Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 451

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 453Ngô Bình đi tới vị trí cuối cùng rồi giậm chân, một chiếc giường ngọc nhô lên, bên trên có bình ngọc, bát ngọc và một bàn cờ.Trên bàn cờ có những quân cờ màu đen trắng, nhìn cách bày thì khá giống chơi cờ vây.Dương Mộ Bạch cười nói: “Ấm trà này được đấy…”Ông ấy giơ tay định cầm lấy thì bị Ngô Bình cản lại: “Sư huynh, đừng động vào nó”.Dương Mộ Bạch lập tức cảm thấy có điềm: “Sư đệ, có gì không ổn à?”Ngô Bình cầm một quân cờ màu trắng lên rồi đặt vào một vị trí khác, lập tức có một tiếng động vang lên, bàn cờ tách đôi rồi lộ ra một cái hũ to bằng bàn tay ở dưới, cái hũ này có nắp, nhưng Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy những viên đá gần như trong suốt đang toả ra sức mạnh kỳ lạ ở bên trong.Anh bê cái hũ lên bằng hai tay, sau đó đặt vào lòng rồi ấn một cái vào bàn cờ, nó nhanh chóng khép lại như cũ.Dương Mộ Bạch dựng ngón tay cái: “Cậu đúng là đại sư giải trận”.Ngô Bình cười nói: “Sư huynh, anh cho bọn họ vào đi”.Dương Mộ Bạch gật đầu rồi gọi người vào, để họ xử lý chỗ này và chụp ảnh, còn ông ấy thì kéo Ngô Bình ra ngoài.Ông ấy nói: “Sư đệ, chúng ta chia nhau mỗi người một nửa, cậu chọn trước đi”.Ngô Bình nói: “Hình như sư phụ thích chiếc ô kia, thật ra chiếc khay ngọc quý hơn vì có trận pháp, dùng nó thì sẽ bày bố được trận pháp lợi hại lắm”.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Thật ư? Thế anh không khách sáo nữa nhé, anh lấy chiếc ô và khay ngọc, còn lại thì cho cậu tất”.Ngô Bình: “Vâng!”Ngô Bình lấy đan dược, cái bình, rõ ràng đồ bên trong cũng không tầm thường.Chờ người bên trong chụp ảnh xong, Ngô Bình và Dương Mộ Bạch lại đi vào rồi lấy chiếc ô và khay ngọc đi, còn lại thì giao nộp lên trên.Lúc này, trời đã sáng bảnh, không lâu sau người của các cơ quan chuyên môn đã đến để kiểm tra, còn Dương Mộ Bạch và Ngô Bình đã đi về.“Sư đệ, sáng nay anh phải về Thiên Kinh rồi, nghe đại sư huynh bảo cậu cũng định đi Thiên Kinh hả?”, Dương Mộ Bạch hỏi.“Vâng, sư huynh, nếu tiện thì cho em đi nhờ nhé”.“Được, chín giờ sáng cất cánh, anh sẽ cho người đi đón cậu”.Ngô Bình về nhà trước, sau đó mở chiếc vò ra thì thấy có năm viên tinh thạch trong suốt, ba viên màu đỏ, hai viên màu xanh.

Chương 453

Ngô Bình đi tới vị trí cuối cùng rồi giậm chân, một chiếc giường ngọc nhô lên, bên trên có bình ngọc, bát ngọc và một bàn cờ.

Trên bàn cờ có những quân cờ màu đen trắng, nhìn cách bày thì khá giống chơi cờ vây.

Dương Mộ Bạch cười nói: “Ấm trà này được đấy…”

Ông ấy giơ tay định cầm lấy thì bị Ngô Bình cản lại: “Sư huynh, đừng động vào nó”.

Dương Mộ Bạch lập tức cảm thấy có điềm: “Sư đệ, có gì không ổn à?”

Ngô Bình cầm một quân cờ màu trắng lên rồi đặt vào một vị trí khác, lập tức có một tiếng động vang lên, bàn cờ tách đôi rồi lộ ra một cái hũ to bằng bàn tay ở dưới, cái hũ này có nắp, nhưng Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy những viên đá gần như trong suốt đang toả ra sức mạnh kỳ lạ ở bên trong.

Anh bê cái hũ lên bằng hai tay, sau đó đặt vào lòng rồi ấn một cái vào bàn cờ, nó nhanh chóng khép lại như cũ.

Dương Mộ Bạch dựng ngón tay cái: “Cậu đúng là đại sư giải trận”.

Ngô Bình cười nói: “Sư huynh, anh cho bọn họ vào đi”.

Dương Mộ Bạch gật đầu rồi gọi người vào, để họ xử lý chỗ này và chụp ảnh, còn ông ấy thì kéo Ngô Bình ra ngoài.

Ông ấy nói: “Sư đệ, chúng ta chia nhau mỗi người một nửa, cậu chọn trước đi”.

Ngô Bình nói: “Hình như sư phụ thích chiếc ô kia, thật ra chiếc khay ngọc quý hơn vì có trận pháp, dùng nó thì sẽ bày bố được trận pháp lợi hại lắm”.

Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Thật ư? Thế anh không khách sáo nữa nhé, anh lấy chiếc ô và khay ngọc, còn lại thì cho cậu tất”.

Ngô Bình: “Vâng!”

Ngô Bình lấy đan dược, cái bình, rõ ràng đồ bên trong cũng không tầm thường.

Chờ người bên trong chụp ảnh xong, Ngô Bình và Dương Mộ Bạch lại đi vào rồi lấy chiếc ô và khay ngọc đi, còn lại thì giao nộp lên trên.

Lúc này, trời đã sáng bảnh, không lâu sau người của các cơ quan chuyên môn đã đến để kiểm tra, còn Dương Mộ Bạch và Ngô Bình đã đi về.

“Sư đệ, sáng nay anh phải về Thiên Kinh rồi, nghe đại sư huynh bảo cậu cũng định đi Thiên Kinh hả?”, Dương Mộ Bạch hỏi.

“Vâng, sư huynh, nếu tiện thì cho em đi nhờ nhé”.

“Được, chín giờ sáng cất cánh, anh sẽ cho người đi đón cậu”.

Ngô Bình về nhà trước, sau đó mở chiếc vò ra thì thấy có năm viên tinh thạch trong suốt, ba viên màu đỏ, hai viên màu xanh.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 453Ngô Bình đi tới vị trí cuối cùng rồi giậm chân, một chiếc giường ngọc nhô lên, bên trên có bình ngọc, bát ngọc và một bàn cờ.Trên bàn cờ có những quân cờ màu đen trắng, nhìn cách bày thì khá giống chơi cờ vây.Dương Mộ Bạch cười nói: “Ấm trà này được đấy…”Ông ấy giơ tay định cầm lấy thì bị Ngô Bình cản lại: “Sư huynh, đừng động vào nó”.Dương Mộ Bạch lập tức cảm thấy có điềm: “Sư đệ, có gì không ổn à?”Ngô Bình cầm một quân cờ màu trắng lên rồi đặt vào một vị trí khác, lập tức có một tiếng động vang lên, bàn cờ tách đôi rồi lộ ra một cái hũ to bằng bàn tay ở dưới, cái hũ này có nắp, nhưng Ngô Bình vẫn có thể nhìn thấy những viên đá gần như trong suốt đang toả ra sức mạnh kỳ lạ ở bên trong.Anh bê cái hũ lên bằng hai tay, sau đó đặt vào lòng rồi ấn một cái vào bàn cờ, nó nhanh chóng khép lại như cũ.Dương Mộ Bạch dựng ngón tay cái: “Cậu đúng là đại sư giải trận”.Ngô Bình cười nói: “Sư huynh, anh cho bọn họ vào đi”.Dương Mộ Bạch gật đầu rồi gọi người vào, để họ xử lý chỗ này và chụp ảnh, còn ông ấy thì kéo Ngô Bình ra ngoài.Ông ấy nói: “Sư đệ, chúng ta chia nhau mỗi người một nửa, cậu chọn trước đi”.Ngô Bình nói: “Hình như sư phụ thích chiếc ô kia, thật ra chiếc khay ngọc quý hơn vì có trận pháp, dùng nó thì sẽ bày bố được trận pháp lợi hại lắm”.Dương Mộ Bạch sáng mắt lên: “Thật ư? Thế anh không khách sáo nữa nhé, anh lấy chiếc ô và khay ngọc, còn lại thì cho cậu tất”.Ngô Bình: “Vâng!”Ngô Bình lấy đan dược, cái bình, rõ ràng đồ bên trong cũng không tầm thường.Chờ người bên trong chụp ảnh xong, Ngô Bình và Dương Mộ Bạch lại đi vào rồi lấy chiếc ô và khay ngọc đi, còn lại thì giao nộp lên trên.Lúc này, trời đã sáng bảnh, không lâu sau người của các cơ quan chuyên môn đã đến để kiểm tra, còn Dương Mộ Bạch và Ngô Bình đã đi về.“Sư đệ, sáng nay anh phải về Thiên Kinh rồi, nghe đại sư huynh bảo cậu cũng định đi Thiên Kinh hả?”, Dương Mộ Bạch hỏi.“Vâng, sư huynh, nếu tiện thì cho em đi nhờ nhé”.“Được, chín giờ sáng cất cánh, anh sẽ cho người đi đón cậu”.Ngô Bình về nhà trước, sau đó mở chiếc vò ra thì thấy có năm viên tinh thạch trong suốt, ba viên màu đỏ, hai viên màu xanh.

Chương 451