Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5433: “Người này đã mua cả tỷ dược liệu đấy”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghe thấy thế, người nhân viên đang dẫn đường cho Ngô Bình cuống lên nói: “Ai bảo trên này do anh phụ trách? Chưởng quỹ nói thế bao giờ hả?”Tên nhân viên xấu tính cười lạnh nói: “Anh đến đây đã lâu nhưng đã được lên tầng năm mấy lần? Chäc chưa nổi ba lần nhỉ? Còn tôi thì lên liên tục đấy”.Nghe thấy thế, người kia đỏ mắt rồi không biết phản bác thế nào.Ngô Bình thờ ơ nói: Tôi chỉ xem qua thôi, cứ để anh bạnnày dẫn đường cho tôi”.Người kia mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn Ngô Bình.Tên nhân viên ở tầng năm thì tỏ vẻ khó chịu, nhưng Ngô Bình là khách sộp nên hắn không dám vớ vẩn nên đành tránh sang một bên.Lên tầng năm rồi, Ngô Bình thấy quả nhiên dược liệu ở đây nhiều hơn, chất lượng cũng cao hơn, vì có linh dược cấp. tám, chín hay thậm chí cấp mười.Vì có tiền nên anh bät đầu chọn dược liệu, sau đó dặn cậu nhân viên ghi nhớ những loại mà mình muốn mua.Cuối cùng, anh đã mua 70 loại dược liệu ở tầng này. Giá của linh dược cấp bảy thấp là một triệu, cấp tám thì đắt hơn, từ vài triệu trở lên. Song, Ngô Bình còn mua cả linh dược cấp chín và mười nên đã tốn thêm hon 800 triệu.Theo quy định của cửa hàng thì cậu nhân viên bán hàng cho anh sẽ được chia mười nghìn tiền Tiên, vì thế cậu ấy đã coi Ngô Bình như người thân của mình.Ngô Bình cất dược liệu đi xong thì hỏi: “Đây là phải cửa hàng dược liệu lớn nhất ở đây chưa?”Lễ ra đây là vấn đề tế nhị trong làm ăn, thường thì nhân viên sẽ chém gió nói cửa hàng của mình là to nhất. Nhưng vì có ấn tượng tốt với Ngô Bình nên cậu nhân viên đã thỏ thẻ: “Công tử, tuy cửa hàng này rất lớn, nhưng so về quy mô và chất lượng dược liệu thì vẫn chưa bằng cửa hàng Thanh Châu. Đứng sau cửa hàng đó là quan phủ và quý tộc, dược liệu đều từ Đông Thiên và phúc địa”Ngô Bình gật gù: “Cảm ơn”, nói rồi, anh thưởng thêm cho cậu ấy một nghìn tiền Tiên coi như thù lao.Thấy người này kiếm được nhiều tiền, tên nhân viên xấu tính trên tầng năm tỏ rõ sự ghen ghét. Vì thế, hẳn đi theo Ngô Bình xuống dưới, khi đến cửa thì nháy mắt ra hiệu với một người đứng trong góc, người đó chạy đến rồi cười nói: “Có mục tiêu rồi à?”Tên nhân viên xấu tính chỉ vào Ngô Bình rồi nói: “Người này đã mua cả tỷ dược liệu đấy”.Người kia sáng mắt lên nói: “Một tỷ ư? Được đấy, nếu vụ này thành công, tôi sẽ chia cho cậu một triệu”.Tên nhân viên: “Trông tên này không đơn giản đâu, cẩn thận đấy".“Yên tâm, bang Thanh Trúc chúng tôi đã bao giờ thất bại chưa?”, dứt lời, tên đó chạy luôn.Đến khi ra khỏi cửa hàng bán dược liệu rồi, Quỷ Tiểu Anh thấy mình vẫn như đang nằm mơ. Quay lại chỗ đỗ xe, cô ấy mới lẩm bẩm nói: “Công tử, không ngờ anh giàu thế, mua một lúc cả tỷ tiền dược liệu”.Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan, không có dược liệu thì luyện đan kiểu gì? Đi thôi, chúng ta sang cửa hàng Thanh Châu”.Quỷ Tiểu Anh đánh xe hoà vào dòng người, nhưng bỗng có một người xuất hiện giữa đường khiến cô ấy không kịp. kéo dây cương, làm người kia suýt bị con ngựa va trúng.Tên đó lăn lộn giữa đường rồi hét lên: “Ôi dời ơi, đâm chết người ta rồi!”Ngay sau đó, đã có rất nhiều tên mặt mày bặm trợn ở hai bên đường lao ra, tên đi đầu béo mập, để đầu trọc nói: “Các người to gan đấy, dám đâm người của bang Thanh Trúc chúng tôi, người đâu, bao vây!”Quỷ Tiểu Anh nào có gặp chuyện này bao giò, đây là Thanh Châu, ai ở đây cũng có thực lực hơn cô ấy nên vội nói: “Đại ca, tôi không cố ý đâu, người này tự nhiên lao ra làm tôi không kịp tránh”.“Còn bao biện à? Cô đâm anh em của tôi ra nông nỗi này rồi, nói mau, định bồi thường thế nào?”Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Các người muốn bao nhiêu?”

Nghe thấy thế, người nhân viên đang dẫn đường cho Ngô Bình cuống lên nói: “Ai bảo trên này do anh phụ trách? Chưởng quỹ nói thế bao giờ hả?”

Tên nhân viên xấu tính cười lạnh nói: “Anh đến đây đã lâu nhưng đã được lên tầng năm mấy lần? Chäc chưa nổi ba lần nhỉ? Còn tôi thì lên liên tục đấy”.

Nghe thấy thế, người kia đỏ mắt rồi không biết phản bác thế nào.

Ngô Bình thờ ơ nói: Tôi chỉ xem qua thôi, cứ để anh bạnnày dẫn đường cho tôi”.

Người kia mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn Ngô Bình.

Tên nhân viên ở tầng năm thì tỏ vẻ khó chịu, nhưng Ngô Bình là khách sộp nên hắn không dám vớ vẩn nên đành tránh sang một bên.

Lên tầng năm rồi, Ngô Bình thấy quả nhiên dược liệu ở đây nhiều hơn, chất lượng cũng cao hơn, vì có linh dược cấp. tám, chín hay thậm chí cấp mười.

Vì có tiền nên anh bät đầu chọn dược liệu, sau đó dặn cậu nhân viên ghi nhớ những loại mà mình muốn mua.

Cuối cùng, anh đã mua 70 loại dược liệu ở tầng này. Giá của linh dược cấp bảy thấp là một triệu, cấp tám thì đắt hơn, từ vài triệu trở lên. Song, Ngô Bình còn mua cả linh dược cấp chín và mười nên đã tốn thêm hon 800 triệu.

Theo quy định của cửa hàng thì cậu nhân viên bán hàng cho anh sẽ được chia mười nghìn tiền Tiên, vì thế cậu ấy đã coi Ngô Bình như người thân của mình.

Ngô Bình cất dược liệu đi xong thì hỏi: “Đây là phải cửa hàng dược liệu lớn nhất ở đây chưa?”

Lễ ra đây là vấn đề tế nhị trong làm ăn, thường thì nhân viên sẽ chém gió nói cửa hàng của mình là to nhất. Nhưng vì có ấn tượng tốt với Ngô Bình nên cậu nhân viên đã thỏ thẻ: “Công tử, tuy cửa hàng này rất lớn, nhưng so về quy mô và chất lượng dược liệu thì vẫn chưa bằng cửa hàng Thanh Châu. Đứng sau cửa hàng đó là quan phủ và quý tộc, dược liệu đều từ Đông Thiên và phúc địa”

Ngô Bình gật gù: “Cảm ơn”, nói rồi, anh thưởng thêm cho cậu ấy một nghìn tiền Tiên coi như thù lao.

Thấy người này kiếm được nhiều tiền, tên nhân viên xấu tính trên tầng năm tỏ rõ sự ghen ghét. Vì thế, hẳn đi theo Ngô Bình xuống dưới, khi đến cửa thì nháy mắt ra hiệu với một người đứng trong góc, người đó chạy đến rồi cười nói: “Có mục tiêu rồi à?”

Tên nhân viên xấu tính chỉ vào Ngô Bình rồi nói: “Người này đã mua cả tỷ dược liệu đấy”.

Người kia sáng mắt lên nói: “Một tỷ ư? Được đấy, nếu vụ này thành công, tôi sẽ chia cho cậu một triệu”.

Tên nhân viên: “Trông tên này không đơn giản đâu, cẩn thận đấy".

“Yên tâm, bang Thanh Trúc chúng tôi đã bao giờ thất bại chưa?”, dứt lời, tên đó chạy luôn.

Đến khi ra khỏi cửa hàng bán dược liệu rồi, Quỷ Tiểu Anh thấy mình vẫn như đang nằm mơ. Quay lại chỗ đỗ xe, cô ấy mới lẩm bẩm nói: “Công tử, không ngờ anh giàu thế, mua một lúc cả tỷ tiền dược liệu”.

Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan, không có dược liệu thì luyện đan kiểu gì? Đi thôi, chúng ta sang cửa hàng Thanh Châu”.

Quỷ Tiểu Anh đánh xe hoà vào dòng người, nhưng bỗng có một người xuất hiện giữa đường khiến cô ấy không kịp. kéo dây cương, làm người kia suýt bị con ngựa va trúng.

Tên đó lăn lộn giữa đường rồi hét lên: “Ôi dời ơi, đâm chết người ta rồi!”

Ngay sau đó, đã có rất nhiều tên mặt mày bặm trợn ở hai bên đường lao ra, tên đi đầu béo mập, để đầu trọc nói: “Các người to gan đấy, dám đâm người của bang Thanh Trúc chúng tôi, người đâu, bao vây!”

Quỷ Tiểu Anh nào có gặp chuyện này bao giò, đây là Thanh Châu, ai ở đây cũng có thực lực hơn cô ấy nên vội nói: “Đại ca, tôi không cố ý đâu, người này tự nhiên lao ra làm tôi không kịp tránh”.

“Còn bao biện à? Cô đâm anh em của tôi ra nông nỗi này rồi, nói mau, định bồi thường thế nào?”

Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Các người muốn bao nhiêu?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghe thấy thế, người nhân viên đang dẫn đường cho Ngô Bình cuống lên nói: “Ai bảo trên này do anh phụ trách? Chưởng quỹ nói thế bao giờ hả?”Tên nhân viên xấu tính cười lạnh nói: “Anh đến đây đã lâu nhưng đã được lên tầng năm mấy lần? Chäc chưa nổi ba lần nhỉ? Còn tôi thì lên liên tục đấy”.Nghe thấy thế, người kia đỏ mắt rồi không biết phản bác thế nào.Ngô Bình thờ ơ nói: Tôi chỉ xem qua thôi, cứ để anh bạnnày dẫn đường cho tôi”.Người kia mừng rỡ rồi liên tục nói cảm ơn Ngô Bình.Tên nhân viên ở tầng năm thì tỏ vẻ khó chịu, nhưng Ngô Bình là khách sộp nên hắn không dám vớ vẩn nên đành tránh sang một bên.Lên tầng năm rồi, Ngô Bình thấy quả nhiên dược liệu ở đây nhiều hơn, chất lượng cũng cao hơn, vì có linh dược cấp. tám, chín hay thậm chí cấp mười.Vì có tiền nên anh bät đầu chọn dược liệu, sau đó dặn cậu nhân viên ghi nhớ những loại mà mình muốn mua.Cuối cùng, anh đã mua 70 loại dược liệu ở tầng này. Giá của linh dược cấp bảy thấp là một triệu, cấp tám thì đắt hơn, từ vài triệu trở lên. Song, Ngô Bình còn mua cả linh dược cấp chín và mười nên đã tốn thêm hon 800 triệu.Theo quy định của cửa hàng thì cậu nhân viên bán hàng cho anh sẽ được chia mười nghìn tiền Tiên, vì thế cậu ấy đã coi Ngô Bình như người thân của mình.Ngô Bình cất dược liệu đi xong thì hỏi: “Đây là phải cửa hàng dược liệu lớn nhất ở đây chưa?”Lễ ra đây là vấn đề tế nhị trong làm ăn, thường thì nhân viên sẽ chém gió nói cửa hàng của mình là to nhất. Nhưng vì có ấn tượng tốt với Ngô Bình nên cậu nhân viên đã thỏ thẻ: “Công tử, tuy cửa hàng này rất lớn, nhưng so về quy mô và chất lượng dược liệu thì vẫn chưa bằng cửa hàng Thanh Châu. Đứng sau cửa hàng đó là quan phủ và quý tộc, dược liệu đều từ Đông Thiên và phúc địa”Ngô Bình gật gù: “Cảm ơn”, nói rồi, anh thưởng thêm cho cậu ấy một nghìn tiền Tiên coi như thù lao.Thấy người này kiếm được nhiều tiền, tên nhân viên xấu tính trên tầng năm tỏ rõ sự ghen ghét. Vì thế, hẳn đi theo Ngô Bình xuống dưới, khi đến cửa thì nháy mắt ra hiệu với một người đứng trong góc, người đó chạy đến rồi cười nói: “Có mục tiêu rồi à?”Tên nhân viên xấu tính chỉ vào Ngô Bình rồi nói: “Người này đã mua cả tỷ dược liệu đấy”.Người kia sáng mắt lên nói: “Một tỷ ư? Được đấy, nếu vụ này thành công, tôi sẽ chia cho cậu một triệu”.Tên nhân viên: “Trông tên này không đơn giản đâu, cẩn thận đấy".“Yên tâm, bang Thanh Trúc chúng tôi đã bao giờ thất bại chưa?”, dứt lời, tên đó chạy luôn.Đến khi ra khỏi cửa hàng bán dược liệu rồi, Quỷ Tiểu Anh thấy mình vẫn như đang nằm mơ. Quay lại chỗ đỗ xe, cô ấy mới lẩm bẩm nói: “Công tử, không ngờ anh giàu thế, mua một lúc cả tỷ tiền dược liệu”.Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan, không có dược liệu thì luyện đan kiểu gì? Đi thôi, chúng ta sang cửa hàng Thanh Châu”.Quỷ Tiểu Anh đánh xe hoà vào dòng người, nhưng bỗng có một người xuất hiện giữa đường khiến cô ấy không kịp. kéo dây cương, làm người kia suýt bị con ngựa va trúng.Tên đó lăn lộn giữa đường rồi hét lên: “Ôi dời ơi, đâm chết người ta rồi!”Ngay sau đó, đã có rất nhiều tên mặt mày bặm trợn ở hai bên đường lao ra, tên đi đầu béo mập, để đầu trọc nói: “Các người to gan đấy, dám đâm người của bang Thanh Trúc chúng tôi, người đâu, bao vây!”Quỷ Tiểu Anh nào có gặp chuyện này bao giò, đây là Thanh Châu, ai ở đây cũng có thực lực hơn cô ấy nên vội nói: “Đại ca, tôi không cố ý đâu, người này tự nhiên lao ra làm tôi không kịp tránh”.“Còn bao biện à? Cô đâm anh em của tôi ra nông nỗi này rồi, nói mau, định bồi thường thế nào?”Ngô Bình bình tĩnh hỏi: “Các người muốn bao nhiêu?”

Chương 5433: “Người này đã mua cả tỷ dược liệu đấy”.