Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 450
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 452Ngô Bình nhướn mày nói: “Sư huynh, mình được lấy đồ ở đây đi ạ?”Dương Mộ Bạch ngoái lại nói với người của mình: “Ra ngoài hết đi”.“Vâng”, đám người đó lập tức lui ra ngay.Khi họ đi rồi, Dương Mộ Bạch mới cười nói: “Đương nhiên là lấy được rồi, nếu là vật đáng giá thì mang về sưu tầm, những thứ bình thường thì nộp lên trên”.Ngô Bình cười hỏi: “Những đồ thời tiền sử đều đáng giá ạ?”“Ừm, giá cao ngất luôn. Dù chỉ là một cái bình, hay cái bát thôi cũng toàn giá trên trời cả. Nhà anh cất cũng nhiều phết, khi nào qua đi, anh cho cậu xem”, Dương Mộ Bạch nói.Ngô Bình chớp mắt: “Xem ra có người chuyên thu mua những món đồ này, không thì giá đã chẳng cao đến vậy”.“Ừ, khảo cổ cũng là một ngành học mà, nhưng người nghiên cứu thì toàn các nhân vật không tầm thường chút nào, vì thế không mấy ai biết đến”, Dương Mộ Bạch nói: “Còn cả các buổi đấu giá nữa, nếu có cơ hội, anh sẽ dẫn cậu đi xem”.Ngô Bình nhìn trái ngó phải rồi nói: “Sư huynh, ở đây có cơ quan, để em thử mở nhé”.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Được không?”Ngô Bình gật đầu: “Thử là biết ngay”.Dương Mộ Bạch chớp mắt nói: “Đừng mở hết, giữ lại đồ tốt cho mình, đồ bình thường mới mang đi nộp”.Ngô Bình cười nói: “Thế được không ạ?”Dương Mộ Bạch: “Mình bảo được là được, mau lên”.Ngô Bình đi tới trước một khối kim loại rồi giẫm mạnh xuống, mấy viên gạch lát sàn ở bên cạnh nhô lên cao hai mét, đó là một cái cột, bên trong có ba ô vuông, ô nào cũng có vài món đồ.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên, lấy chiếc vòng kim loại ở ô đầu tiên ra, bên trên có khắc các ký hiệu đặc biệt, đeo vào tay thì rất nặng.Trong ô thứ hai có một cái bình ngọc, Ngô Bình nhìn thì thấy có một viên đan dược ở trong.Ô thứ ba có một thanh đoản kiếm dài nửa mét, vỏ kiếm màu đen.Dương Mộ Bạch cất chiếc bình ấy đi rồi nói khẽ: “Sư đệ, cất chiếc bình này đi nhé”.Ngô Bình đồng ý luôn.Anh lại đi tới một vị trí khác rồi giẫm tiếp, cột thứ hai nhô lên, bên trong cũng có hai ô vuông, trong đó có một cái khay gần như trong suốt, phía trên khắc các hoa văn rất đẹp.Trong ô vuông khác có một cái ô tự chế dài hơn một mét, Dương Mộ Bạch mở chiếc ô ra thì thấy cũng có các ký tự kỳ quặc, hơn nữa còn phát sáng, rìa ô rất sắc, như có thể dùng làm vũ khí.“Được đấy, vừa làm vũ khí, vừa diệt tà ma được”, Dương Mộ Bạch nói: “Cất luôn”.Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch thích chiếc ô này nên hạ cột đó xuống ngay.“Còn nữa không?”, Dương Mộ Bạch hỏi.
Chương 452
Ngô Bình nhướn mày nói: “Sư huynh, mình được lấy đồ ở đây đi ạ?”
Dương Mộ Bạch ngoái lại nói với người của mình: “Ra ngoài hết đi”.
“Vâng”, đám người đó lập tức lui ra ngay.
Khi họ đi rồi, Dương Mộ Bạch mới cười nói: “Đương nhiên là lấy được rồi, nếu là vật đáng giá thì mang về sưu tầm, những thứ bình thường thì nộp lên trên”.
Ngô Bình cười hỏi: “Những đồ thời tiền sử đều đáng giá ạ?”
“Ừm, giá cao ngất luôn. Dù chỉ là một cái bình, hay cái bát thôi cũng toàn giá trên trời cả. Nhà anh cất cũng nhiều phết, khi nào qua đi, anh cho cậu xem”, Dương Mộ Bạch nói.
Ngô Bình chớp mắt: “Xem ra có người chuyên thu mua những món đồ này, không thì giá đã chẳng cao đến vậy”.
“Ừ, khảo cổ cũng là một ngành học mà, nhưng người nghiên cứu thì toàn các nhân vật không tầm thường chút nào, vì thế không mấy ai biết đến”, Dương Mộ Bạch nói: “Còn cả các buổi đấu giá nữa, nếu có cơ hội, anh sẽ dẫn cậu đi xem”.
Ngô Bình nhìn trái ngó phải rồi nói: “Sư huynh, ở đây có cơ quan, để em thử mở nhé”.
Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Được không?”
Ngô Bình gật đầu: “Thử là biết ngay”.
Dương Mộ Bạch chớp mắt nói: “Đừng mở hết, giữ lại đồ tốt cho mình, đồ bình thường mới mang đi nộp”.
Ngô Bình cười nói: “Thế được không ạ?”
Dương Mộ Bạch: “Mình bảo được là được, mau lên”.
Ngô Bình đi tới trước một khối kim loại rồi giẫm mạnh xuống, mấy viên gạch lát sàn ở bên cạnh nhô lên cao hai mét, đó là một cái cột, bên trong có ba ô vuông, ô nào cũng có vài món đồ.
Dương Mộ Bạch sáng mắt lên, lấy chiếc vòng kim loại ở ô đầu tiên ra, bên trên có khắc các ký hiệu đặc biệt, đeo vào tay thì rất nặng.
Trong ô thứ hai có một cái bình ngọc, Ngô Bình nhìn thì thấy có một viên đan dược ở trong.
Ô thứ ba có một thanh đoản kiếm dài nửa mét, vỏ kiếm màu đen.
Dương Mộ Bạch cất chiếc bình ấy đi rồi nói khẽ: “Sư đệ, cất chiếc bình này đi nhé”.
Ngô Bình đồng ý luôn.
Anh lại đi tới một vị trí khác rồi giẫm tiếp, cột thứ hai nhô lên, bên trong cũng có hai ô vuông, trong đó có một cái khay gần như trong suốt, phía trên khắc các hoa văn rất đẹp.
Trong ô vuông khác có một cái ô tự chế dài hơn một mét, Dương Mộ Bạch mở chiếc ô ra thì thấy cũng có các ký tự kỳ quặc, hơn nữa còn phát sáng, rìa ô rất sắc, như có thể dùng làm vũ khí.
“Được đấy, vừa làm vũ khí, vừa diệt tà ma được”, Dương Mộ Bạch nói: “Cất luôn”.
Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch thích chiếc ô này nên hạ cột đó xuống ngay.
“Còn nữa không?”, Dương Mộ Bạch hỏi.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 452Ngô Bình nhướn mày nói: “Sư huynh, mình được lấy đồ ở đây đi ạ?”Dương Mộ Bạch ngoái lại nói với người của mình: “Ra ngoài hết đi”.“Vâng”, đám người đó lập tức lui ra ngay.Khi họ đi rồi, Dương Mộ Bạch mới cười nói: “Đương nhiên là lấy được rồi, nếu là vật đáng giá thì mang về sưu tầm, những thứ bình thường thì nộp lên trên”.Ngô Bình cười hỏi: “Những đồ thời tiền sử đều đáng giá ạ?”“Ừm, giá cao ngất luôn. Dù chỉ là một cái bình, hay cái bát thôi cũng toàn giá trên trời cả. Nhà anh cất cũng nhiều phết, khi nào qua đi, anh cho cậu xem”, Dương Mộ Bạch nói.Ngô Bình chớp mắt: “Xem ra có người chuyên thu mua những món đồ này, không thì giá đã chẳng cao đến vậy”.“Ừ, khảo cổ cũng là một ngành học mà, nhưng người nghiên cứu thì toàn các nhân vật không tầm thường chút nào, vì thế không mấy ai biết đến”, Dương Mộ Bạch nói: “Còn cả các buổi đấu giá nữa, nếu có cơ hội, anh sẽ dẫn cậu đi xem”.Ngô Bình nhìn trái ngó phải rồi nói: “Sư huynh, ở đây có cơ quan, để em thử mở nhé”.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Được không?”Ngô Bình gật đầu: “Thử là biết ngay”.Dương Mộ Bạch chớp mắt nói: “Đừng mở hết, giữ lại đồ tốt cho mình, đồ bình thường mới mang đi nộp”.Ngô Bình cười nói: “Thế được không ạ?”Dương Mộ Bạch: “Mình bảo được là được, mau lên”.Ngô Bình đi tới trước một khối kim loại rồi giẫm mạnh xuống, mấy viên gạch lát sàn ở bên cạnh nhô lên cao hai mét, đó là một cái cột, bên trong có ba ô vuông, ô nào cũng có vài món đồ.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên, lấy chiếc vòng kim loại ở ô đầu tiên ra, bên trên có khắc các ký hiệu đặc biệt, đeo vào tay thì rất nặng.Trong ô thứ hai có một cái bình ngọc, Ngô Bình nhìn thì thấy có một viên đan dược ở trong.Ô thứ ba có một thanh đoản kiếm dài nửa mét, vỏ kiếm màu đen.Dương Mộ Bạch cất chiếc bình ấy đi rồi nói khẽ: “Sư đệ, cất chiếc bình này đi nhé”.Ngô Bình đồng ý luôn.Anh lại đi tới một vị trí khác rồi giẫm tiếp, cột thứ hai nhô lên, bên trong cũng có hai ô vuông, trong đó có một cái khay gần như trong suốt, phía trên khắc các hoa văn rất đẹp.Trong ô vuông khác có một cái ô tự chế dài hơn một mét, Dương Mộ Bạch mở chiếc ô ra thì thấy cũng có các ký tự kỳ quặc, hơn nữa còn phát sáng, rìa ô rất sắc, như có thể dùng làm vũ khí.“Được đấy, vừa làm vũ khí, vừa diệt tà ma được”, Dương Mộ Bạch nói: “Cất luôn”.Ngô Bình biết Dương Mộ Bạch thích chiếc ô này nên hạ cột đó xuống ngay.“Còn nữa không?”, Dương Mộ Bạch hỏi.