Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 484
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 486Nhà của Diệp Huyền lớn hơn nhà của Trần Lăng Sương nhiều, diện tích hơn bảy nghìn mét vuông. Có nhà để xe riêng, hiện tại có hơn ba mươi chiếc xe sang ở đây.Đây là nơi mà Diệp Huyền thường dẫn các cô gái về qua đêm.Nhưng hôm nay, anh ta không dám làm bậy, không dám gọi một cô nào tới cả.Anh ta mời Ngô Bình tham quan khi rượu và nhà để xe của mình, các xe sang thì khỏi phải bàn, còn kho rượu thì cũng không thiếu những chai rượu quý, hầu hết đều là rượu vang.Cuối cùng, họ lên phòng sách rất lớn trên tầng ba, ở đây có rất nhiều tranh chữ, đồ gốm và rất nhiều tiểu thuyết.Ngô Bình thấy thế thì bật cười nói: “Diệp Huyền, cậu cũng có nhiều thú vui quá nhỉ!”Ngô Bình cười trừ nói: “Không giấu gì sư thúc tổ, tài sản của nhà họ Diệp đều do đệ tử quản lý, mua những thứ này cũng là một cách quản lý tài sản đấy ạ”.Ngô Bình đi quanh một vòng thì phát hiện hầu hết đồ sưu tầm ở đây đều không có vấn đề gì.Song, Ngô Bình đã nhìn thấy có ba khối hổ phách to bằng nắm đấm trong góc, một khối trong số đó có phong ấn một bông hoa ở bên trong.Anh cầm lên xem thì thấy có linh khí lởn vởn trên bông hoa đấy, Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Diệp Huyền, anh lấy viên hổ phách này ở đâu thế?”Diệp Huyền liếc nhìn rồi cười đáp: “Đệ tử mua lại với giá 120 nghìn của một nhà sưu tầm hổ phách ở Thiên Kinh. Nếu sư thúc tổ thích thì cứ lấy đi ạ”.Ngô Bình nói: “Thế tôi không khách sáo nữa nhé, hôm nào anh hẹn người đó cho tôi xem bộ sưu tập hổ phách của người ta nha”.“Được ạ, chuyện này đơn giản”, Diệp Huyền cười nói.Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh mua những đồ sưu tầm này hết bao nhiêu tiền?”Diệp Huyền: “Khoảng 1 tỷ gì đó, nhưng giá trị của chúng đã lên đến 20 tỷ rồi”.Ngô Bình: “Nhà họ Đường ở Vân kinh cũng chuyên đầu tư sưu tầm các sản phẩm nghệ thuật, khi nào về tôi sẽ giới thiệu cho anh. Lần trước tôi có hỏi thì biết các đồ sưu tầm của họ mỗi năm đều tăng thêm 20 phần trăm giá trị đấy, nếu để lâu hơn thì còn tăng nữa”.Diệp Huyền sáng mắt lên: “Thật không ạ? Sư thúc tổ, đệ tử có nghe về nhà họ Đường rồi, nhưng tiếc là chưa có cơ hội đến đó”.Ngô Bình: “Thế thì anh nên làm quen với họ đi”.Mọi người đi thêm một vòng nữa rồi về phòng khách, không thấy ai nhắc đến bố của Diệp Huyền nên Ngô Bình hỏi: “Bố anh đâu? Tại sao tôi không nghe thấy đại sư huynh nhắc đến?”Diệp Huyền trầm mặc rồi nói: “Vì ông không muốn nhắc đến chuyện đau buồn đó. Khi đệ tử lên ba thì bố mẹ mất vì bị người ta giết hại”.Ngô Bình ngạc nhiên: “Ai thế?”
Chương 486
Nhà của Diệp Huyền lớn hơn nhà của Trần Lăng Sương nhiều, diện tích hơn bảy nghìn mét vuông. Có nhà để xe riêng, hiện tại có hơn ba mươi chiếc xe sang ở đây.
Đây là nơi mà Diệp Huyền thường dẫn các cô gái về qua đêm.
Nhưng hôm nay, anh ta không dám làm bậy, không dám gọi một cô nào tới cả.
Anh ta mời Ngô Bình tham quan khi rượu và nhà để xe của mình, các xe sang thì khỏi phải bàn, còn kho rượu thì cũng không thiếu những chai rượu quý, hầu hết đều là rượu vang.
Cuối cùng, họ lên phòng sách rất lớn trên tầng ba, ở đây có rất nhiều tranh chữ, đồ gốm và rất nhiều tiểu thuyết.
Ngô Bình thấy thế thì bật cười nói: “Diệp Huyền, cậu cũng có nhiều thú vui quá nhỉ!”
Ngô Bình cười trừ nói: “Không giấu gì sư thúc tổ, tài sản của nhà họ Diệp đều do đệ tử quản lý, mua những thứ này cũng là một cách quản lý tài sản đấy ạ”.
Ngô Bình đi quanh một vòng thì phát hiện hầu hết đồ sưu tầm ở đây đều không có vấn đề gì.
Song, Ngô Bình đã nhìn thấy có ba khối hổ phách to bằng nắm đấm trong góc, một khối trong số đó có phong ấn một bông hoa ở bên trong.
Anh cầm lên xem thì thấy có linh khí lởn vởn trên bông hoa đấy, Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Diệp Huyền, anh lấy viên hổ phách này ở đâu thế?”
Diệp Huyền liếc nhìn rồi cười đáp: “Đệ tử mua lại với giá 120 nghìn của một nhà sưu tầm hổ phách ở Thiên Kinh. Nếu sư thúc tổ thích thì cứ lấy đi ạ”.
Ngô Bình nói: “Thế tôi không khách sáo nữa nhé, hôm nào anh hẹn người đó cho tôi xem bộ sưu tập hổ phách của người ta nha”.
“Được ạ, chuyện này đơn giản”, Diệp Huyền cười nói.
Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh mua những đồ sưu tầm này hết bao nhiêu tiền?”
Diệp Huyền: “Khoảng 1 tỷ gì đó, nhưng giá trị của chúng đã lên đến 20 tỷ rồi”.
Ngô Bình: “Nhà họ Đường ở Vân kinh cũng chuyên đầu tư sưu tầm các sản phẩm nghệ thuật, khi nào về tôi sẽ giới thiệu cho anh. Lần trước tôi có hỏi thì biết các đồ sưu tầm của họ mỗi năm đều tăng thêm 20 phần trăm giá trị đấy, nếu để lâu hơn thì còn tăng nữa”.
Diệp Huyền sáng mắt lên: “Thật không ạ? Sư thúc tổ, đệ tử có nghe về nhà họ Đường rồi, nhưng tiếc là chưa có cơ hội đến đó”.
Ngô Bình: “Thế thì anh nên làm quen với họ đi”.
Mọi người đi thêm một vòng nữa rồi về phòng khách, không thấy ai nhắc đến bố của Diệp Huyền nên Ngô Bình hỏi: “Bố anh đâu? Tại sao tôi không nghe thấy đại sư huynh nhắc đến?”
Diệp Huyền trầm mặc rồi nói: “Vì ông không muốn nhắc đến chuyện đau buồn đó. Khi đệ tử lên ba thì bố mẹ mất vì bị người ta giết hại”.
Ngô Bình ngạc nhiên: “Ai thế?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 486Nhà của Diệp Huyền lớn hơn nhà của Trần Lăng Sương nhiều, diện tích hơn bảy nghìn mét vuông. Có nhà để xe riêng, hiện tại có hơn ba mươi chiếc xe sang ở đây.Đây là nơi mà Diệp Huyền thường dẫn các cô gái về qua đêm.Nhưng hôm nay, anh ta không dám làm bậy, không dám gọi một cô nào tới cả.Anh ta mời Ngô Bình tham quan khi rượu và nhà để xe của mình, các xe sang thì khỏi phải bàn, còn kho rượu thì cũng không thiếu những chai rượu quý, hầu hết đều là rượu vang.Cuối cùng, họ lên phòng sách rất lớn trên tầng ba, ở đây có rất nhiều tranh chữ, đồ gốm và rất nhiều tiểu thuyết.Ngô Bình thấy thế thì bật cười nói: “Diệp Huyền, cậu cũng có nhiều thú vui quá nhỉ!”Ngô Bình cười trừ nói: “Không giấu gì sư thúc tổ, tài sản của nhà họ Diệp đều do đệ tử quản lý, mua những thứ này cũng là một cách quản lý tài sản đấy ạ”.Ngô Bình đi quanh một vòng thì phát hiện hầu hết đồ sưu tầm ở đây đều không có vấn đề gì.Song, Ngô Bình đã nhìn thấy có ba khối hổ phách to bằng nắm đấm trong góc, một khối trong số đó có phong ấn một bông hoa ở bên trong.Anh cầm lên xem thì thấy có linh khí lởn vởn trên bông hoa đấy, Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Diệp Huyền, anh lấy viên hổ phách này ở đâu thế?”Diệp Huyền liếc nhìn rồi cười đáp: “Đệ tử mua lại với giá 120 nghìn của một nhà sưu tầm hổ phách ở Thiên Kinh. Nếu sư thúc tổ thích thì cứ lấy đi ạ”.Ngô Bình nói: “Thế tôi không khách sáo nữa nhé, hôm nào anh hẹn người đó cho tôi xem bộ sưu tập hổ phách của người ta nha”.“Được ạ, chuyện này đơn giản”, Diệp Huyền cười nói.Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh mua những đồ sưu tầm này hết bao nhiêu tiền?”Diệp Huyền: “Khoảng 1 tỷ gì đó, nhưng giá trị của chúng đã lên đến 20 tỷ rồi”.Ngô Bình: “Nhà họ Đường ở Vân kinh cũng chuyên đầu tư sưu tầm các sản phẩm nghệ thuật, khi nào về tôi sẽ giới thiệu cho anh. Lần trước tôi có hỏi thì biết các đồ sưu tầm của họ mỗi năm đều tăng thêm 20 phần trăm giá trị đấy, nếu để lâu hơn thì còn tăng nữa”.Diệp Huyền sáng mắt lên: “Thật không ạ? Sư thúc tổ, đệ tử có nghe về nhà họ Đường rồi, nhưng tiếc là chưa có cơ hội đến đó”.Ngô Bình: “Thế thì anh nên làm quen với họ đi”.Mọi người đi thêm một vòng nữa rồi về phòng khách, không thấy ai nhắc đến bố của Diệp Huyền nên Ngô Bình hỏi: “Bố anh đâu? Tại sao tôi không nghe thấy đại sư huynh nhắc đến?”Diệp Huyền trầm mặc rồi nói: “Vì ông không muốn nhắc đến chuyện đau buồn đó. Khi đệ tử lên ba thì bố mẹ mất vì bị người ta giết hại”.Ngô Bình ngạc nhiên: “Ai thế?”