Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 501
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 503Người khác một khi ở cách lưỡi kiếm này trong vòng một mét, lông tơ sẽ thi nhau đứt ra rơi xuống, lạnh lẽo thấu xương!Lúc này anh mới kí ch thích chân khí một chút, mũi kiếm lập tức phóng ra ánh sáng dài mười mấy xen-ti-mét. Ánh sáng của kiếm là sát khí đã được hấp thụ qua từng ngày, có tính ăn mòn cực mạnh, cắt sắt như bùn.Anh vẫy kiếm thật nhẹ, cột đá đã dễ dàng đứt làm hai đoạn hệt như miếng đậu phụ vậy!Ngô Bình mắt sáng lên, nói: “Có được thanh bảo kiếm này thì chúng ta có thể ra ngoài rồi!”Anh cõng Diệp Huyền, tay cầm kiếm đi về phía bên ngoài. Khi đến gần cửa động, Diệp Thiên Tông vội vã đón Diệp Huyền rồi hỏi: “Sư đệ, nó không sao chứ?”“Không sao cả, chỉ bị ngất đi thôi. Đợi khi ra được bên ngoài em sẽ chữa trị cho Diệp Huyền”.Diệp Thiên Tông thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Thần Võ Ti có lẽ sẽ phái người tới điều tra, đến lúc đó chúng ta sẽ có hy vọng thoát ra ngoài”.Ngô Bình cười đáp: “Chờ người cứu thì chẳng thà tự tìm cách cứu mình, thử thanh kiếm này đi”.Nói rồi anh giơ thanh kiếm lên, chém nhiều nhát vào vách đá bên cạnh. Dưới lưỡi kiếm, vách đã vỡ vụn ra như miếng đậu phụ vậy, cả tảng đá bị chém rơi xuống đất.Mọi người đều kinh ngạc, có người còn thò tay sờ thử phiến đá. Đó là một tảng đá bình thường, rất cứng. Tại sao thanh kiếm này lại có thể sắc bén đến mức này? Thật là khó tin!Ngô Bình: “Vần những tảng đá này ra đi!”Tiếp đó, Ngô Bình lấy thanh kiếm chém nát vách đá còn những người khác vận chuyển những khối đá kia sang một bên. Chỉ trong vòng nửa tiếng, họ đã tạo ra được một lối đi rộng chừng năm mét, đủ cho một người đi vừa.Trong lúc Ngô Bình và những người khác đang mắc kẹt trong động thì trên đỉnh núi có một người đàn ông trung niên to béo đang chắp tay, trên gương mặt ông ta là nụ cười xảo quyệt.Đằng sau lưng ông ta là mấy tên thuộc hạ. Một tên thuộc hạ cười nói: “Ông Phật tính kế hay quá, Diệp Thiên Tông kia dù không bị đá rơi chết thì cũng không thể nào ra ngoài được”.Người đàn ông kia chính là Độc Phật, ông ta ung dung đáp: “Sát khí trong động rất nặng, đám người đó ở bên trong không thể nào sống được quá hai mươi tư giờ”.Một kẻ khác nói: “Ông Phật, hay là chúng ta cho đặt thuốc nổ để đảm bảo không có việc gì sơ sót?”Độc Phật xua tay đáp: “Không cần, để lại một người giám sát nơi này, còn lại đi theo tôi”.Người đàn ông trung niên quay lưng đi khỏi đó, ở trên đỉnh núi chỉ còn lại một gã đầu trọc ở lại giám sát tình hình.Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Ngô Bình đã tạo ra được một lối đi rộng mười mấy mét. Sau khi chém nhát kiếm cuối cùng, anh đạp mạnh một cái vào vách đá.“Rầm” một tiếng, một tia sáng lọt qua khe đá. Mọi người vui sướng reo hò, cuối cùng thì cũng ra tới bên ngoài rồi!
Chương 503
Người khác một khi ở cách lưỡi kiếm này trong vòng một mét, lông tơ sẽ thi nhau đứt ra rơi xuống, lạnh lẽo thấu xương!
Lúc này anh mới kí ch thích chân khí một chút, mũi kiếm lập tức phóng ra ánh sáng dài mười mấy xen-ti-mét. Ánh sáng của kiếm là sát khí đã được hấp thụ qua từng ngày, có tính ăn mòn cực mạnh, cắt sắt như bùn.
Anh vẫy kiếm thật nhẹ, cột đá đã dễ dàng đứt làm hai đoạn hệt như miếng đậu phụ vậy!
Ngô Bình mắt sáng lên, nói: “Có được thanh bảo kiếm này thì chúng ta có thể ra ngoài rồi!”
Anh cõng Diệp Huyền, tay cầm kiếm đi về phía bên ngoài. Khi đến gần cửa động, Diệp Thiên Tông vội vã đón Diệp Huyền rồi hỏi: “Sư đệ, nó không sao chứ?”
“Không sao cả, chỉ bị ngất đi thôi. Đợi khi ra được bên ngoài em sẽ chữa trị cho Diệp Huyền”.
Diệp Thiên Tông thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Thần Võ Ti có lẽ sẽ phái người tới điều tra, đến lúc đó chúng ta sẽ có hy vọng thoát ra ngoài”.
Ngô Bình cười đáp: “Chờ người cứu thì chẳng thà tự tìm cách cứu mình, thử thanh kiếm này đi”.
Nói rồi anh giơ thanh kiếm lên, chém nhiều nhát vào vách đá bên cạnh. Dưới lưỡi kiếm, vách đã vỡ vụn ra như miếng đậu phụ vậy, cả tảng đá bị chém rơi xuống đất.
Mọi người đều kinh ngạc, có người còn thò tay sờ thử phiến đá. Đó là một tảng đá bình thường, rất cứng. Tại sao thanh kiếm này lại có thể sắc bén đến mức này? Thật là khó tin!
Ngô Bình: “Vần những tảng đá này ra đi!”
Tiếp đó, Ngô Bình lấy thanh kiếm chém nát vách đá còn những người khác vận chuyển những khối đá kia sang một bên. Chỉ trong vòng nửa tiếng, họ đã tạo ra được một lối đi rộng chừng năm mét, đủ cho một người đi vừa.
Trong lúc Ngô Bình và những người khác đang mắc kẹt trong động thì trên đỉnh núi có một người đàn ông trung niên to béo đang chắp tay, trên gương mặt ông ta là nụ cười xảo quyệt.
Đằng sau lưng ông ta là mấy tên thuộc hạ. Một tên thuộc hạ cười nói: “Ông Phật tính kế hay quá, Diệp Thiên Tông kia dù không bị đá rơi chết thì cũng không thể nào ra ngoài được”.
Người đàn ông kia chính là Độc Phật, ông ta ung dung đáp: “Sát khí trong động rất nặng, đám người đó ở bên trong không thể nào sống được quá hai mươi tư giờ”.
Một kẻ khác nói: “Ông Phật, hay là chúng ta cho đặt thuốc nổ để đảm bảo không có việc gì sơ sót?”
Độc Phật xua tay đáp: “Không cần, để lại một người giám sát nơi này, còn lại đi theo tôi”.
Người đàn ông trung niên quay lưng đi khỏi đó, ở trên đỉnh núi chỉ còn lại một gã đầu trọc ở lại giám sát tình hình.
Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Ngô Bình đã tạo ra được một lối đi rộng mười mấy mét. Sau khi chém nhát kiếm cuối cùng, anh đạp mạnh một cái vào vách đá.
“Rầm” một tiếng, một tia sáng lọt qua khe đá. Mọi người vui sướng reo hò, cuối cùng thì cũng ra tới bên ngoài rồi!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 503Người khác một khi ở cách lưỡi kiếm này trong vòng một mét, lông tơ sẽ thi nhau đứt ra rơi xuống, lạnh lẽo thấu xương!Lúc này anh mới kí ch thích chân khí một chút, mũi kiếm lập tức phóng ra ánh sáng dài mười mấy xen-ti-mét. Ánh sáng của kiếm là sát khí đã được hấp thụ qua từng ngày, có tính ăn mòn cực mạnh, cắt sắt như bùn.Anh vẫy kiếm thật nhẹ, cột đá đã dễ dàng đứt làm hai đoạn hệt như miếng đậu phụ vậy!Ngô Bình mắt sáng lên, nói: “Có được thanh bảo kiếm này thì chúng ta có thể ra ngoài rồi!”Anh cõng Diệp Huyền, tay cầm kiếm đi về phía bên ngoài. Khi đến gần cửa động, Diệp Thiên Tông vội vã đón Diệp Huyền rồi hỏi: “Sư đệ, nó không sao chứ?”“Không sao cả, chỉ bị ngất đi thôi. Đợi khi ra được bên ngoài em sẽ chữa trị cho Diệp Huyền”.Diệp Thiên Tông thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Thần Võ Ti có lẽ sẽ phái người tới điều tra, đến lúc đó chúng ta sẽ có hy vọng thoát ra ngoài”.Ngô Bình cười đáp: “Chờ người cứu thì chẳng thà tự tìm cách cứu mình, thử thanh kiếm này đi”.Nói rồi anh giơ thanh kiếm lên, chém nhiều nhát vào vách đá bên cạnh. Dưới lưỡi kiếm, vách đã vỡ vụn ra như miếng đậu phụ vậy, cả tảng đá bị chém rơi xuống đất.Mọi người đều kinh ngạc, có người còn thò tay sờ thử phiến đá. Đó là một tảng đá bình thường, rất cứng. Tại sao thanh kiếm này lại có thể sắc bén đến mức này? Thật là khó tin!Ngô Bình: “Vần những tảng đá này ra đi!”Tiếp đó, Ngô Bình lấy thanh kiếm chém nát vách đá còn những người khác vận chuyển những khối đá kia sang một bên. Chỉ trong vòng nửa tiếng, họ đã tạo ra được một lối đi rộng chừng năm mét, đủ cho một người đi vừa.Trong lúc Ngô Bình và những người khác đang mắc kẹt trong động thì trên đỉnh núi có một người đàn ông trung niên to béo đang chắp tay, trên gương mặt ông ta là nụ cười xảo quyệt.Đằng sau lưng ông ta là mấy tên thuộc hạ. Một tên thuộc hạ cười nói: “Ông Phật tính kế hay quá, Diệp Thiên Tông kia dù không bị đá rơi chết thì cũng không thể nào ra ngoài được”.Người đàn ông kia chính là Độc Phật, ông ta ung dung đáp: “Sát khí trong động rất nặng, đám người đó ở bên trong không thể nào sống được quá hai mươi tư giờ”.Một kẻ khác nói: “Ông Phật, hay là chúng ta cho đặt thuốc nổ để đảm bảo không có việc gì sơ sót?”Độc Phật xua tay đáp: “Không cần, để lại một người giám sát nơi này, còn lại đi theo tôi”.Người đàn ông trung niên quay lưng đi khỏi đó, ở trên đỉnh núi chỉ còn lại một gã đầu trọc ở lại giám sát tình hình.Lại nửa tiếng nữa trôi qua, Ngô Bình đã tạo ra được một lối đi rộng mười mấy mét. Sau khi chém nhát kiếm cuối cùng, anh đạp mạnh một cái vào vách đá.“Rầm” một tiếng, một tia sáng lọt qua khe đá. Mọi người vui sướng reo hò, cuối cùng thì cũng ra tới bên ngoài rồi!