Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 483
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 485Diệp Huyền cười lạnh nói: “Tôi chưa nói à? Không phải lúc gọi cho ông tôi đã bảo chúng tôi là người quen rồi ư? Ông nghe mà không hiểu à?”Lục Kình Ba cười xoà: “Là tôi sai, mong cậu Ngô đừng trách tội…”Chát!Ngô Bình tát cho Lục Kình Ba một cái làm ông ta bay lên rồi ngã mạnh xuống đất, sau đó mặt đã sưng phù, răng cũng rụng mất ba cái.Ông ta vừa tức vừa sợ rồi chỉ vào Ngô Bình nói: “Cậu dám đánh tôi…”Rắc!Ngô Bình bước tôi rồi đạp gãy đùi ông ta, Lục Kình Ba kêu lên thảm thiết, đau đến mức rớt nước mắt.“Ông muốn giết tôi nên giờ tôi sẽ xử ông”, Ngô Bình lạnh lùng giơ tay lên đập liên tục vào người ông ta rồi hạ một ám thủ cực mạnh.Sau đó, anh nói: “Lục Kình Ba, tôi đã hạ năm ám thủ trong người ông. Nếu không được giải thì chúng sẽ lần lượt phát tác trong nửa tháng, đến lúc đó ông sẽ sống không bằng chết”.Lục Kình Ba gào lên: “Diệp Huyền, mau nói cho cậu ta biết tôi là ai. Cậu ta mà dám làm gì tôi thì nhà họ Lục sẽ không tha cho cậu ta đâu”.Diệp Huyền nhìn Lục Kình Ba như một tên điên rồi nói: “Lục Kình Ba, tôi thấy nhà họ Lục của ông không là gì đâu. Chỉ cần một câu nói của tôi thôi là cả nhà họ ông sẽ bị diệt ngay”.Dứt lời, anh ta nói tiếp: “À, dù tôi cũng được gọi là công tử Thiên Kinh như ông, nhưng ông chưa hiểu hết về tôi đâu, về hỏi bố mình xem Diệp Huyền tôi là người như thế nào đi! Còn nữa, không ai có thể giải được ám thủ ấy cho ông đâu, nếu muốn sống thì nộp một tỷ cho mỗi ám thủ”.Lục Kình Ba run sợ nhìn Ngô Bình, sau đó bảo đám đàn em cõng đi. Trước lúc đi, ông ta còn muốn chửi bới thêm vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.Lúc này, Lý Long Thần nhìn sang hai người Lệ Bách Xuyên rồi nói: “Hai người đi đi”.Hai người kia như được đại xá, lập tức đứng dậy chạy ngay.Rời khỏi khách sạn rồi, Lệ Bách Xuyên mới thở phào một hơi: “Cậu Thạch, nay mình suýt chết đấy”.Thạch Hiếu Tiên gật đầu: “Trần Nhược Tùng và Lý Long Thần đều là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên, muốn giết chúng ta thì quá đơn giản”.Hai người lên một chiếc taxi rồi rời khỏi Thiên Kinh luôn, vì sợ nhóm Lý Long Thần đổi ý.Ngô Bình hỏi Diệp Huyền: “Năm ám thủ mà bán được những 5 tỷ à?”Diệp Huyền cười hì hì nói: “Đệ tử vốn định dàn xếp cho hai bên hoà giải, không ngờ Lục Kình Ba lại không biết điều. Nếu thế thì khỏi cần khách sáo với ông ta làm gì. Sư thúc tổ, chuyện này cứ giao cho đệ tử, đệ tử đảm bảo Lục Kình Ba sẽ phải xì tiền, hơn nữa sau này sẽ không bao giờ dám động tới người nữa”.Lý Long Thần cười nói: “Sở Bắc thúc, người cứ giao việc này cho Diệp Huyền đi”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy phiền anh nhé!”
Chương 485
Diệp Huyền cười lạnh nói: “Tôi chưa nói à? Không phải lúc gọi cho ông tôi đã bảo chúng tôi là người quen rồi ư? Ông nghe mà không hiểu à?”
Lục Kình Ba cười xoà: “Là tôi sai, mong cậu Ngô đừng trách tội…”
Chát!
Ngô Bình tát cho Lục Kình Ba một cái làm ông ta bay lên rồi ngã mạnh xuống đất, sau đó mặt đã sưng phù, răng cũng rụng mất ba cái.
Ông ta vừa tức vừa sợ rồi chỉ vào Ngô Bình nói: “Cậu dám đánh tôi…”
Rắc!
Ngô Bình bước tôi rồi đạp gãy đùi ông ta, Lục Kình Ba kêu lên thảm thiết, đau đến mức rớt nước mắt.
“Ông muốn giết tôi nên giờ tôi sẽ xử ông”, Ngô Bình lạnh lùng giơ tay lên đập liên tục vào người ông ta rồi hạ một ám thủ cực mạnh.
Sau đó, anh nói: “Lục Kình Ba, tôi đã hạ năm ám thủ trong người ông. Nếu không được giải thì chúng sẽ lần lượt phát tác trong nửa tháng, đến lúc đó ông sẽ sống không bằng chết”.
Lục Kình Ba gào lên: “Diệp Huyền, mau nói cho cậu ta biết tôi là ai. Cậu ta mà dám làm gì tôi thì nhà họ Lục sẽ không tha cho cậu ta đâu”.
Diệp Huyền nhìn Lục Kình Ba như một tên điên rồi nói: “Lục Kình Ba, tôi thấy nhà họ Lục của ông không là gì đâu. Chỉ cần một câu nói của tôi thôi là cả nhà họ ông sẽ bị diệt ngay”.
Dứt lời, anh ta nói tiếp: “À, dù tôi cũng được gọi là công tử Thiên Kinh như ông, nhưng ông chưa hiểu hết về tôi đâu, về hỏi bố mình xem Diệp Huyền tôi là người như thế nào đi! Còn nữa, không ai có thể giải được ám thủ ấy cho ông đâu, nếu muốn sống thì nộp một tỷ cho mỗi ám thủ”.
Lục Kình Ba run sợ nhìn Ngô Bình, sau đó bảo đám đàn em cõng đi. Trước lúc đi, ông ta còn muốn chửi bới thêm vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.
Lúc này, Lý Long Thần nhìn sang hai người Lệ Bách Xuyên rồi nói: “Hai người đi đi”.
Hai người kia như được đại xá, lập tức đứng dậy chạy ngay.
Rời khỏi khách sạn rồi, Lệ Bách Xuyên mới thở phào một hơi: “Cậu Thạch, nay mình suýt chết đấy”.
Thạch Hiếu Tiên gật đầu: “Trần Nhược Tùng và Lý Long Thần đều là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên, muốn giết chúng ta thì quá đơn giản”.
Hai người lên một chiếc taxi rồi rời khỏi Thiên Kinh luôn, vì sợ nhóm Lý Long Thần đổi ý.
Ngô Bình hỏi Diệp Huyền: “Năm ám thủ mà bán được những 5 tỷ à?”
Diệp Huyền cười hì hì nói: “Đệ tử vốn định dàn xếp cho hai bên hoà giải, không ngờ Lục Kình Ba lại không biết điều. Nếu thế thì khỏi cần khách sáo với ông ta làm gì. Sư thúc tổ, chuyện này cứ giao cho đệ tử, đệ tử đảm bảo Lục Kình Ba sẽ phải xì tiền, hơn nữa sau này sẽ không bao giờ dám động tới người nữa”.
Lý Long Thần cười nói: “Sở Bắc thúc, người cứ giao việc này cho Diệp Huyền đi”.
Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy phiền anh nhé!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 485Diệp Huyền cười lạnh nói: “Tôi chưa nói à? Không phải lúc gọi cho ông tôi đã bảo chúng tôi là người quen rồi ư? Ông nghe mà không hiểu à?”Lục Kình Ba cười xoà: “Là tôi sai, mong cậu Ngô đừng trách tội…”Chát!Ngô Bình tát cho Lục Kình Ba một cái làm ông ta bay lên rồi ngã mạnh xuống đất, sau đó mặt đã sưng phù, răng cũng rụng mất ba cái.Ông ta vừa tức vừa sợ rồi chỉ vào Ngô Bình nói: “Cậu dám đánh tôi…”Rắc!Ngô Bình bước tôi rồi đạp gãy đùi ông ta, Lục Kình Ba kêu lên thảm thiết, đau đến mức rớt nước mắt.“Ông muốn giết tôi nên giờ tôi sẽ xử ông”, Ngô Bình lạnh lùng giơ tay lên đập liên tục vào người ông ta rồi hạ một ám thủ cực mạnh.Sau đó, anh nói: “Lục Kình Ba, tôi đã hạ năm ám thủ trong người ông. Nếu không được giải thì chúng sẽ lần lượt phát tác trong nửa tháng, đến lúc đó ông sẽ sống không bằng chết”.Lục Kình Ba gào lên: “Diệp Huyền, mau nói cho cậu ta biết tôi là ai. Cậu ta mà dám làm gì tôi thì nhà họ Lục sẽ không tha cho cậu ta đâu”.Diệp Huyền nhìn Lục Kình Ba như một tên điên rồi nói: “Lục Kình Ba, tôi thấy nhà họ Lục của ông không là gì đâu. Chỉ cần một câu nói của tôi thôi là cả nhà họ ông sẽ bị diệt ngay”.Dứt lời, anh ta nói tiếp: “À, dù tôi cũng được gọi là công tử Thiên Kinh như ông, nhưng ông chưa hiểu hết về tôi đâu, về hỏi bố mình xem Diệp Huyền tôi là người như thế nào đi! Còn nữa, không ai có thể giải được ám thủ ấy cho ông đâu, nếu muốn sống thì nộp một tỷ cho mỗi ám thủ”.Lục Kình Ba run sợ nhìn Ngô Bình, sau đó bảo đám đàn em cõng đi. Trước lúc đi, ông ta còn muốn chửi bới thêm vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.Lúc này, Lý Long Thần nhìn sang hai người Lệ Bách Xuyên rồi nói: “Hai người đi đi”.Hai người kia như được đại xá, lập tức đứng dậy chạy ngay.Rời khỏi khách sạn rồi, Lệ Bách Xuyên mới thở phào một hơi: “Cậu Thạch, nay mình suýt chết đấy”.Thạch Hiếu Tiên gật đầu: “Trần Nhược Tùng và Lý Long Thần đều là đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên, muốn giết chúng ta thì quá đơn giản”.Hai người lên một chiếc taxi rồi rời khỏi Thiên Kinh luôn, vì sợ nhóm Lý Long Thần đổi ý.Ngô Bình hỏi Diệp Huyền: “Năm ám thủ mà bán được những 5 tỷ à?”Diệp Huyền cười hì hì nói: “Đệ tử vốn định dàn xếp cho hai bên hoà giải, không ngờ Lục Kình Ba lại không biết điều. Nếu thế thì khỏi cần khách sáo với ông ta làm gì. Sư thúc tổ, chuyện này cứ giao cho đệ tử, đệ tử đảm bảo Lục Kình Ba sẽ phải xì tiền, hơn nữa sau này sẽ không bao giờ dám động tới người nữa”.Lý Long Thần cười nói: “Sở Bắc thúc, người cứ giao việc này cho Diệp Huyền đi”.Ngô Bình gật đầu: “Được, vậy phiền anh nhé!”