Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 468

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 470Có cả đám người đang ngồi đánh bài trong phòng khách ở tầng một, khói thuốc mù mịt, tiếng nói chuyện ồn ào, họ đều là người của bang Long Xà, trong số này còn có hai cao thủ.Đột nhiên cửa cuốn của khách sạn bị ai đó đạp mở, người đó bình tĩnh nhìn vào bên trong.Một người đàn ông mặc áo ba lỗ đi ra rồi trừng mắt với người đó: “Làm gì thế hả?”Người này chính là Ngô Bình, anh mỉm cười nói: “Chào các anh, tôi đến tìm người”.Người đàn ông ngẩn ra: “Tìm người? Người nào?”Bụp!Hắn vừa nói dứt câu thì đã trúng ngay một cú đạp của Ngô Bình rồi bay ra xa. Ngô Bình ra đòn quá nhanh làm tên kia không kịp phản ứng lại.Uỳnh!Tên kia đập vào một cái quyền cách đó mười mấy mét, sau đó đau đến mức gập người.Những tên còn lại đều đứng dậy, một người đàn ông hơn 40 tuổi trầm giọng nói: “Cậu bạn, có biết đây là nơi nào không?”Ngô Bình vừa nhìn đã biết gã là cao thủ cảnh giới Khí đại chu thiên. Cao thủ ở cảnh giới này rất lợi hại, nhưng tiếc là tên này vẫn còn quá kém.Anh hờ hững nói: “Mang Trần Lăng Tuyết ra đây, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra”.Nghe thấy Ngô Bình nhắc đến Trần Lăng Tuyết, những người khác lập tức hiểu ra vấn đề, họ không nói gì mà đều hét lớn rồi xông lên tấn công Ngô Bình.Anh nhanh chóng thi triển Ngũ Long Thánh Quyền, làm những người kia mới tấn công được một phần ba đã bị trúng đòn.Rắc!Cao thủ cảnh giới Khí đánh bay bởi một quyền, xương vai vỡ, lục phủ ngũ tạng bị thương, gã lập tức ngất xỉu vì quá đau đớn.Sau đó, Ngô Bình lách người rồi lao vào đám đông như hổ xông vào bầy dê. Tất cả những tên đó đều bị anh hạ gục, Biêm Hoa Chỉ của anh rất thích hợp để đánh đông người, chỉ phong tha hồ phát huy uy lực. Thậm chí, một cao thủ cảnh giới Khí khác còn không có cơ hội áp sát anh thì đã ngã vật ra rồi.Ngô Bình đi tới cạnh cao thủ cảnh giới Khí rồi đá cho gã một phát, toàn thân gã đau đớn rồi kêu loạn lên.“Trần Lăng Tuyết đâu?”, Ngô Bình hỏi.Tên kia không chịu được nữa nên đáp: “Ở phòng 8556…”Ngô Bình đạp gã ngất xỉu rồi mới đi thang máy lên trên.Ngô Bình đi đến phòng 8556 trên tầng năm, anh đứng trước cửa nhưng vẫn nhìn được cảnh tượng bên trong. Có một cô gái 17 tuổi trông khá giống Trần Lăng Sương đang bị trói trên sofa, có hai người đàn ông đang nhìn cô ấy với ánh mắt thèm thuồng.

Chương 470

Có cả đám người đang ngồi đánh bài trong phòng khách ở tầng một, khói thuốc mù mịt, tiếng nói chuyện ồn ào, họ đều là người của bang Long Xà, trong số này còn có hai cao thủ.

Đột nhiên cửa cuốn của khách sạn bị ai đó đạp mở, người đó bình tĩnh nhìn vào bên trong.

Một người đàn ông mặc áo ba lỗ đi ra rồi trừng mắt với người đó: “Làm gì thế hả?”

Người này chính là Ngô Bình, anh mỉm cười nói: “Chào các anh, tôi đến tìm người”.

Người đàn ông ngẩn ra: “Tìm người? Người nào?”

Bụp!

Hắn vừa nói dứt câu thì đã trúng ngay một cú đạp của Ngô Bình rồi bay ra xa. Ngô Bình ra đòn quá nhanh làm tên kia không kịp phản ứng lại.

Uỳnh!

Tên kia đập vào một cái quyền cách đó mười mấy mét, sau đó đau đến mức gập người.

Những tên còn lại đều đứng dậy, một người đàn ông hơn 40 tuổi trầm giọng nói: “Cậu bạn, có biết đây là nơi nào không?”

Ngô Bình vừa nhìn đã biết gã là cao thủ cảnh giới Khí đại chu thiên. Cao thủ ở cảnh giới này rất lợi hại, nhưng tiếc là tên này vẫn còn quá kém.

Anh hờ hững nói: “Mang Trần Lăng Tuyết ra đây, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra”.

Nghe thấy Ngô Bình nhắc đến Trần Lăng Tuyết, những người khác lập tức hiểu ra vấn đề, họ không nói gì mà đều hét lớn rồi xông lên tấn công Ngô Bình.

Anh nhanh chóng thi triển Ngũ Long Thánh Quyền, làm những người kia mới tấn công được một phần ba đã bị trúng đòn.

Rắc!

Cao thủ cảnh giới Khí đánh bay bởi một quyền, xương vai vỡ, lục phủ ngũ tạng bị thương, gã lập tức ngất xỉu vì quá đau đớn.

Sau đó, Ngô Bình lách người rồi lao vào đám đông như hổ xông vào bầy dê. Tất cả những tên đó đều bị anh hạ gục, Biêm Hoa Chỉ của anh rất thích hợp để đánh đông người, chỉ phong tha hồ phát huy uy lực. Thậm chí, một cao thủ cảnh giới Khí khác còn không có cơ hội áp sát anh thì đã ngã vật ra rồi.

Ngô Bình đi tới cạnh cao thủ cảnh giới Khí rồi đá cho gã một phát, toàn thân gã đau đớn rồi kêu loạn lên.

“Trần Lăng Tuyết đâu?”, Ngô Bình hỏi.

Tên kia không chịu được nữa nên đáp: “Ở phòng 8556…”

Ngô Bình đạp gã ngất xỉu rồi mới đi thang máy lên trên.

Ngô Bình đi đến phòng 8556 trên tầng năm, anh đứng trước cửa nhưng vẫn nhìn được cảnh tượng bên trong. Có một cô gái 17 tuổi trông khá giống Trần Lăng Sương đang bị trói trên sofa, có hai người đàn ông đang nhìn cô ấy với ánh mắt thèm thuồng.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 470Có cả đám người đang ngồi đánh bài trong phòng khách ở tầng một, khói thuốc mù mịt, tiếng nói chuyện ồn ào, họ đều là người của bang Long Xà, trong số này còn có hai cao thủ.Đột nhiên cửa cuốn của khách sạn bị ai đó đạp mở, người đó bình tĩnh nhìn vào bên trong.Một người đàn ông mặc áo ba lỗ đi ra rồi trừng mắt với người đó: “Làm gì thế hả?”Người này chính là Ngô Bình, anh mỉm cười nói: “Chào các anh, tôi đến tìm người”.Người đàn ông ngẩn ra: “Tìm người? Người nào?”Bụp!Hắn vừa nói dứt câu thì đã trúng ngay một cú đạp của Ngô Bình rồi bay ra xa. Ngô Bình ra đòn quá nhanh làm tên kia không kịp phản ứng lại.Uỳnh!Tên kia đập vào một cái quyền cách đó mười mấy mét, sau đó đau đến mức gập người.Những tên còn lại đều đứng dậy, một người đàn ông hơn 40 tuổi trầm giọng nói: “Cậu bạn, có biết đây là nơi nào không?”Ngô Bình vừa nhìn đã biết gã là cao thủ cảnh giới Khí đại chu thiên. Cao thủ ở cảnh giới này rất lợi hại, nhưng tiếc là tên này vẫn còn quá kém.Anh hờ hững nói: “Mang Trần Lăng Tuyết ra đây, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra”.Nghe thấy Ngô Bình nhắc đến Trần Lăng Tuyết, những người khác lập tức hiểu ra vấn đề, họ không nói gì mà đều hét lớn rồi xông lên tấn công Ngô Bình.Anh nhanh chóng thi triển Ngũ Long Thánh Quyền, làm những người kia mới tấn công được một phần ba đã bị trúng đòn.Rắc!Cao thủ cảnh giới Khí đánh bay bởi một quyền, xương vai vỡ, lục phủ ngũ tạng bị thương, gã lập tức ngất xỉu vì quá đau đớn.Sau đó, Ngô Bình lách người rồi lao vào đám đông như hổ xông vào bầy dê. Tất cả những tên đó đều bị anh hạ gục, Biêm Hoa Chỉ của anh rất thích hợp để đánh đông người, chỉ phong tha hồ phát huy uy lực. Thậm chí, một cao thủ cảnh giới Khí khác còn không có cơ hội áp sát anh thì đã ngã vật ra rồi.Ngô Bình đi tới cạnh cao thủ cảnh giới Khí rồi đá cho gã một phát, toàn thân gã đau đớn rồi kêu loạn lên.“Trần Lăng Tuyết đâu?”, Ngô Bình hỏi.Tên kia không chịu được nữa nên đáp: “Ở phòng 8556…”Ngô Bình đạp gã ngất xỉu rồi mới đi thang máy lên trên.Ngô Bình đi đến phòng 8556 trên tầng năm, anh đứng trước cửa nhưng vẫn nhìn được cảnh tượng bên trong. Có một cô gái 17 tuổi trông khá giống Trần Lăng Sương đang bị trói trên sofa, có hai người đàn ông đang nhìn cô ấy với ánh mắt thèm thuồng.

Chương 468