Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5444: Cặp bố con không biết xấu hổ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  Lạc Thiên gãi đầu: “Đại ca, em không muốn về”.Ngô Bình: “Em cầm đá quý trong tay, ngộ nhỡ lại bị ai đó cướp mất thì sao?”Lạc Thiên nghĩ cũng có lý, cậu ta thở dài nói: “Vậy được rồi”.Ngô Bình: “Về đến nhà, em có thể đưa đá quý cho người nhà nhưng không được nói là anh tặng cho em, càng không được nhäc đến việc chúng ta tìm được đá quý. Em chỉ cần nói là trên đường gặp người xấu, anh đã cứu em rồi đưa em về nhà”.Lạc Thiên cười nói: “Anh Ngô yên tâm, em sẽ không nói gì đâu”.Ngô Bình gật đầu, sau đó dùng thuật độn đưa Lạc Thiên đến dưới chân một ngọn núi được mây bao phủ theo chỉ dẫn của cậu ta. Dưới chân núi có một cánh cổng cao một trăm mét, có vài ngôi nhà được xây dựng gần cánh cổng. Khi cả hai đến nơi, một nhóm người từ trong nhà lao ra, lần lượt chào. Lạc Thiên.“Cậu Lạc Thiên, cậu về rồi”.Trước kia Lạc Thiên là một đứa trẻ đáng yêu, nhưng bây giờ mặt mày lạnh như băng, lạnh nhạt “ừ” một tiếng.Đưa người đến rồi, Ngô Bình không định vào trong: “Lạc Thiên, chúng ta tạm biệt ở đây nhé”.Lạc Thiên hơi không vui, nói với giọng cầu xin: “Đại ca Ngô, anh ở lại nhà em hai ngày đi, xin anh đấy”.Ngô Bình đang định nói gì đó thì một đôi vợ chồng bước ra từ trong cánh cổng, chính là anh trai họ và chị dâu họ của Lạc Thiên mà trước đó đã gặp được.Người này vừa nhìn thấy Ngô Bình, lập tức nhớ đến chuyện mình bị đánh, trong lòng dâng lên cơn tức giận, hắn quát lớn: “Người đâu, mau đánh cái tên khốn này cho tôi”.Hắn là cậu chủ của phủ, người làm nào dám không nghe lời hẳn? Lập tức có người lao đến bao vây Ngô Bình.Lạc Thiên vội vã nói: “Các người làm gì đấy? Đại ca Ngô là bạn của tôi, là khách quý của Dương phủ, ra ngoài hết cho tôi”.Thế nhưng dù sao cậu ta vẫn còn nhỏ, đám người đó không nghe lọt những lời cậu ta nói, ngược lại đều nhìn anh họ của Lạc Thiên.Hắn hừ một tiếng: “Còn ngây ra đó làm gì? Người này là kẻ lừa đảo, bắt nạt cậu Lạc Thiên. Hơn nữa hẳn gan to bằng trời dám ra tay đánh tôi”.Lạc Thiên đứng chắn trước mặt Ngô Bình, tức giận nói: “Để tôi xem ai dám”.Sau đó cậu ta nhìn chằm chằm anh họ: “Dương Siêu Huyền, anh dám bảo họ ra tay thì tôi sẽ nói chuyện anh cướp. đá quý của tôi cho bố”.Nghe Lạc Thiên nói thế, Dương Siêu Huyền hơi nhíu mày, hắn nói: “Lạc Thiên, đá quý gì?”Thấy hẳn giả vờ ngốc nghếch, Lạc Thiên cực kỳ tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh có liêm sỉ không vậy? Anh và vợ anh cướp mất đá quý của tôi”.Dương Siêu Huyền: “Lạc Thiên, anh đã nói em bị lừa rồi mà, chắc chản là hän gạt em lấy đá quý đi, đúng không?”Nói rồi hắn không để Lạc Thiên nói thêm lời nào đã vẫy tay ra hiệu cho người lại đánh Ngô Bình. Cho dù những người này đánh không lại Ngô Bình cũng không sao, một khi hắn và người nhà họ Dương ra tay, chuyện còn lại sẽ dễ xử lý.“Khoan đãt”Lúc hai bên sắp lao vào đánh nhau, một giọng nói vang lên.

 Lạc Thiên gãi đầu: “Đại ca, em không muốn về”.

Ngô Bình: “Em cầm đá quý trong tay, ngộ nhỡ lại bị ai đó cướp mất thì sao?”

Lạc Thiên nghĩ cũng có lý, cậu ta thở dài nói: “Vậy được rồi”.

Ngô Bình: “Về đến nhà, em có thể đưa đá quý cho người nhà nhưng không được nói là anh tặng cho em, càng không được nhäc đến việc chúng ta tìm được đá quý. Em chỉ cần nói là trên đường gặp người xấu, anh đã cứu em rồi đưa em về nhà”.

Lạc Thiên cười nói: “Anh Ngô yên tâm, em sẽ không nói gì đâu”.

Ngô Bình gật đầu, sau đó dùng thuật độn đưa Lạc Thiên đến dưới chân một ngọn núi được mây bao phủ theo chỉ dẫn của cậu ta. Dưới chân núi có một cánh cổng cao một trăm mét, có vài ngôi nhà được xây dựng gần cánh cổng. Khi cả hai đến nơi, một nhóm người từ trong nhà lao ra, lần lượt chào. Lạc Thiên.

“Cậu Lạc Thiên, cậu về rồi”.

Trước kia Lạc Thiên là một đứa trẻ đáng yêu, nhưng bây giờ mặt mày lạnh như băng, lạnh nhạt “ừ” một tiếng.

Đưa người đến rồi, Ngô Bình không định vào trong: “Lạc Thiên, chúng ta tạm biệt ở đây nhé”.

Lạc Thiên hơi không vui, nói với giọng cầu xin: “Đại ca Ngô, anh ở lại nhà em hai ngày đi, xin anh đấy”.

Ngô Bình đang định nói gì đó thì một đôi vợ chồng bước ra từ trong cánh cổng, chính là anh trai họ và chị dâu họ của Lạc Thiên mà trước đó đã gặp được.

Người này vừa nhìn thấy Ngô Bình, lập tức nhớ đến chuyện mình bị đánh, trong lòng dâng lên cơn tức giận, hắn quát lớn: “Người đâu, mau đánh cái tên khốn này cho tôi”.

Hắn là cậu chủ của phủ, người làm nào dám không nghe lời hẳn? Lập tức có người lao đến bao vây Ngô Bình.

Lạc Thiên vội vã nói: “Các người làm gì đấy? Đại ca Ngô là bạn của tôi, là khách quý của Dương phủ, ra ngoài hết cho tôi”.

Thế nhưng dù sao cậu ta vẫn còn nhỏ, đám người đó không nghe lọt những lời cậu ta nói, ngược lại đều nhìn anh họ của Lạc Thiên.

Hắn hừ một tiếng: “Còn ngây ra đó làm gì? Người này là kẻ lừa đảo, bắt nạt cậu Lạc Thiên. Hơn nữa hẳn gan to bằng trời dám ra tay đánh tôi”.

Lạc Thiên đứng chắn trước mặt Ngô Bình, tức giận nói: “Để tôi xem ai dám”.

Sau đó cậu ta nhìn chằm chằm anh họ: “Dương Siêu Huyền, anh dám bảo họ ra tay thì tôi sẽ nói chuyện anh cướp. đá quý của tôi cho bố”.

Nghe Lạc Thiên nói thế, Dương Siêu Huyền hơi nhíu mày, hắn nói: “Lạc Thiên, đá quý gì?”

Thấy hẳn giả vờ ngốc nghếch, Lạc Thiên cực kỳ tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh có liêm sỉ không vậy? Anh và vợ anh cướp mất đá quý của tôi”.

Dương Siêu Huyền: “Lạc Thiên, anh đã nói em bị lừa rồi mà, chắc chản là hän gạt em lấy đá quý đi, đúng không?”

Nói rồi hắn không để Lạc Thiên nói thêm lời nào đã vẫy tay ra hiệu cho người lại đánh Ngô Bình. Cho dù những người này đánh không lại Ngô Bình cũng không sao, một khi hắn và người nhà họ Dương ra tay, chuyện còn lại sẽ dễ xử lý.

“Khoan đãt”

Lúc hai bên sắp lao vào đánh nhau, một giọng nói vang lên.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…  Lạc Thiên gãi đầu: “Đại ca, em không muốn về”.Ngô Bình: “Em cầm đá quý trong tay, ngộ nhỡ lại bị ai đó cướp mất thì sao?”Lạc Thiên nghĩ cũng có lý, cậu ta thở dài nói: “Vậy được rồi”.Ngô Bình: “Về đến nhà, em có thể đưa đá quý cho người nhà nhưng không được nói là anh tặng cho em, càng không được nhäc đến việc chúng ta tìm được đá quý. Em chỉ cần nói là trên đường gặp người xấu, anh đã cứu em rồi đưa em về nhà”.Lạc Thiên cười nói: “Anh Ngô yên tâm, em sẽ không nói gì đâu”.Ngô Bình gật đầu, sau đó dùng thuật độn đưa Lạc Thiên đến dưới chân một ngọn núi được mây bao phủ theo chỉ dẫn của cậu ta. Dưới chân núi có một cánh cổng cao một trăm mét, có vài ngôi nhà được xây dựng gần cánh cổng. Khi cả hai đến nơi, một nhóm người từ trong nhà lao ra, lần lượt chào. Lạc Thiên.“Cậu Lạc Thiên, cậu về rồi”.Trước kia Lạc Thiên là một đứa trẻ đáng yêu, nhưng bây giờ mặt mày lạnh như băng, lạnh nhạt “ừ” một tiếng.Đưa người đến rồi, Ngô Bình không định vào trong: “Lạc Thiên, chúng ta tạm biệt ở đây nhé”.Lạc Thiên hơi không vui, nói với giọng cầu xin: “Đại ca Ngô, anh ở lại nhà em hai ngày đi, xin anh đấy”.Ngô Bình đang định nói gì đó thì một đôi vợ chồng bước ra từ trong cánh cổng, chính là anh trai họ và chị dâu họ của Lạc Thiên mà trước đó đã gặp được.Người này vừa nhìn thấy Ngô Bình, lập tức nhớ đến chuyện mình bị đánh, trong lòng dâng lên cơn tức giận, hắn quát lớn: “Người đâu, mau đánh cái tên khốn này cho tôi”.Hắn là cậu chủ của phủ, người làm nào dám không nghe lời hẳn? Lập tức có người lao đến bao vây Ngô Bình.Lạc Thiên vội vã nói: “Các người làm gì đấy? Đại ca Ngô là bạn của tôi, là khách quý của Dương phủ, ra ngoài hết cho tôi”.Thế nhưng dù sao cậu ta vẫn còn nhỏ, đám người đó không nghe lọt những lời cậu ta nói, ngược lại đều nhìn anh họ của Lạc Thiên.Hắn hừ một tiếng: “Còn ngây ra đó làm gì? Người này là kẻ lừa đảo, bắt nạt cậu Lạc Thiên. Hơn nữa hẳn gan to bằng trời dám ra tay đánh tôi”.Lạc Thiên đứng chắn trước mặt Ngô Bình, tức giận nói: “Để tôi xem ai dám”.Sau đó cậu ta nhìn chằm chằm anh họ: “Dương Siêu Huyền, anh dám bảo họ ra tay thì tôi sẽ nói chuyện anh cướp. đá quý của tôi cho bố”.Nghe Lạc Thiên nói thế, Dương Siêu Huyền hơi nhíu mày, hắn nói: “Lạc Thiên, đá quý gì?”Thấy hẳn giả vờ ngốc nghếch, Lạc Thiên cực kỳ tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh có liêm sỉ không vậy? Anh và vợ anh cướp mất đá quý của tôi”.Dương Siêu Huyền: “Lạc Thiên, anh đã nói em bị lừa rồi mà, chắc chản là hän gạt em lấy đá quý đi, đúng không?”Nói rồi hắn không để Lạc Thiên nói thêm lời nào đã vẫy tay ra hiệu cho người lại đánh Ngô Bình. Cho dù những người này đánh không lại Ngô Bình cũng không sao, một khi hắn và người nhà họ Dương ra tay, chuyện còn lại sẽ dễ xử lý.“Khoan đãt”Lúc hai bên sắp lao vào đánh nhau, một giọng nói vang lên.

Chương 5444: Cặp bố con không biết xấu hổ