường nên không đến được, huỷ bỏ buổi gặp hôm nay”.
Đường Tử Di gật đầu rồi gọi cho Oda Nobunaga ngay.
Cô ấy vừa gọi điện thì đã có một chiếc xe cảnh sát đi tới phía sau chiếc xe của người Nhật kia, có bốn người bước xuống xe, đi đầu là một người đàn ông to béo, ông ta đi tới rồi cười nói với người đàn ông trung niên kia: “Ông Tetsuharu, xin lỗi vì để ông chờ lâu”.
Sau đó, khi ngoảnh lên nhìn xe của Ngô Bình thì ông ta đã quay ngoắt thái độ rồi nói: “Xuống xe!”
Ngô Bình đi xuống rồi hỏi: “Có việc gì vậy?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 443Nhưng thật không ngờ, cửa chiếc xe kia mở ra, hai gã đàn ông mặc đồ đen nhảy xuống từ ghế sau. Bọn chúng đi thẳng về phía xe của Ngô Bình, gõ vào cửa kính.Tài xế hạ kính xe, đang định nói chuyện với hai kẻ kia.“Mẹ kiếp mày!”, một tên áo đen vừa mở miệng ra đã chửi bới: “Nơi này là phố Đông Doanh, mấy con gián Viêm Long chúng mày không được vào, cút ra cho tao!”Tài xế nổi giận: “Nói như *** thế mà nghe được à! Nơi này nằm trên lãnh thổ nước Viêm Long, thằng Đông Doanh kia mày có nhường đường cho người bản địa đi không thì bảo? Ai cho mày lá gan đó vậy?”Tên áo đen cũng điên lên, đưa tay xách cổ tài xế, muốn lôi anh ta ra ngoài.Đúng lúc này, Ngô Bình mở cửa xe bước xuống, lạnh lùng nói: “Thả anh ấy ra!”Người Nhật Bản đó ngoái lại nhìn Ngô Bình chằm chằm rồi nói: “Nếu tôi không thả thì sao?”Vù!Ngô Bình búng ngón tay, một luồng chỉ phong bắn vào huyệt đạo ở vai của người đó, hắn kêu lên hự một tiếng, bàn tay đang giữ người tài xế lập tức buông thõng rồi tê rần, không thể làm gì được nữa.Hắn kinh ngạc rồi hoảng sợ nhìn Ngô Bình: “Cậu là võ giả ư?”Ngô Bình: “Chó khôn không cản đường, biến đi!”Cửa bên ghế lái phụ của chiếc xe Nhật Bản mở ra, một người đàn ông trung niên để râu bước xuống rồi trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”Người Nhật Bản bị thương vội vàng chạy tới rồi lễ phép đáp: “Tổ trưởng, người này không cho xe của mình qua, đã thế còn làm cánh tay của tôi bị thương”.“Hừ!”, người đàn ông tỏ vẻ coi thường: “To gan quá nhỉ, dám đánh người của tôi!”Ông ta lấy điện thoại ra rồi ấn một dãy số, sau đó lạnh giọng nói với điện thoạ: “Đội trưởng Mã, nước Viêm Long các anh chẳng hiếu khách gì cả, chạy đến hẳn khu phố người Nhật để hành hung người ta đây này. Anh phải cho tôi một lời giải thích rõ ràng, không thì tôi sẽ đến đại sứ quán rồi báo cáo lên bộ ngoại giao đấy”.Ngắt máy xong, người đàn ông quay lại xe, như thể đang chờ người trong điện thoại xuất hiện.Ngô Bình cũng về xe của mình rồi nói với Đường Tử Di: “Tử Di, em gọi cho Oda Nobunaga rồi bảo chúng ta đang bị người Nhật Bản chặn đường nên không đến được, huỷ bỏ buổi gặp hôm nay”.Đường Tử Di gật đầu rồi gọi cho Oda Nobunaga ngay.Cô ấy vừa gọi điện thì đã có một chiếc xe cảnh sát đi tới phía sau chiếc xe của người Nhật kia, có bốn người bước xuống xe, đi đầu là một người đàn ông to béo, ông ta đi tới rồi cười nói với người đàn ông trung niên kia: “Ông Tetsuharu, xin lỗi vì để ông chờ lâu”.Sau đó, khi ngoảnh lên nhìn xe của Ngô Bình thì ông ta đã quay ngoắt thái độ rồi nói: “Xuống xe!”Ngô Bình đi xuống rồi hỏi: “Có việc gì vậy?”