Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 500
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 502Ngô Bình soi đèn pin, chầm chậm đi vào trong. Càng vào sâu, hang động càng hẹp, thấp đến mức phải khom người mới đi qua được.Dọc đường, anh không phát hiện sát trận, nhưng sát khí càng lúc càng dày đặc, khiến anh cực kỳ không thoải mái. Anh buộc phải lấy năm đồng tiền phép Ngũ Đế ra, mượn năng lượng Phật của phía trên để bảo vệ mình.Đi được khoảng mấy chục mét, đường bỗng rộng hơn, sau đó tiến vào vùng sườn núi có diện tích hơn một nghìn mét vuông. Núi đá bên trong trộn lẫn vào nhau, Diệp Huyền bê bết máu toàn thân, đang nằm trên một tảng đá dài. Xung quanh anh ta rõ ràng có bài bố sát trận.Nếu không nhờ sở hữu năng lực nhìn thấu vạn vật, anh sẽ không thể phát hiện sự tồn tài của sát trận này. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, một khi manh động lao đến, sát trận sẽ lập tức gi ết chết anh!Có điều, anh đã nhìn thấu sát trận này, phá giải cũng dễ hơn nhiều. Anh nhặt một hòn đá lên, đập vào tâm sát trận, một món pháp khí làm bằng đồng.Một tiếng “keng” vang lên, món đồ đồng ấy bị đập vỡ, sát trận rút lui.Anh lập tức đến kiểm tra tình trạng của Diệp Huyền. Xương chân đã gãy, trầy xước nhiều nơi, cơ thể bị sát khí xâm nhập, tính mạng như chỉ mành treo chuông.Ngô Bình đặt ngay năm đồng tiền Ngũ Đế lên người Diệp Huyền, sau đó cõng anh ta ra ngoài. Mới đi được mấy bước, anh đột nhiên dừng lại, mắt nhìn chăm chăm một tảng đá đen sì.Tảng đá này cao hơn một mét, bề mặt gồ ghề, sờ vào còn cứng hơn gang thép. Sát khí xung quanh nó cực kỳ dày đặc. Hơn nữa, mặt bên của nó có cắm một thanh kiếm, chỉ lộ ra chuôi kiếm.Chuôi kiếm hình như làm bằng xương thú, lấp lánh ánh sáng kim loại, cuối thanh kiếm có khảm một viên đá quý màu đỏ như máu.Anh nhìn xuyên qua tảng đá, phát hiện tảng đá và mặt đất là một thể, bên trong nó có mạch đá tự nhiên. Sát khí dày đặc đã men theo mạch, liên kết với lưỡi kiếm bên trong.Sát khí cuồn cuộn như vậy mà mà lại bị lưỡi kiếm hút lấy sạch sẽ. Điều này làm anh cực kỳ ngạc nhiên.“Đá dưỡng kiếm!”, anh kinh ngạc kêu lên, nghĩ đến một ghi chép trong phiến ngọc. Có tiên nhân từng phát hiện một khối đá có sát mạch bên trong, nên đã cắm kiếm vào trong, liên kết với sát mạch ấy, mượn nó để rèn nên sát lực của kiếm.“Không biết thanh kiếm đã được dưỡng ở đây bao nhiêu năm nhỉ, hời cho mình rồi!”, anh cười to, lập tức cắn mạnh lưỡi, phun một ngụm máu lên viên đá quý đỏ như máu trên chuôi kiếm.Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Viên đá quý đỏ kia ngay lập tức hấp thụ máu, trên chuôi kiếm xuất hiện đường vân màu máu.Lúc này lồ ng ngực Ngô Bình đang rung lên, tạo ra những âm tiết kỳ quặc và liên tục điều chỉnh tần số. Đây là một loại chú, có thể luyện hoá pháp khí.
Chương 502
Ngô Bình soi đèn pin, chầm chậm đi vào trong. Càng vào sâu, hang động càng hẹp, thấp đến mức phải khom người mới đi qua được.
Dọc đường, anh không phát hiện sát trận, nhưng sát khí càng lúc càng dày đặc, khiến anh cực kỳ không thoải mái. Anh buộc phải lấy năm đồng tiền phép Ngũ Đế ra, mượn năng lượng Phật của phía trên để bảo vệ mình.
Đi được khoảng mấy chục mét, đường bỗng rộng hơn, sau đó tiến vào vùng sườn núi có diện tích hơn một nghìn mét vuông. Núi đá bên trong trộn lẫn vào nhau, Diệp Huyền bê bết máu toàn thân, đang nằm trên một tảng đá dài. Xung quanh anh ta rõ ràng có bài bố sát trận.
Nếu không nhờ sở hữu năng lực nhìn thấu vạn vật, anh sẽ không thể phát hiện sự tồn tài của sát trận này. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, một khi manh động lao đến, sát trận sẽ lập tức gi ết chết anh!
Có điều, anh đã nhìn thấu sát trận này, phá giải cũng dễ hơn nhiều. Anh nhặt một hòn đá lên, đập vào tâm sát trận, một món pháp khí làm bằng đồng.
Một tiếng “keng” vang lên, món đồ đồng ấy bị đập vỡ, sát trận rút lui.
Anh lập tức đến kiểm tra tình trạng của Diệp Huyền. Xương chân đã gãy, trầy xước nhiều nơi, cơ thể bị sát khí xâm nhập, tính mạng như chỉ mành treo chuông.
Ngô Bình đặt ngay năm đồng tiền Ngũ Đế lên người Diệp Huyền, sau đó cõng anh ta ra ngoài. Mới đi được mấy bước, anh đột nhiên dừng lại, mắt nhìn chăm chăm một tảng đá đen sì.
Tảng đá này cao hơn một mét, bề mặt gồ ghề, sờ vào còn cứng hơn gang thép. Sát khí xung quanh nó cực kỳ dày đặc. Hơn nữa, mặt bên của nó có cắm một thanh kiếm, chỉ lộ ra chuôi kiếm.
Chuôi kiếm hình như làm bằng xương thú, lấp lánh ánh sáng kim loại, cuối thanh kiếm có khảm một viên đá quý màu đỏ như máu.
Anh nhìn xuyên qua tảng đá, phát hiện tảng đá và mặt đất là một thể, bên trong nó có mạch đá tự nhiên. Sát khí dày đặc đã men theo mạch, liên kết với lưỡi kiếm bên trong.
Sát khí cuồn cuộn như vậy mà mà lại bị lưỡi kiếm hút lấy sạch sẽ. Điều này làm anh cực kỳ ngạc nhiên.
“Đá dưỡng kiếm!”, anh kinh ngạc kêu lên, nghĩ đến một ghi chép trong phiến ngọc. Có tiên nhân từng phát hiện một khối đá có sát mạch bên trong, nên đã cắm kiếm vào trong, liên kết với sát mạch ấy, mượn nó để rèn nên sát lực của kiếm.
“Không biết thanh kiếm đã được dưỡng ở đây bao nhiêu năm nhỉ, hời cho mình rồi!”, anh cười to, lập tức cắn mạnh lưỡi, phun một ngụm máu lên viên đá quý đỏ như máu trên chuôi kiếm.
Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Viên đá quý đỏ kia ngay lập tức hấp thụ máu, trên chuôi kiếm xuất hiện đường vân màu máu.
Lúc này lồ ng ngực Ngô Bình đang rung lên, tạo ra những âm tiết kỳ quặc và liên tục điều chỉnh tần số. Đây là một loại chú, có thể luyện hoá pháp khí.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 502Ngô Bình soi đèn pin, chầm chậm đi vào trong. Càng vào sâu, hang động càng hẹp, thấp đến mức phải khom người mới đi qua được.Dọc đường, anh không phát hiện sát trận, nhưng sát khí càng lúc càng dày đặc, khiến anh cực kỳ không thoải mái. Anh buộc phải lấy năm đồng tiền phép Ngũ Đế ra, mượn năng lượng Phật của phía trên để bảo vệ mình.Đi được khoảng mấy chục mét, đường bỗng rộng hơn, sau đó tiến vào vùng sườn núi có diện tích hơn một nghìn mét vuông. Núi đá bên trong trộn lẫn vào nhau, Diệp Huyền bê bết máu toàn thân, đang nằm trên một tảng đá dài. Xung quanh anh ta rõ ràng có bài bố sát trận.Nếu không nhờ sở hữu năng lực nhìn thấu vạn vật, anh sẽ không thể phát hiện sự tồn tài của sát trận này. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, một khi manh động lao đến, sát trận sẽ lập tức gi ết chết anh!Có điều, anh đã nhìn thấu sát trận này, phá giải cũng dễ hơn nhiều. Anh nhặt một hòn đá lên, đập vào tâm sát trận, một món pháp khí làm bằng đồng.Một tiếng “keng” vang lên, món đồ đồng ấy bị đập vỡ, sát trận rút lui.Anh lập tức đến kiểm tra tình trạng của Diệp Huyền. Xương chân đã gãy, trầy xước nhiều nơi, cơ thể bị sát khí xâm nhập, tính mạng như chỉ mành treo chuông.Ngô Bình đặt ngay năm đồng tiền Ngũ Đế lên người Diệp Huyền, sau đó cõng anh ta ra ngoài. Mới đi được mấy bước, anh đột nhiên dừng lại, mắt nhìn chăm chăm một tảng đá đen sì.Tảng đá này cao hơn một mét, bề mặt gồ ghề, sờ vào còn cứng hơn gang thép. Sát khí xung quanh nó cực kỳ dày đặc. Hơn nữa, mặt bên của nó có cắm một thanh kiếm, chỉ lộ ra chuôi kiếm.Chuôi kiếm hình như làm bằng xương thú, lấp lánh ánh sáng kim loại, cuối thanh kiếm có khảm một viên đá quý màu đỏ như máu.Anh nhìn xuyên qua tảng đá, phát hiện tảng đá và mặt đất là một thể, bên trong nó có mạch đá tự nhiên. Sát khí dày đặc đã men theo mạch, liên kết với lưỡi kiếm bên trong.Sát khí cuồn cuộn như vậy mà mà lại bị lưỡi kiếm hút lấy sạch sẽ. Điều này làm anh cực kỳ ngạc nhiên.“Đá dưỡng kiếm!”, anh kinh ngạc kêu lên, nghĩ đến một ghi chép trong phiến ngọc. Có tiên nhân từng phát hiện một khối đá có sát mạch bên trong, nên đã cắm kiếm vào trong, liên kết với sát mạch ấy, mượn nó để rèn nên sát lực của kiếm.“Không biết thanh kiếm đã được dưỡng ở đây bao nhiêu năm nhỉ, hời cho mình rồi!”, anh cười to, lập tức cắn mạnh lưỡi, phun một ngụm máu lên viên đá quý đỏ như máu trên chuôi kiếm.Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Viên đá quý đỏ kia ngay lập tức hấp thụ máu, trên chuôi kiếm xuất hiện đường vân màu máu.Lúc này lồ ng ngực Ngô Bình đang rung lên, tạo ra những âm tiết kỳ quặc và liên tục điều chỉnh tần số. Đây là một loại chú, có thể luyện hoá pháp khí.