Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 513
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 515Người đàn ông đầu đinh ngoái lại nhìn Ngô Bình, sau đó lập tức biến sắc mặt. Vì Ngô Bình cho ông ta một cảm giác cao thâm khó lường, khiến ông ta không dám lại gần.Ông ta hít sâu một hơi rồi cúi gập người với anh: “Không biết tông sư tới, tôi thất lễ rồi!”Ngô Bình thờ ơ nói: “Khéo nói đấy, anh bạn tên gì nhỉ?”Người đàn ông thấy Ngô Bình có vẻ dễ tính thì thở phào một hơi rồi vội đáp: “Tôi là Ngô Hữu Tuyền, truyền nhân đời thứ 24 của Mai Hoa Chưởng”.Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”.Ngô Hữu Tuyền: “Ra là tông sư Ngô, vinh hạnh!”Không cần nghĩ thì Ngô Hữu Tuyền cũng biết chính Ngô Bình đã ra tay với Bì Dương. Gã nổi giận rồi lạnh giọng mắng: “Thằng mắt mù này, đến tông sư cảnh giới Thần mà mày cũng đam động vào à? Nếu tông sư mà không nhẹ tay thì mày chết từ tám đời rồi đấy”.Gã cởi trói cho Bì Dương rồi nói: “Thằng khốn này, mau dập đầu xin lỗi tông sư đi. Tông sư có tha cho mày hay không là phụ thuộc vào tâm trạng của cậu ấy”.Bì Dương sợ hết hồn, Ngô Hữu Tuyền là người mà hắn rất kính trong, trong ấn tướng của hắn, Ngô Hữu Tuyền luôn như một vị thần. Nhưng một người tài giỏi như vậy lại phải khúm núm với Ngô Bình, rốt cuộc anh đáng sợ đến mức nào.Trời ơi! Sao hắn lại chọc vào một nhân vật đáng gờm vậy chứ, chán sống rồi hay sao?Bì Dương cố nhịn cơn ngứa ngay rồi quỳ xuống, khóc lóc nói: “Tông sư Ngô, tôi xin lỗi. Sáng nay là tôi sai, tôi đi nhanh quá nên đụng trúng ông ngoại anh, tôi sai rồi, xin anh tha thứ cho tôi”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Anh là dân xã hội cơ mà, sao lại quỳ trước mặt tôi? Mau đứng dậy đi”.Bì Dương giơ tay lên vả hai cái thật mạnh vào mặt, ngay sau đó mặt hắn đã sưng vù: “Tông sư Ngô, tôi sai rồi, tôi là đồ cặn bã chứ không phải người, xin anh tha cho tôi, tôi nhất định sẽ thay đổi”.Ngô Bình cười lớn nói: “Anh có thay đổi hay không thì liên quan gì đến tôi?”Bì Dương đần mặt ra rồi dùng ánh mắt thảm thiết nhìn Ngô Hữu Tuyền. Ngô Hữu Tuyền ho khan một tiếng rồi chắp tay với Ngô Bình: “Tông sư Ngô, hồi nhỏ Bì Dương có đi theo tôi học võ, nhưng tư chất của nó kém quá nên không học được, thành ra bây giờ tính tình hơi ngang ngược. Thật ra, nó không phải người xấu đâu, chỉ tại bốc đồng quá thôi. Nếu cậu thấy nó chưa đủ thành ý thì để tôi bắt nó đến nhà xin lỗi ông ngoại cậu. Mong cậu tha cho nó lần này để nó làm lại cuộc đời”.Ngô Bình ừm một tiếng: “Chẳng mấy khi gặp được người học võ ở cùng quê, coi như tôi nể mặt anh vậy”.Ngô Hữu Tuyền mừng rỡ nói: “Cảm ơn tông sư”.Sau đó, gã lại đá cho Bì Dương thêm phát nữa: “Thằng này, mau cảm ơn tông sư đi”.“Cảm ơn tông sư, cảm ơn tông sư”, Bì Dương vội nói.Ngô Bình vung tay rồi vỗ vào lưng Bì Dương để lấy kim châm cứu ra, đồng thời giải ám thủ cho hắn rồi nói: “Học võ cần có đức, có tài mà không có đức thì vứt!”
Chương 515
Người đàn ông đầu đinh ngoái lại nhìn Ngô Bình, sau đó lập tức biến sắc mặt. Vì Ngô Bình cho ông ta một cảm giác cao thâm khó lường, khiến ông ta không dám lại gần.
Ông ta hít sâu một hơi rồi cúi gập người với anh: “Không biết tông sư tới, tôi thất lễ rồi!”
Ngô Bình thờ ơ nói: “Khéo nói đấy, anh bạn tên gì nhỉ?”
Người đàn ông thấy Ngô Bình có vẻ dễ tính thì thở phào một hơi rồi vội đáp: “Tôi là Ngô Hữu Tuyền, truyền nhân đời thứ 24 của Mai Hoa Chưởng”.
Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”.
Ngô Hữu Tuyền: “Ra là tông sư Ngô, vinh hạnh!”
Không cần nghĩ thì Ngô Hữu Tuyền cũng biết chính Ngô Bình đã ra tay với Bì Dương. Gã nổi giận rồi lạnh giọng mắng: “Thằng mắt mù này, đến tông sư cảnh giới Thần mà mày cũng đam động vào à? Nếu tông sư mà không nhẹ tay thì mày chết từ tám đời rồi đấy”.
Gã cởi trói cho Bì Dương rồi nói: “Thằng khốn này, mau dập đầu xin lỗi tông sư đi. Tông sư có tha cho mày hay không là phụ thuộc vào tâm trạng của cậu ấy”.
Bì Dương sợ hết hồn, Ngô Hữu Tuyền là người mà hắn rất kính trong, trong ấn tướng của hắn, Ngô Hữu Tuyền luôn như một vị thần. Nhưng một người tài giỏi như vậy lại phải khúm núm với Ngô Bình, rốt cuộc anh đáng sợ đến mức nào.
Trời ơi! Sao hắn lại chọc vào một nhân vật đáng gờm vậy chứ, chán sống rồi hay sao?
Bì Dương cố nhịn cơn ngứa ngay rồi quỳ xuống, khóc lóc nói: “Tông sư Ngô, tôi xin lỗi. Sáng nay là tôi sai, tôi đi nhanh quá nên đụng trúng ông ngoại anh, tôi sai rồi, xin anh tha thứ cho tôi”.
Ngô Bình thờ ơ nói: “Anh là dân xã hội cơ mà, sao lại quỳ trước mặt tôi? Mau đứng dậy đi”.
Bì Dương giơ tay lên vả hai cái thật mạnh vào mặt, ngay sau đó mặt hắn đã sưng vù: “Tông sư Ngô, tôi sai rồi, tôi là đồ cặn bã chứ không phải người, xin anh tha cho tôi, tôi nhất định sẽ thay đổi”.
Ngô Bình cười lớn nói: “Anh có thay đổi hay không thì liên quan gì đến tôi?”
Bì Dương đần mặt ra rồi dùng ánh mắt thảm thiết nhìn Ngô Hữu Tuyền. Ngô Hữu Tuyền ho khan một tiếng rồi chắp tay với Ngô Bình: “Tông sư Ngô, hồi nhỏ Bì Dương có đi theo tôi học võ, nhưng tư chất của nó kém quá nên không học được, thành ra bây giờ tính tình hơi ngang ngược. Thật ra, nó không phải người xấu đâu, chỉ tại bốc đồng quá thôi. Nếu cậu thấy nó chưa đủ thành ý thì để tôi bắt nó đến nhà xin lỗi ông ngoại cậu. Mong cậu tha cho nó lần này để nó làm lại cuộc đời”.
Ngô Bình ừm một tiếng: “Chẳng mấy khi gặp được người học võ ở cùng quê, coi như tôi nể mặt anh vậy”.
Ngô Hữu Tuyền mừng rỡ nói: “Cảm ơn tông sư”.
Sau đó, gã lại đá cho Bì Dương thêm phát nữa: “Thằng này, mau cảm ơn tông sư đi”.
“Cảm ơn tông sư, cảm ơn tông sư”, Bì Dương vội nói.
Ngô Bình vung tay rồi vỗ vào lưng Bì Dương để lấy kim châm cứu ra, đồng thời giải ám thủ cho hắn rồi nói: “Học võ cần có đức, có tài mà không có đức thì vứt!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 515Người đàn ông đầu đinh ngoái lại nhìn Ngô Bình, sau đó lập tức biến sắc mặt. Vì Ngô Bình cho ông ta một cảm giác cao thâm khó lường, khiến ông ta không dám lại gần.Ông ta hít sâu một hơi rồi cúi gập người với anh: “Không biết tông sư tới, tôi thất lễ rồi!”Ngô Bình thờ ơ nói: “Khéo nói đấy, anh bạn tên gì nhỉ?”Người đàn ông thấy Ngô Bình có vẻ dễ tính thì thở phào một hơi rồi vội đáp: “Tôi là Ngô Hữu Tuyền, truyền nhân đời thứ 24 của Mai Hoa Chưởng”.Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình”.Ngô Hữu Tuyền: “Ra là tông sư Ngô, vinh hạnh!”Không cần nghĩ thì Ngô Hữu Tuyền cũng biết chính Ngô Bình đã ra tay với Bì Dương. Gã nổi giận rồi lạnh giọng mắng: “Thằng mắt mù này, đến tông sư cảnh giới Thần mà mày cũng đam động vào à? Nếu tông sư mà không nhẹ tay thì mày chết từ tám đời rồi đấy”.Gã cởi trói cho Bì Dương rồi nói: “Thằng khốn này, mau dập đầu xin lỗi tông sư đi. Tông sư có tha cho mày hay không là phụ thuộc vào tâm trạng của cậu ấy”.Bì Dương sợ hết hồn, Ngô Hữu Tuyền là người mà hắn rất kính trong, trong ấn tướng của hắn, Ngô Hữu Tuyền luôn như một vị thần. Nhưng một người tài giỏi như vậy lại phải khúm núm với Ngô Bình, rốt cuộc anh đáng sợ đến mức nào.Trời ơi! Sao hắn lại chọc vào một nhân vật đáng gờm vậy chứ, chán sống rồi hay sao?Bì Dương cố nhịn cơn ngứa ngay rồi quỳ xuống, khóc lóc nói: “Tông sư Ngô, tôi xin lỗi. Sáng nay là tôi sai, tôi đi nhanh quá nên đụng trúng ông ngoại anh, tôi sai rồi, xin anh tha thứ cho tôi”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Anh là dân xã hội cơ mà, sao lại quỳ trước mặt tôi? Mau đứng dậy đi”.Bì Dương giơ tay lên vả hai cái thật mạnh vào mặt, ngay sau đó mặt hắn đã sưng vù: “Tông sư Ngô, tôi sai rồi, tôi là đồ cặn bã chứ không phải người, xin anh tha cho tôi, tôi nhất định sẽ thay đổi”.Ngô Bình cười lớn nói: “Anh có thay đổi hay không thì liên quan gì đến tôi?”Bì Dương đần mặt ra rồi dùng ánh mắt thảm thiết nhìn Ngô Hữu Tuyền. Ngô Hữu Tuyền ho khan một tiếng rồi chắp tay với Ngô Bình: “Tông sư Ngô, hồi nhỏ Bì Dương có đi theo tôi học võ, nhưng tư chất của nó kém quá nên không học được, thành ra bây giờ tính tình hơi ngang ngược. Thật ra, nó không phải người xấu đâu, chỉ tại bốc đồng quá thôi. Nếu cậu thấy nó chưa đủ thành ý thì để tôi bắt nó đến nhà xin lỗi ông ngoại cậu. Mong cậu tha cho nó lần này để nó làm lại cuộc đời”.Ngô Bình ừm một tiếng: “Chẳng mấy khi gặp được người học võ ở cùng quê, coi như tôi nể mặt anh vậy”.Ngô Hữu Tuyền mừng rỡ nói: “Cảm ơn tông sư”.Sau đó, gã lại đá cho Bì Dương thêm phát nữa: “Thằng này, mau cảm ơn tông sư đi”.“Cảm ơn tông sư, cảm ơn tông sư”, Bì Dương vội nói.Ngô Bình vung tay rồi vỗ vào lưng Bì Dương để lấy kim châm cứu ra, đồng thời giải ám thủ cho hắn rồi nói: “Học võ cần có đức, có tài mà không có đức thì vứt!”