Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 469
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 471Cô gái gật đầu với vẻ vô cùng hoảng loạn, cô ấy hỏi: “Anh ơi, anh là ai thế ạ?”Ngô Bình cười nói: “Anh là Ngô Bình, bạn của chị gái em. Đi thôi, anh đưa em về nhà”.Cô gái ngẩn ra rồi chợt bật khóc nức nở, sau đó nhào vào lòng Ngô Bình. Có trời mới biết cô ấy đã sợ hãi đến mức nào, cô ấy thật sự lo hai người đàn ông kia sẽ giở trò với mình.Ngô Bình ngẩn ra, đành vỗ vai cô ấy rồi nói: “Đi thôi, chị em đang lo lắm”.Bấy giờ, cô gái mới chịu buông anh ra, nhưng tay vẫn nắm chặt vạt áo anh như thể anh là cái phao cứu sinh của cô ấy.Hai người đi xuống sảnh tầng một thì thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác màu xanh đang đứng ngoài cửa, có một cao thủ cảnh giới Thần đang đứng bên cạnh.Đúng vậy, Ngô Bình xác định người đó là cao thủ cảnh giới Thần, chứ không phải tông sư cảnh giới Thần. Hiện giờ, tu vi của anh đã cao, hiểu biết về cảnh giới Thần cũng sâu sắc thêm, anh cho rằng chỉ có võ giả cảnh giới Thần ngưng luyện ra được quyền ý và có bản lĩnh khai tông lập phái mới xứng với danh xưng tông sư.Cao thủ cảnh giới Thần tiến lên phía trước người đàn ông mặc áo khoác rồi nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “To gan đấy, dám cướp người à…”Người đó còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình biến mất, tên đó ngẩn ra, sau đó nghe thấy một lời cảnh báo ở bên cạnh: “Cẩn thận”.Ngô Bình đã chạy tới người hắn như ma quỷ, sau đó tung một cú đá cực nhanh, cao thủ cảnh giới Thần đó chỉ kịp lách người sang một bên, nhưng hông vẫn trúng đòn.Hắn cảm thấy như bị đạn bắn trúng, người lập tức bay ra xa rồi đập mạnh vào cột, đến mặt đất còn rung lên.“A!”Tên mặc áo khoác thở dài một hơi rồi nói: “Không ngờ cậu lại là tông sư cảnh giới Thần, Trần Lăng Sương kiếm được một trợ thủ thế này thì chúng ta không nên đánh nhau nữa. Cậu bạn, cậu dẫn người đi đi, chúng ta dừng ở đây nhé?”Ngô Bình quan sát người đàn ông này rồi chợt cười lạnh, vì anh phát hiện ở ống tay áo của gã có một làn khói vô hình vô dạng đang bay về phía mình.Đây rõ ràng là một loại dược liệu gì đó, gã đang dùng nó để đối phó anh.Ngô Bình bất chợt há miệng thổi mạnh một hơi, một cơn gió mạnh đẩy làn khói ấy bay ngược trở lại vào mặt của người đàn ông mặc áo khoác. Gã hét lên, sau đó vội vàng bịt mũi lại.Ngô Bình nhanh chóng áp sát, gần như dí sát vào mặt gã. Người đàn ông sợ đến mức quên cả nín thở nên đã hít làn khói kia vào. Mặt gã biến sắc, cơ thể không thể động đậy, vì Ngô Bình đã điểm huyệt gã.Vài giây say, mắt gã trợn trừng, mặt thì cứng đờ.Ngô Bình lập tức hiểu ra đây là một loại dươc liệu khống chế người khác, điều này làm anh nhớ đến thuật thôi miên trong phiến ngọc, sau đó anh giơ tay lắc lư trước mặt người đó.Lập tức, mặt tên kia đã bình thường trở lại.Ngô Bình: “Từ giờ trở đi, anh phải nghe theo lệnh của tôi, tôi là chủ nhân của anh”.
Chương 471
Cô gái gật đầu với vẻ vô cùng hoảng loạn, cô ấy hỏi: “Anh ơi, anh là ai thế ạ?”
Ngô Bình cười nói: “Anh là Ngô Bình, bạn của chị gái em. Đi thôi, anh đưa em về nhà”.
Cô gái ngẩn ra rồi chợt bật khóc nức nở, sau đó nhào vào lòng Ngô Bình. Có trời mới biết cô ấy đã sợ hãi đến mức nào, cô ấy thật sự lo hai người đàn ông kia sẽ giở trò với mình.
Ngô Bình ngẩn ra, đành vỗ vai cô ấy rồi nói: “Đi thôi, chị em đang lo lắm”.
Bấy giờ, cô gái mới chịu buông anh ra, nhưng tay vẫn nắm chặt vạt áo anh như thể anh là cái phao cứu sinh của cô ấy.
Hai người đi xuống sảnh tầng một thì thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác màu xanh đang đứng ngoài cửa, có một cao thủ cảnh giới Thần đang đứng bên cạnh.
Đúng vậy, Ngô Bình xác định người đó là cao thủ cảnh giới Thần, chứ không phải tông sư cảnh giới Thần. Hiện giờ, tu vi của anh đã cao, hiểu biết về cảnh giới Thần cũng sâu sắc thêm, anh cho rằng chỉ có võ giả cảnh giới Thần ngưng luyện ra được quyền ý và có bản lĩnh khai tông lập phái mới xứng với danh xưng tông sư.
Cao thủ cảnh giới Thần tiến lên phía trước người đàn ông mặc áo khoác rồi nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “To gan đấy, dám cướp người à…”
Người đó còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình biến mất, tên đó ngẩn ra, sau đó nghe thấy một lời cảnh báo ở bên cạnh: “Cẩn thận”.
Ngô Bình đã chạy tới người hắn như ma quỷ, sau đó tung một cú đá cực nhanh, cao thủ cảnh giới Thần đó chỉ kịp lách người sang một bên, nhưng hông vẫn trúng đòn.
Hắn cảm thấy như bị đạn bắn trúng, người lập tức bay ra xa rồi đập mạnh vào cột, đến mặt đất còn rung lên.
“A!”
Tên mặc áo khoác thở dài một hơi rồi nói: “Không ngờ cậu lại là tông sư cảnh giới Thần, Trần Lăng Sương kiếm được một trợ thủ thế này thì chúng ta không nên đánh nhau nữa. Cậu bạn, cậu dẫn người đi đi, chúng ta dừng ở đây nhé?”
Ngô Bình quan sát người đàn ông này rồi chợt cười lạnh, vì anh phát hiện ở ống tay áo của gã có một làn khói vô hình vô dạng đang bay về phía mình.
Đây rõ ràng là một loại dược liệu gì đó, gã đang dùng nó để đối phó anh.
Ngô Bình bất chợt há miệng thổi mạnh một hơi, một cơn gió mạnh đẩy làn khói ấy bay ngược trở lại vào mặt của người đàn ông mặc áo khoác. Gã hét lên, sau đó vội vàng bịt mũi lại.
Ngô Bình nhanh chóng áp sát, gần như dí sát vào mặt gã. Người đàn ông sợ đến mức quên cả nín thở nên đã hít làn khói kia vào. Mặt gã biến sắc, cơ thể không thể động đậy, vì Ngô Bình đã điểm huyệt gã.
Vài giây say, mắt gã trợn trừng, mặt thì cứng đờ.
Ngô Bình lập tức hiểu ra đây là một loại dươc liệu khống chế người khác, điều này làm anh nhớ đến thuật thôi miên trong phiến ngọc, sau đó anh giơ tay lắc lư trước mặt người đó.
Lập tức, mặt tên kia đã bình thường trở lại.
Ngô Bình: “Từ giờ trở đi, anh phải nghe theo lệnh của tôi, tôi là chủ nhân của anh”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 471Cô gái gật đầu với vẻ vô cùng hoảng loạn, cô ấy hỏi: “Anh ơi, anh là ai thế ạ?”Ngô Bình cười nói: “Anh là Ngô Bình, bạn của chị gái em. Đi thôi, anh đưa em về nhà”.Cô gái ngẩn ra rồi chợt bật khóc nức nở, sau đó nhào vào lòng Ngô Bình. Có trời mới biết cô ấy đã sợ hãi đến mức nào, cô ấy thật sự lo hai người đàn ông kia sẽ giở trò với mình.Ngô Bình ngẩn ra, đành vỗ vai cô ấy rồi nói: “Đi thôi, chị em đang lo lắm”.Bấy giờ, cô gái mới chịu buông anh ra, nhưng tay vẫn nắm chặt vạt áo anh như thể anh là cái phao cứu sinh của cô ấy.Hai người đi xuống sảnh tầng một thì thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác màu xanh đang đứng ngoài cửa, có một cao thủ cảnh giới Thần đang đứng bên cạnh.Đúng vậy, Ngô Bình xác định người đó là cao thủ cảnh giới Thần, chứ không phải tông sư cảnh giới Thần. Hiện giờ, tu vi của anh đã cao, hiểu biết về cảnh giới Thần cũng sâu sắc thêm, anh cho rằng chỉ có võ giả cảnh giới Thần ngưng luyện ra được quyền ý và có bản lĩnh khai tông lập phái mới xứng với danh xưng tông sư.Cao thủ cảnh giới Thần tiến lên phía trước người đàn ông mặc áo khoác rồi nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “To gan đấy, dám cướp người à…”Người đó còn chưa nói hết câu thì Ngô Bình biến mất, tên đó ngẩn ra, sau đó nghe thấy một lời cảnh báo ở bên cạnh: “Cẩn thận”.Ngô Bình đã chạy tới người hắn như ma quỷ, sau đó tung một cú đá cực nhanh, cao thủ cảnh giới Thần đó chỉ kịp lách người sang một bên, nhưng hông vẫn trúng đòn.Hắn cảm thấy như bị đạn bắn trúng, người lập tức bay ra xa rồi đập mạnh vào cột, đến mặt đất còn rung lên.“A!”Tên mặc áo khoác thở dài một hơi rồi nói: “Không ngờ cậu lại là tông sư cảnh giới Thần, Trần Lăng Sương kiếm được một trợ thủ thế này thì chúng ta không nên đánh nhau nữa. Cậu bạn, cậu dẫn người đi đi, chúng ta dừng ở đây nhé?”Ngô Bình quan sát người đàn ông này rồi chợt cười lạnh, vì anh phát hiện ở ống tay áo của gã có một làn khói vô hình vô dạng đang bay về phía mình.Đây rõ ràng là một loại dược liệu gì đó, gã đang dùng nó để đối phó anh.Ngô Bình bất chợt há miệng thổi mạnh một hơi, một cơn gió mạnh đẩy làn khói ấy bay ngược trở lại vào mặt của người đàn ông mặc áo khoác. Gã hét lên, sau đó vội vàng bịt mũi lại.Ngô Bình nhanh chóng áp sát, gần như dí sát vào mặt gã. Người đàn ông sợ đến mức quên cả nín thở nên đã hít làn khói kia vào. Mặt gã biến sắc, cơ thể không thể động đậy, vì Ngô Bình đã điểm huyệt gã.Vài giây say, mắt gã trợn trừng, mặt thì cứng đờ.Ngô Bình lập tức hiểu ra đây là một loại dươc liệu khống chế người khác, điều này làm anh nhớ đến thuật thôi miên trong phiến ngọc, sau đó anh giơ tay lắc lư trước mặt người đó.Lập tức, mặt tên kia đã bình thường trở lại.Ngô Bình: “Từ giờ trở đi, anh phải nghe theo lệnh của tôi, tôi là chủ nhân của anh”.