Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 442
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 444Người đàn ông Nhật bản tỏ vẻ đắc ý rồi chỉ vào Ngô Bình: “Sếp Mã, riêng với cái loại này thì phải phạt nặng vào”.Ông béo cười nói: “Ông Tetsuharu cứ yên tâm, những thành phần cặn bã thế này thì dù là người trong nước, tôi cũng không nương tay đâu”.Đường Tử Di không nghe nổi được nữa nên cũng xuống xe rồi lạnh giọng nói: “Nực cười! Ông chưa hỏi rõ trắng đen thế nào đã quy tội cho chúng tôi, ai cho ông cái quyền ấy hả?”Ông béo liếc nhìn Đường Tử Di, thấy cô ấy có khí chất cao quý, đã thế còn xinh đẹp và đi một chiếc xe rất đắt tiền thì lập tức có một dự cảm không lành, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Cô kia, tôi chỉ làm theo đúng luật thôi, là các cô ra tay đánh người trước còn gì”.Ngô Bình: “Thế ư? Ông có thể xem camera ở gần đây xem ai mới là bên ra tay trước”.Ông béo sầm mặt nói: “Khỏi cần, tôi nhìn là biết cậu không phải người lương thiện gì rồi. Đi thôi, theo tôi về đồn”.Đúng lúc này, người đàn ông Nhật Bản chợt nhận được một cuộc điện thoại, ông ta đứng bật dậy rồi liên tục nói “Hayg!”. Ngắt máy xong, ông ta nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt rất phức tạp, sau đó đi tới gần anh rồi cúi gập người xuống: “Xin lỗi cậu Ngô, ban nãy là chúng tôi sai, mong cậu bỏ qua cho!”Ông béo ngẩn ra, chuyện gì thế này? Tetsuharu gọi ông ta đến để xử lý Ngô Bình, sao giờ lại xin lỗi anh? Lẽ nào người thanh niên này có bối cảnh gì sao?Chát!Ngô Bình tát một cái vào mặt ông ta rồi nói: “Đang ở nước Viêm Quốc mà ông dám hống hách thế à? Ai cho ông dũng khí vậy hả?”Người đàn ông biến sắc mặt, trông có vẻ muốn nổi cáu, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn rồi nói: “Xin lỗi!”Ngô Bình ngoảnh lại nhìn ông béo kia: “Giờ ông còn muốn dẫn tôi về đồn nữa không?”Ông béo ho khù khụ rồi nói: “Nếu bên tố cáo cho qua rồi thì thôi”.“Thôi?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Tôi cho ông thời gian một ngày để về đồn khai báo hành vi của mình”.Ông béo ngẩn ra rồi nổi giận nói: “Khai báo cái gì? Cậu tưởng mình là ai hả?”Ngô Bình lấy chứng nhận của mình ra: “Tôi là Ngô Bình – cục phó của cục điều tra, trường hợp của ông cần phải được điều tra rõ ràng”.Ông béo đần mặt ra, ngơ ngẩn nhìn con dấu đỏ chói trên chứng nhận của Ngô Bình, trán ông ta mướt mồ hôi, ông ta vội cười trừ nói: “Cục phó Ngô, tôi xin lỗi, ban nãy là tôi sai, tôi…”“Có gì thì về đồn mà trình bày”, Ngô Bình hờ hững nói: “Tôi sẽ gọi cho ông sau”.Dứt lời, anh quay về xe, bỏ ông béo tái mặt ở lại.Chiếc xe của người Nhật đã tránh sang một bên, xe của Ngô Bình chậm rãi đi qua, sau đó tiến vào một câu lạc bộ của Nhật Bản.Họ vừa xuống xe, một cô gái trẻ mặc Kimono đứng ngoài cửa đã mỉm cười nói: “Xin hỏi, là anh Ngô Bình phải không ạ?”Ngô Bình gật đầu: “Đúng rồi”.
Chương 444
Người đàn ông Nhật bản tỏ vẻ đắc ý rồi chỉ vào Ngô Bình: “Sếp Mã, riêng với cái loại này thì phải phạt nặng vào”.
Ông béo cười nói: “Ông Tetsuharu cứ yên tâm, những thành phần cặn bã thế này thì dù là người trong nước, tôi cũng không nương tay đâu”.
Đường Tử Di không nghe nổi được nữa nên cũng xuống xe rồi lạnh giọng nói: “Nực cười! Ông chưa hỏi rõ trắng đen thế nào đã quy tội cho chúng tôi, ai cho ông cái quyền ấy hả?”
Ông béo liếc nhìn Đường Tử Di, thấy cô ấy có khí chất cao quý, đã thế còn xinh đẹp và đi một chiếc xe rất đắt tiền thì lập tức có một dự cảm không lành, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Cô kia, tôi chỉ làm theo đúng luật thôi, là các cô ra tay đánh người trước còn gì”.
Ngô Bình: “Thế ư? Ông có thể xem camera ở gần đây xem ai mới là bên ra tay trước”.
Ông béo sầm mặt nói: “Khỏi cần, tôi nhìn là biết cậu không phải người lương thiện gì rồi. Đi thôi, theo tôi về đồn”.
Đúng lúc này, người đàn ông Nhật Bản chợt nhận được một cuộc điện thoại, ông ta đứng bật dậy rồi liên tục nói “Hayg!”. Ngắt máy xong, ông ta nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt rất phức tạp, sau đó đi tới gần anh rồi cúi gập người xuống: “Xin lỗi cậu Ngô, ban nãy là chúng tôi sai, mong cậu bỏ qua cho!”
Ông béo ngẩn ra, chuyện gì thế này? Tetsuharu gọi ông ta đến để xử lý Ngô Bình, sao giờ lại xin lỗi anh? Lẽ nào người thanh niên này có bối cảnh gì sao?
Chát!
Ngô Bình tát một cái vào mặt ông ta rồi nói: “Đang ở nước Viêm Quốc mà ông dám hống hách thế à? Ai cho ông dũng khí vậy hả?”
Người đàn ông biến sắc mặt, trông có vẻ muốn nổi cáu, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn rồi nói: “Xin lỗi!”
Ngô Bình ngoảnh lại nhìn ông béo kia: “Giờ ông còn muốn dẫn tôi về đồn nữa không?”
Ông béo ho khù khụ rồi nói: “Nếu bên tố cáo cho qua rồi thì thôi”.
“Thôi?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Tôi cho ông thời gian một ngày để về đồn khai báo hành vi của mình”.
Ông béo ngẩn ra rồi nổi giận nói: “Khai báo cái gì? Cậu tưởng mình là ai hả?”
Ngô Bình lấy chứng nhận của mình ra: “Tôi là Ngô Bình – cục phó của cục điều tra, trường hợp của ông cần phải được điều tra rõ ràng”.
Ông béo đần mặt ra, ngơ ngẩn nhìn con dấu đỏ chói trên chứng nhận của Ngô Bình, trán ông ta mướt mồ hôi, ông ta vội cười trừ nói: “Cục phó Ngô, tôi xin lỗi, ban nãy là tôi sai, tôi…”
“Có gì thì về đồn mà trình bày”, Ngô Bình hờ hững nói: “Tôi sẽ gọi cho ông sau”.
Dứt lời, anh quay về xe, bỏ ông béo tái mặt ở lại.
Chiếc xe của người Nhật đã tránh sang một bên, xe của Ngô Bình chậm rãi đi qua, sau đó tiến vào một câu lạc bộ của Nhật Bản.
Họ vừa xuống xe, một cô gái trẻ mặc Kimono đứng ngoài cửa đã mỉm cười nói: “Xin hỏi, là anh Ngô Bình phải không ạ?”
Ngô Bình gật đầu: “Đúng rồi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 444Người đàn ông Nhật bản tỏ vẻ đắc ý rồi chỉ vào Ngô Bình: “Sếp Mã, riêng với cái loại này thì phải phạt nặng vào”.Ông béo cười nói: “Ông Tetsuharu cứ yên tâm, những thành phần cặn bã thế này thì dù là người trong nước, tôi cũng không nương tay đâu”.Đường Tử Di không nghe nổi được nữa nên cũng xuống xe rồi lạnh giọng nói: “Nực cười! Ông chưa hỏi rõ trắng đen thế nào đã quy tội cho chúng tôi, ai cho ông cái quyền ấy hả?”Ông béo liếc nhìn Đường Tử Di, thấy cô ấy có khí chất cao quý, đã thế còn xinh đẹp và đi một chiếc xe rất đắt tiền thì lập tức có một dự cảm không lành, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Cô kia, tôi chỉ làm theo đúng luật thôi, là các cô ra tay đánh người trước còn gì”.Ngô Bình: “Thế ư? Ông có thể xem camera ở gần đây xem ai mới là bên ra tay trước”.Ông béo sầm mặt nói: “Khỏi cần, tôi nhìn là biết cậu không phải người lương thiện gì rồi. Đi thôi, theo tôi về đồn”.Đúng lúc này, người đàn ông Nhật Bản chợt nhận được một cuộc điện thoại, ông ta đứng bật dậy rồi liên tục nói “Hayg!”. Ngắt máy xong, ông ta nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt rất phức tạp, sau đó đi tới gần anh rồi cúi gập người xuống: “Xin lỗi cậu Ngô, ban nãy là chúng tôi sai, mong cậu bỏ qua cho!”Ông béo ngẩn ra, chuyện gì thế này? Tetsuharu gọi ông ta đến để xử lý Ngô Bình, sao giờ lại xin lỗi anh? Lẽ nào người thanh niên này có bối cảnh gì sao?Chát!Ngô Bình tát một cái vào mặt ông ta rồi nói: “Đang ở nước Viêm Quốc mà ông dám hống hách thế à? Ai cho ông dũng khí vậy hả?”Người đàn ông biến sắc mặt, trông có vẻ muốn nổi cáu, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn rồi nói: “Xin lỗi!”Ngô Bình ngoảnh lại nhìn ông béo kia: “Giờ ông còn muốn dẫn tôi về đồn nữa không?”Ông béo ho khù khụ rồi nói: “Nếu bên tố cáo cho qua rồi thì thôi”.“Thôi?”, Ngô Bình cười lạnh nói: “Tôi cho ông thời gian một ngày để về đồn khai báo hành vi của mình”.Ông béo ngẩn ra rồi nổi giận nói: “Khai báo cái gì? Cậu tưởng mình là ai hả?”Ngô Bình lấy chứng nhận của mình ra: “Tôi là Ngô Bình – cục phó của cục điều tra, trường hợp của ông cần phải được điều tra rõ ràng”.Ông béo đần mặt ra, ngơ ngẩn nhìn con dấu đỏ chói trên chứng nhận của Ngô Bình, trán ông ta mướt mồ hôi, ông ta vội cười trừ nói: “Cục phó Ngô, tôi xin lỗi, ban nãy là tôi sai, tôi…”“Có gì thì về đồn mà trình bày”, Ngô Bình hờ hững nói: “Tôi sẽ gọi cho ông sau”.Dứt lời, anh quay về xe, bỏ ông béo tái mặt ở lại.Chiếc xe của người Nhật đã tránh sang một bên, xe của Ngô Bình chậm rãi đi qua, sau đó tiến vào một câu lạc bộ của Nhật Bản.Họ vừa xuống xe, một cô gái trẻ mặc Kimono đứng ngoài cửa đã mỉm cười nói: “Xin hỏi, là anh Ngô Bình phải không ạ?”Ngô Bình gật đầu: “Đúng rồi”.