Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5434: Tìm dược liệu trong thành

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Nếu tôi không đưa thì sao?”Tên đầu trọc cười nham hiểm nói: “Không đưa? Thế thì đừng trách tôi là ác!”, gã vung tay lên, đám đàn em lập tức. ùa ra định bắt Ngô Bình.Anh cũng vung tay, bọn chúng lập tức bị đánh bay, ai cũng hộc máu miệng. Tên đầu trọc thấy không ổn nên hỏi:“Cậu là cao thủ từ đâu tới?”Ngô Bình không trả lời, mà lườm gã: “Sao anh biết trên người tôi có tiền mà đòi tôi những 100 triệu?”Tên đầu trọc đảo mắt rồi nói: “Tôi chỉ nói đại vậy thôi”.Ngô Bình: “Anh nghĩ tôi sẽ tin câu đó à?”, dứt lời, anh lập tức thi triển khí tức của cường giả cảnh giới Bí Thần.Tên đầu trọc sợ đến mức tè ra quần, sau đó quỳ xuống run rẩy nói: “Công tử tha mạng, tiểu nhân đáng chết!”Ngô Bình lạnh giọng hỏi gã: “Giờ chịu nói thật chưa?”Tên đầu trọc: “Là một nhân viên của hiệu thuốc bãn nãy. báo cho chúng tôi biết, xin lỗi công tử”.Ngô Bình: “Tôi là một người rất dễ tính, không ai làm gì tôi thì tôi không cũng gây khó dễ cho họ. Nhưng nếu ai có ý. đồ xấu với tôi thì tôi sẽ bắt phải trả giả”.Sau đó, anh lại vug tay lên, một luồng khí cuốn hết những người ở đây trở lại trước hiệu thuốc Bách Lý.Tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của nhiều người ở xung quanh.Ngô Bình đứng cạnh xe ngựa rồi lạnh giọng nói: “Chủ hiệu thuốc đâu?”Anh quát to đến mức người ở ngoài phạm vi một trăm dặm còn nghe thấy, vì thế một lát sau đã có một người đàn ông trung niên hớt hải đi ra, ông ấy hành lẽ với Ngô Bình rồi nói: “Công tử, tại hạ là chủ của hiệu thuốc Bách Lý, không biết công tử cần gặp tại hạ có việc gì?"Ngô Bình đẩy tên đầu trọc ra rồi nói: “Người của các: ông đã thông đồng với nhóm cướp này để chặn đường cướp. của tôi. Tôi đã mua hết gần tỷ bạc ở hiệu thuốc nhà ông, thế mà các người lại đối đãi với tôi thế hả?”Tên nhân viên xui nhóm cướp này đã sợ mất mật, chỉ đứng một chỗ run rẩy.Chủ cửa hàng sầm mặt nói: “Công tử, là nhân viên nào. vậy ạ?”Ngô Bình nói với tên đầu trọc: “Chỉ đi”.Tên đầu trọc liếc nhìn một loạt rồi chỉ vào người nhân viên xấu tính kia. Hắn ngã quy tại chỗ, sau đó há miệng muốn biện minh nhưng lại sợ hãi đến mức không nói được. gì.Ông chủ: “Người đâu, lôi nó xuống đánh chết cho tôi!”Tên nhân viên xấu tính bị lôi đi, chỉ kịp gào lên đúng một câu: “Tha mạng..”Tên đó bị lôi đi rồi, ông chủ vẫn cau có. Chuyện này quá nghiêm trọng, nếu không xử lý tốt thì dễ huy hoại thanh danh của hiệu thuốc, ông ấy nói: “Thật sự xin lỗi công tử. Tiệm tôi quá đông nhiên viên nên cũng khó tránh khỏi, suy cho cũng thì cũng do tôi quản lý nhân viên không tốt, xin công tử lượng thứ”.Ngô Bình không nói gì, ông chủ biết mình phải có chút bù đắp nên nói: “Thế này đi, tôi sẽ giảm giá mười phần trăm dược liệu mà công tử mua trước đó”.Mười phần trăm của gần một tỷ thì cũng gần trăm triệu rồi.

Ngô Bình: “Nếu tôi không đưa thì sao?”

Tên đầu trọc cười nham hiểm nói: “Không đưa? Thế thì đừng trách tôi là ác!”, gã vung tay lên, đám đàn em lập tức. ùa ra định bắt Ngô Bình.

Anh cũng vung tay, bọn chúng lập tức bị đánh bay, ai cũng hộc máu miệng. Tên đầu trọc thấy không ổn nên hỏi:

“Cậu là cao thủ từ đâu tới?”

Ngô Bình không trả lời, mà lườm gã: “Sao anh biết trên người tôi có tiền mà đòi tôi những 100 triệu?”

Tên đầu trọc đảo mắt rồi nói: “Tôi chỉ nói đại vậy thôi”.

Ngô Bình: “Anh nghĩ tôi sẽ tin câu đó à?”, dứt lời, anh lập tức thi triển khí tức của cường giả cảnh giới Bí Thần.

Tên đầu trọc sợ đến mức tè ra quần, sau đó quỳ xuống run rẩy nói: “Công tử tha mạng, tiểu nhân đáng chết!”

Ngô Bình lạnh giọng hỏi gã: “Giờ chịu nói thật chưa?”

Tên đầu trọc: “Là một nhân viên của hiệu thuốc bãn nãy. báo cho chúng tôi biết, xin lỗi công tử”.

Ngô Bình: “Tôi là một người rất dễ tính, không ai làm gì tôi thì tôi không cũng gây khó dễ cho họ. Nhưng nếu ai có ý. đồ xấu với tôi thì tôi sẽ bắt phải trả giả”.

Sau đó, anh lại vug tay lên, một luồng khí cuốn hết những người ở đây trở lại trước hiệu thuốc Bách Lý.

Tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của nhiều người ở xung quanh.

Ngô Bình đứng cạnh xe ngựa rồi lạnh giọng nói: “Chủ hiệu thuốc đâu?”

Anh quát to đến mức người ở ngoài phạm vi một trăm dặm còn nghe thấy, vì thế một lát sau đã có một người đàn ông trung niên hớt hải đi ra, ông ấy hành lẽ với Ngô Bình rồi nói: “Công tử, tại hạ là chủ của hiệu thuốc Bách Lý, không biết công tử cần gặp tại hạ có việc gì?"

Ngô Bình đẩy tên đầu trọc ra rồi nói: “Người của các: ông đã thông đồng với nhóm cướp này để chặn đường cướp. của tôi. Tôi đã mua hết gần tỷ bạc ở hiệu thuốc nhà ông, thế mà các người lại đối đãi với tôi thế hả?”

Tên nhân viên xui nhóm cướp này đã sợ mất mật, chỉ đứng một chỗ run rẩy.

Chủ cửa hàng sầm mặt nói: “Công tử, là nhân viên nào. vậy ạ?”

Ngô Bình nói với tên đầu trọc: “Chỉ đi”.

Tên đầu trọc liếc nhìn một loạt rồi chỉ vào người nhân viên xấu tính kia. Hắn ngã quy tại chỗ, sau đó há miệng muốn biện minh nhưng lại sợ hãi đến mức không nói được. gì.

Ông chủ: “Người đâu, lôi nó xuống đánh chết cho tôi!”

Tên nhân viên xấu tính bị lôi đi, chỉ kịp gào lên đúng một câu: “Tha mạng..”

Tên đó bị lôi đi rồi, ông chủ vẫn cau có. Chuyện này quá nghiêm trọng, nếu không xử lý tốt thì dễ huy hoại thanh danh của hiệu thuốc, ông ấy nói: “Thật sự xin lỗi công tử. Tiệm tôi quá đông nhiên viên nên cũng khó tránh khỏi, suy cho cũng thì cũng do tôi quản lý nhân viên không tốt, xin công tử lượng thứ”.

Ngô Bình không nói gì, ông chủ biết mình phải có chút bù đắp nên nói: “Thế này đi, tôi sẽ giảm giá mười phần trăm dược liệu mà công tử mua trước đó”.

Mười phần trăm của gần một tỷ thì cũng gần trăm triệu rồi.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Nếu tôi không đưa thì sao?”Tên đầu trọc cười nham hiểm nói: “Không đưa? Thế thì đừng trách tôi là ác!”, gã vung tay lên, đám đàn em lập tức. ùa ra định bắt Ngô Bình.Anh cũng vung tay, bọn chúng lập tức bị đánh bay, ai cũng hộc máu miệng. Tên đầu trọc thấy không ổn nên hỏi:“Cậu là cao thủ từ đâu tới?”Ngô Bình không trả lời, mà lườm gã: “Sao anh biết trên người tôi có tiền mà đòi tôi những 100 triệu?”Tên đầu trọc đảo mắt rồi nói: “Tôi chỉ nói đại vậy thôi”.Ngô Bình: “Anh nghĩ tôi sẽ tin câu đó à?”, dứt lời, anh lập tức thi triển khí tức của cường giả cảnh giới Bí Thần.Tên đầu trọc sợ đến mức tè ra quần, sau đó quỳ xuống run rẩy nói: “Công tử tha mạng, tiểu nhân đáng chết!”Ngô Bình lạnh giọng hỏi gã: “Giờ chịu nói thật chưa?”Tên đầu trọc: “Là một nhân viên của hiệu thuốc bãn nãy. báo cho chúng tôi biết, xin lỗi công tử”.Ngô Bình: “Tôi là một người rất dễ tính, không ai làm gì tôi thì tôi không cũng gây khó dễ cho họ. Nhưng nếu ai có ý. đồ xấu với tôi thì tôi sẽ bắt phải trả giả”.Sau đó, anh lại vug tay lên, một luồng khí cuốn hết những người ở đây trở lại trước hiệu thuốc Bách Lý.Tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của nhiều người ở xung quanh.Ngô Bình đứng cạnh xe ngựa rồi lạnh giọng nói: “Chủ hiệu thuốc đâu?”Anh quát to đến mức người ở ngoài phạm vi một trăm dặm còn nghe thấy, vì thế một lát sau đã có một người đàn ông trung niên hớt hải đi ra, ông ấy hành lẽ với Ngô Bình rồi nói: “Công tử, tại hạ là chủ của hiệu thuốc Bách Lý, không biết công tử cần gặp tại hạ có việc gì?"Ngô Bình đẩy tên đầu trọc ra rồi nói: “Người của các: ông đã thông đồng với nhóm cướp này để chặn đường cướp. của tôi. Tôi đã mua hết gần tỷ bạc ở hiệu thuốc nhà ông, thế mà các người lại đối đãi với tôi thế hả?”Tên nhân viên xui nhóm cướp này đã sợ mất mật, chỉ đứng một chỗ run rẩy.Chủ cửa hàng sầm mặt nói: “Công tử, là nhân viên nào. vậy ạ?”Ngô Bình nói với tên đầu trọc: “Chỉ đi”.Tên đầu trọc liếc nhìn một loạt rồi chỉ vào người nhân viên xấu tính kia. Hắn ngã quy tại chỗ, sau đó há miệng muốn biện minh nhưng lại sợ hãi đến mức không nói được. gì.Ông chủ: “Người đâu, lôi nó xuống đánh chết cho tôi!”Tên nhân viên xấu tính bị lôi đi, chỉ kịp gào lên đúng một câu: “Tha mạng..”Tên đó bị lôi đi rồi, ông chủ vẫn cau có. Chuyện này quá nghiêm trọng, nếu không xử lý tốt thì dễ huy hoại thanh danh của hiệu thuốc, ông ấy nói: “Thật sự xin lỗi công tử. Tiệm tôi quá đông nhiên viên nên cũng khó tránh khỏi, suy cho cũng thì cũng do tôi quản lý nhân viên không tốt, xin công tử lượng thứ”.Ngô Bình không nói gì, ông chủ biết mình phải có chút bù đắp nên nói: “Thế này đi, tôi sẽ giảm giá mười phần trăm dược liệu mà công tử mua trước đó”.Mười phần trăm của gần một tỷ thì cũng gần trăm triệu rồi.

Chương 5434: Tìm dược liệu trong thành