Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 512
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 514Có năm người ngồi cạnh giường bệnh gồm một đôi vợ chồng già cùng ba người thanh niên, ai nấy đều đang trầm mặc. Có một chàng trai gầy gò đang nằm trên giường bệnh, mặt mày hốc hác, hàng lông mày nhíu chặt, môi tím bầm.Chu Nhược Tuyết vừa đi vào thì cặp vợ chồng kia đã gật đầu chào hỏi với cô ấy, người phụ nữ trông rất sang trọng nói: “Nhược Tuyết, cháu bận thì không cần phải tới thường xuyên đâu”.Chu Nhược Tuyết: “Cô ơi, cháu nhờ một người bạn có y thuật rất giỏi đến khám cho Vân Phàm”.Người đàn ông trông giống quan chức nhìn Ngô Bình rồi đứng dậy bắt tay anh: “Chào cậu, tôi là bố của Vân Phàm, phiền cậu giúp cho!”Ngô Bình mỉm cười nói: “Mọi người đừng khách sáo, tôi là Ngô Bình, bạn của Nhược Tuyết”.Người phụ nữ: “Cậu cho tôi hỏi vết thương của Vân Phàm có chữa khỏi được không?”Ngô Bình gật đầu: “Được chứ”.Anh bước lại gần quan sát thì thấy tên tội phạm kia đã đạp vào kinh mạch của người cảnh sát trẻ tuổi này, khiến bụng anh ấy đau dữ dội, chỉ cần kinh mạch bình thường trở lại thì cơn đau sẽ chấm dứt.Đương nhiên dù không chữa trị thì khoảng một tuần, anh ấy cũng khỏi thôi, dẫu sao các bộ phận trong cơ thể người cũng có chức năng tự chữa lành.Nói rồi, anh giơ tay ấn vào bụng của người bệnh, chân khí màu vàng truyền vào kinh mạch. Chưa tới năm phút sau, bụng anh ấy đã kêu lên ùng ục.Ngô Bình vội nói: “Mau đỡ anh ấy vào nhà vệ sinh đi!”Nói rồi, anh kéo Chu Nhược Tuyết ra ngoài.Ngay sau đó, hai người đã nghe thấy tiếng xì hơi vang lên liên tục trong phòng cùng tiếng hô khoan khoái của người bệnh: “Hết đau rồi, con hết đau rồi”.Chu Nhược Tuyết dựng ngón tay cái: “Sếp Ngô quá đỉnh!”Ngô Bình: “Chúng ta đi thôi, giờ vào lại khiến người ta ngại ngùng”.Chu Nhược Tuyết gật đầu, không vào chào người ở trong phòng nữa mà đi về cùng Ngô Bình luôn.Lúc đi qua một phòng bệnh, Ngô Bình nghe thấy có tiếng la hét thảm thiết vọng ra, giọng này nghe khá quen, anh nhìn vào trong thì thấy có một người đàn ông đang bị trói trên giường, toàn thân cuốn đầy băng vải, đó chính là tên đã xô ngã ông ngoại anh hôm nay.Anh cười lạnh một tiếng rồi kéo Chu Nhược Tuyết đi vào đó. Có một đám người đứng cạnh giường bệnh, hình như đều là dân xã hội, trông không ai tốt lành gì.Đứng đầu là một người đàn ông trung niên trên 40 tuổi, đầu húi cua, trông rất lực lưỡng và có tu vi, hình như là cao thủ cảnh giới Khí.Gã nhăn mặt hỏi tên đó: “Bì Dương, nghĩ lại xem có phải đã đắc tội với ai không?”Người tên là Bì Dương đang sống dở chết dở thì toàn thân ngứa ngay, nếu không bị trói lại thì hắn sẽ gãi rách da ra mất.Bì Dương thảm thiết nói: “Không, em có đắc tội với ai đâu…”
Chương 514
Có năm người ngồi cạnh giường bệnh gồm một đôi vợ chồng già cùng ba người thanh niên, ai nấy đều đang trầm mặc. Có một chàng trai gầy gò đang nằm trên giường bệnh, mặt mày hốc hác, hàng lông mày nhíu chặt, môi tím bầm.
Chu Nhược Tuyết vừa đi vào thì cặp vợ chồng kia đã gật đầu chào hỏi với cô ấy, người phụ nữ trông rất sang trọng nói: “Nhược Tuyết, cháu bận thì không cần phải tới thường xuyên đâu”.
Chu Nhược Tuyết: “Cô ơi, cháu nhờ một người bạn có y thuật rất giỏi đến khám cho Vân Phàm”.
Người đàn ông trông giống quan chức nhìn Ngô Bình rồi đứng dậy bắt tay anh: “Chào cậu, tôi là bố của Vân Phàm, phiền cậu giúp cho!”
Ngô Bình mỉm cười nói: “Mọi người đừng khách sáo, tôi là Ngô Bình, bạn của Nhược Tuyết”.
Người phụ nữ: “Cậu cho tôi hỏi vết thương của Vân Phàm có chữa khỏi được không?”
Ngô Bình gật đầu: “Được chứ”.
Anh bước lại gần quan sát thì thấy tên tội phạm kia đã đạp vào kinh mạch của người cảnh sát trẻ tuổi này, khiến bụng anh ấy đau dữ dội, chỉ cần kinh mạch bình thường trở lại thì cơn đau sẽ chấm dứt.
Đương nhiên dù không chữa trị thì khoảng một tuần, anh ấy cũng khỏi thôi, dẫu sao các bộ phận trong cơ thể người cũng có chức năng tự chữa lành.
Nói rồi, anh giơ tay ấn vào bụng của người bệnh, chân khí màu vàng truyền vào kinh mạch. Chưa tới năm phút sau, bụng anh ấy đã kêu lên ùng ục.
Ngô Bình vội nói: “Mau đỡ anh ấy vào nhà vệ sinh đi!”
Nói rồi, anh kéo Chu Nhược Tuyết ra ngoài.
Ngay sau đó, hai người đã nghe thấy tiếng xì hơi vang lên liên tục trong phòng cùng tiếng hô khoan khoái của người bệnh: “Hết đau rồi, con hết đau rồi”.
Chu Nhược Tuyết dựng ngón tay cái: “Sếp Ngô quá đỉnh!”
Ngô Bình: “Chúng ta đi thôi, giờ vào lại khiến người ta ngại ngùng”.
Chu Nhược Tuyết gật đầu, không vào chào người ở trong phòng nữa mà đi về cùng Ngô Bình luôn.
Lúc đi qua một phòng bệnh, Ngô Bình nghe thấy có tiếng la hét thảm thiết vọng ra, giọng này nghe khá quen, anh nhìn vào trong thì thấy có một người đàn ông đang bị trói trên giường, toàn thân cuốn đầy băng vải, đó chính là tên đã xô ngã ông ngoại anh hôm nay.
Anh cười lạnh một tiếng rồi kéo Chu Nhược Tuyết đi vào đó. Có một đám người đứng cạnh giường bệnh, hình như đều là dân xã hội, trông không ai tốt lành gì.
Đứng đầu là một người đàn ông trung niên trên 40 tuổi, đầu húi cua, trông rất lực lưỡng và có tu vi, hình như là cao thủ cảnh giới Khí.
Gã nhăn mặt hỏi tên đó: “Bì Dương, nghĩ lại xem có phải đã đắc tội với ai không?”
Người tên là Bì Dương đang sống dở chết dở thì toàn thân ngứa ngay, nếu không bị trói lại thì hắn sẽ gãi rách da ra mất.
Bì Dương thảm thiết nói: “Không, em có đắc tội với ai đâu…”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 514Có năm người ngồi cạnh giường bệnh gồm một đôi vợ chồng già cùng ba người thanh niên, ai nấy đều đang trầm mặc. Có một chàng trai gầy gò đang nằm trên giường bệnh, mặt mày hốc hác, hàng lông mày nhíu chặt, môi tím bầm.Chu Nhược Tuyết vừa đi vào thì cặp vợ chồng kia đã gật đầu chào hỏi với cô ấy, người phụ nữ trông rất sang trọng nói: “Nhược Tuyết, cháu bận thì không cần phải tới thường xuyên đâu”.Chu Nhược Tuyết: “Cô ơi, cháu nhờ một người bạn có y thuật rất giỏi đến khám cho Vân Phàm”.Người đàn ông trông giống quan chức nhìn Ngô Bình rồi đứng dậy bắt tay anh: “Chào cậu, tôi là bố của Vân Phàm, phiền cậu giúp cho!”Ngô Bình mỉm cười nói: “Mọi người đừng khách sáo, tôi là Ngô Bình, bạn của Nhược Tuyết”.Người phụ nữ: “Cậu cho tôi hỏi vết thương của Vân Phàm có chữa khỏi được không?”Ngô Bình gật đầu: “Được chứ”.Anh bước lại gần quan sát thì thấy tên tội phạm kia đã đạp vào kinh mạch của người cảnh sát trẻ tuổi này, khiến bụng anh ấy đau dữ dội, chỉ cần kinh mạch bình thường trở lại thì cơn đau sẽ chấm dứt.Đương nhiên dù không chữa trị thì khoảng một tuần, anh ấy cũng khỏi thôi, dẫu sao các bộ phận trong cơ thể người cũng có chức năng tự chữa lành.Nói rồi, anh giơ tay ấn vào bụng của người bệnh, chân khí màu vàng truyền vào kinh mạch. Chưa tới năm phút sau, bụng anh ấy đã kêu lên ùng ục.Ngô Bình vội nói: “Mau đỡ anh ấy vào nhà vệ sinh đi!”Nói rồi, anh kéo Chu Nhược Tuyết ra ngoài.Ngay sau đó, hai người đã nghe thấy tiếng xì hơi vang lên liên tục trong phòng cùng tiếng hô khoan khoái của người bệnh: “Hết đau rồi, con hết đau rồi”.Chu Nhược Tuyết dựng ngón tay cái: “Sếp Ngô quá đỉnh!”Ngô Bình: “Chúng ta đi thôi, giờ vào lại khiến người ta ngại ngùng”.Chu Nhược Tuyết gật đầu, không vào chào người ở trong phòng nữa mà đi về cùng Ngô Bình luôn.Lúc đi qua một phòng bệnh, Ngô Bình nghe thấy có tiếng la hét thảm thiết vọng ra, giọng này nghe khá quen, anh nhìn vào trong thì thấy có một người đàn ông đang bị trói trên giường, toàn thân cuốn đầy băng vải, đó chính là tên đã xô ngã ông ngoại anh hôm nay.Anh cười lạnh một tiếng rồi kéo Chu Nhược Tuyết đi vào đó. Có một đám người đứng cạnh giường bệnh, hình như đều là dân xã hội, trông không ai tốt lành gì.Đứng đầu là một người đàn ông trung niên trên 40 tuổi, đầu húi cua, trông rất lực lưỡng và có tu vi, hình như là cao thủ cảnh giới Khí.Gã nhăn mặt hỏi tên đó: “Bì Dương, nghĩ lại xem có phải đã đắc tội với ai không?”Người tên là Bì Dương đang sống dở chết dở thì toàn thân ngứa ngay, nếu không bị trói lại thì hắn sẽ gãi rách da ra mất.Bì Dương thảm thiết nói: “Không, em có đắc tội với ai đâu…”