Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 514

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 516Ngô Hữu Tuyền giữ anh ở lại đi ăn, nhưng Ngô Bình đã từ chối, song hai bên đã trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc.Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chu Nhược Tuyết cảm thán: “Không ngờ địa vị của anh trong giang hồ lại cao đến thế, đến một người như Ngô Hữu Tuyền cũng phải khép nép với anh”.Ngô Bình: “Hả, Ngô Hữu Tuyền đó nổi tiếng lắm à?”Chu Nhược Tuyết: “Anh không biết à? Gã nổi tiếng ở huyện mình lắm, tài sản cả tỷ bạc đấy. Điều quan trọng hơn là gã có một người anh rất giỏi tên là Ngô Hữu Dung. Người này giàu lắm, khối tài sản hơn 20 tỷ, quản lý quỹ đầu sư Thiên Sư hàng mấy trăm tỷ, giá trị của các công ty mà ông ta từng đầu tư lên đến cả vài nghìn tỷ rồi”.Ngô Bình cười nói: “Thế cơ à? Vậy thì siêu quá!”Sau đó, anh hỏi: “Hình như Vân Phàm cũng có bối cảnh đặc biệt, sao lại vào đội truy bắt tội phạm ma tuý?”Chu Nhược Tuyết bình thản đáp: “À, bố của Vân Phàm là một cánh tay đắc lực của bộ Công Thương, còn mẹ anh ấy là dân kinh doanh, nói chung là gia đình có điều kiện. Bọn tôi học cùng trường cảnh sát nên khá thân với nhau”.Ngô Bình: “Thân á? Vậy chứng tỏ là anh ta từng theo đuổi cô rồi”.Ngô Bình tỉnh bơ: “Tôi nào xứng với anh ấy, anh ấy có vợ sắp cưới lâu rồi, còn là cô chủ nhà giàu ở tỉnh cơ”.Hai người lên xe, Chu Nhược Tuyết định đưa Ngô Bình về thì bộ đàm chợt vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Tất cả mọi người lập tức tập trung về đồn, có chuyện lớn rồi”.Chu Nhược Tuyết kinh ngạc nói: “Ngô Bình, anh tự về nhé”.Ngô Bình: “Được, gặp sau!”Thấy xe của Chu Nhược Tuyết rời đi rồi, Ngô Bình mới bắt taxi rồi đến trường Ngô Mi. Gần trường học rất hay có chó với mèo hoang xuất hiện, nhất là gần mấy thùng rác trong công viên gần đó, chó mèo tụ tập thành đàn, thậm chí còn đánh nhau.Hiện đang giờ ăn trưa, Ngô Bình trốn ra sau một cái cây chờ Dương Kiệt xuất hiện. Theo lời kể của Hoàng Tử Cường thì Dương Kiệt thường xuyên đến cho chó mèo hoang ở đây ăn.Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe hơi thể thao màu bạc đã đi tới, một cậu nhóc khoảng 17 tuổi trông rất sáng sủa đi xuống xe.Cậu ấy mở túi thức ăn cho chó rồi ném ra xa, một đàn chó hoang lập tức lao tới, nhanh chóng cắn nát cái túi rồi đua nhau giành giật đồ ăn bên trong.Thức ăn thì ít mà đàn chó lại đông nên không đủ cho tất cả, vì thế đàn chó bắt đầu điên cuồng cắn xé nhau, các tiếng sủa vang lên không ngớt, có mấy con đã bị cắn rách da.Ngô Bình đứng sau cây lặng lẽ quan sát cậu nhóc thì thấy cậu ấy có vẻ cay nghiệt, khoé miệng thì nhếch lên một nụ cười lạnh.Khoảng ba phút sau, Dương Kiệt lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, cậu ấy tươi cười nói: “Tiểu Mi, ăn cơm chưa? Tớ biết một quán này bán bít tết ngon lắm, hay bọn mình đến đó ăn thử đi? Ừm, được, tớ chờ cậu ở cổng trường nhé”.

Chương 516

Ngô Hữu Tuyền giữ anh ở lại đi ăn, nhưng Ngô Bình đã từ chối, song hai bên đã trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chu Nhược Tuyết cảm thán: “Không ngờ địa vị của anh trong giang hồ lại cao đến thế, đến một người như Ngô Hữu Tuyền cũng phải khép nép với anh”.

Ngô Bình: “Hả, Ngô Hữu Tuyền đó nổi tiếng lắm à?”

Chu Nhược Tuyết: “Anh không biết à? Gã nổi tiếng ở huyện mình lắm, tài sản cả tỷ bạc đấy. Điều quan trọng hơn là gã có một người anh rất giỏi tên là Ngô Hữu Dung. Người này giàu lắm, khối tài sản hơn 20 tỷ, quản lý quỹ đầu sư Thiên Sư hàng mấy trăm tỷ, giá trị của các công ty mà ông ta từng đầu tư lên đến cả vài nghìn tỷ rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Thế cơ à? Vậy thì siêu quá!”

Sau đó, anh hỏi: “Hình như Vân Phàm cũng có bối cảnh đặc biệt, sao lại vào đội truy bắt tội phạm ma tuý?”

Chu Nhược Tuyết bình thản đáp: “À, bố của Vân Phàm là một cánh tay đắc lực của bộ Công Thương, còn mẹ anh ấy là dân kinh doanh, nói chung là gia đình có điều kiện. Bọn tôi học cùng trường cảnh sát nên khá thân với nhau”.

Ngô Bình: “Thân á? Vậy chứng tỏ là anh ta từng theo đuổi cô rồi”.

Ngô Bình tỉnh bơ: “Tôi nào xứng với anh ấy, anh ấy có vợ sắp cưới lâu rồi, còn là cô chủ nhà giàu ở tỉnh cơ”.

Hai người lên xe, Chu Nhược Tuyết định đưa Ngô Bình về thì bộ đàm chợt vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Tất cả mọi người lập tức tập trung về đồn, có chuyện lớn rồi”.

Chu Nhược Tuyết kinh ngạc nói: “Ngô Bình, anh tự về nhé”.

Ngô Bình: “Được, gặp sau!”

Thấy xe của Chu Nhược Tuyết rời đi rồi, Ngô Bình mới bắt taxi rồi đến trường Ngô Mi. Gần trường học rất hay có chó với mèo hoang xuất hiện, nhất là gần mấy thùng rác trong công viên gần đó, chó mèo tụ tập thành đàn, thậm chí còn đánh nhau.

Hiện đang giờ ăn trưa, Ngô Bình trốn ra sau một cái cây chờ Dương Kiệt xuất hiện. Theo lời kể của Hoàng Tử Cường thì Dương Kiệt thường xuyên đến cho chó mèo hoang ở đây ăn.

Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe hơi thể thao màu bạc đã đi tới, một cậu nhóc khoảng 17 tuổi trông rất sáng sủa đi xuống xe.

Cậu ấy mở túi thức ăn cho chó rồi ném ra xa, một đàn chó hoang lập tức lao tới, nhanh chóng cắn nát cái túi rồi đua nhau giành giật đồ ăn bên trong.

Thức ăn thì ít mà đàn chó lại đông nên không đủ cho tất cả, vì thế đàn chó bắt đầu điên cuồng cắn xé nhau, các tiếng sủa vang lên không ngớt, có mấy con đã bị cắn rách da.

Ngô Bình đứng sau cây lặng lẽ quan sát cậu nhóc thì thấy cậu ấy có vẻ cay nghiệt, khoé miệng thì nhếch lên một nụ cười lạnh.

Khoảng ba phút sau, Dương Kiệt lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, cậu ấy tươi cười nói: “Tiểu Mi, ăn cơm chưa? Tớ biết một quán này bán bít tết ngon lắm, hay bọn mình đến đó ăn thử đi? Ừm, được, tớ chờ cậu ở cổng trường nhé”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 516Ngô Hữu Tuyền giữ anh ở lại đi ăn, nhưng Ngô Bình đã từ chối, song hai bên đã trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc.Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chu Nhược Tuyết cảm thán: “Không ngờ địa vị của anh trong giang hồ lại cao đến thế, đến một người như Ngô Hữu Tuyền cũng phải khép nép với anh”.Ngô Bình: “Hả, Ngô Hữu Tuyền đó nổi tiếng lắm à?”Chu Nhược Tuyết: “Anh không biết à? Gã nổi tiếng ở huyện mình lắm, tài sản cả tỷ bạc đấy. Điều quan trọng hơn là gã có một người anh rất giỏi tên là Ngô Hữu Dung. Người này giàu lắm, khối tài sản hơn 20 tỷ, quản lý quỹ đầu sư Thiên Sư hàng mấy trăm tỷ, giá trị của các công ty mà ông ta từng đầu tư lên đến cả vài nghìn tỷ rồi”.Ngô Bình cười nói: “Thế cơ à? Vậy thì siêu quá!”Sau đó, anh hỏi: “Hình như Vân Phàm cũng có bối cảnh đặc biệt, sao lại vào đội truy bắt tội phạm ma tuý?”Chu Nhược Tuyết bình thản đáp: “À, bố của Vân Phàm là một cánh tay đắc lực của bộ Công Thương, còn mẹ anh ấy là dân kinh doanh, nói chung là gia đình có điều kiện. Bọn tôi học cùng trường cảnh sát nên khá thân với nhau”.Ngô Bình: “Thân á? Vậy chứng tỏ là anh ta từng theo đuổi cô rồi”.Ngô Bình tỉnh bơ: “Tôi nào xứng với anh ấy, anh ấy có vợ sắp cưới lâu rồi, còn là cô chủ nhà giàu ở tỉnh cơ”.Hai người lên xe, Chu Nhược Tuyết định đưa Ngô Bình về thì bộ đàm chợt vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Tất cả mọi người lập tức tập trung về đồn, có chuyện lớn rồi”.Chu Nhược Tuyết kinh ngạc nói: “Ngô Bình, anh tự về nhé”.Ngô Bình: “Được, gặp sau!”Thấy xe của Chu Nhược Tuyết rời đi rồi, Ngô Bình mới bắt taxi rồi đến trường Ngô Mi. Gần trường học rất hay có chó với mèo hoang xuất hiện, nhất là gần mấy thùng rác trong công viên gần đó, chó mèo tụ tập thành đàn, thậm chí còn đánh nhau.Hiện đang giờ ăn trưa, Ngô Bình trốn ra sau một cái cây chờ Dương Kiệt xuất hiện. Theo lời kể của Hoàng Tử Cường thì Dương Kiệt thường xuyên đến cho chó mèo hoang ở đây ăn.Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe hơi thể thao màu bạc đã đi tới, một cậu nhóc khoảng 17 tuổi trông rất sáng sủa đi xuống xe.Cậu ấy mở túi thức ăn cho chó rồi ném ra xa, một đàn chó hoang lập tức lao tới, nhanh chóng cắn nát cái túi rồi đua nhau giành giật đồ ăn bên trong.Thức ăn thì ít mà đàn chó lại đông nên không đủ cho tất cả, vì thế đàn chó bắt đầu điên cuồng cắn xé nhau, các tiếng sủa vang lên không ngớt, có mấy con đã bị cắn rách da.Ngô Bình đứng sau cây lặng lẽ quan sát cậu nhóc thì thấy cậu ấy có vẻ cay nghiệt, khoé miệng thì nhếch lên một nụ cười lạnh.Khoảng ba phút sau, Dương Kiệt lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, cậu ấy tươi cười nói: “Tiểu Mi, ăn cơm chưa? Tớ biết một quán này bán bít tết ngon lắm, hay bọn mình đến đó ăn thử đi? Ừm, được, tớ chờ cậu ở cổng trường nhé”.

Chương 514