Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5445: “Tôi là chứng cứ đây”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dương Quảng Lợi sửng sốt, đứa con này trước giờ luôn bướng bỉnh không bao giờ nghe lời ông ta. Nếu ông ta bảo đi hướng đông, cậu ta chắc chắn sẽ đi hướng tây, nếu ông ta bảo leo lên cao, cậu ta chắc chắn sẽ xuống thấp hơn.Dương Lạc Thiên chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, đây là anh Ngô. Trên đường con gặp nguy hiểm, là anh ấy đã cứu con, còn đưa con về tận nhà”.Người trung niên nghe thế cũng dao động, vội bước đến chắp tay chào: “Cảm ơn anh bạn”.Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.Sau đó Dương Lạc Thiên lại chỉ vào Dương Siêu Huyền nói: “Bố, con nhặt được một viên đá quý ở bên ngoài, đã bị anh ta cướp mất”.Dương Siêu Huyền mặt không đổi sắc bình tĩnh nói: “Lạc Thiên, có phải em bị người ta gạt nhớ nhầm rồi không? Em còn nhỏ có thể nhặt được đá quý gì chứ? Hơn nữa, đá quý là thứ có thể nhặt được sao?”Dương Quảng Lợi ăn cơm còn nhiều hơn số cháo Dương Siêu Huyền từng thấy, ông ta không đổi sắc bình tĩnh hỏi Dương Lạc Thiên: “Lạc Thiên, chuyện là thế nào, con nhặt được đá quý gì?”Dương Lạc Thiên: “Đá quý đó cực kỳ thần kỳ, cầm trong tay thì sức mạnh của con sẽ tăng lên gấp đôi”.Dương Quảng Lợi biến sắc: “Sức mạnh tăng gấp đôi? Vậy cơ thể con có gì không thoải mái không?”Dương Lạc Thiên lắc đầu: “Không có gì không thoải mái cả, ngược lại còn rất cường tráng”.Dương Quảng Lợi nhìn Dương Siêu Huyền: “Siêu Huyền, nếu con lấy đá quý của Lạc Thiên thì giao ra đây, chú sẽ không trách phạt con”.Dương Siêu Huyền thờ ơ nói: “Chú ba, sao cháu có thể giật đồ với một đứa trẻ chứ? Hơn nữa nói thế mà chú cũng tin à? Một đứa trẻ ra ngoài một chuyến nhặt được một viên đá quý có giá trị không thể định giá?”Nào ngờ Dương Quảng Lợi nói từng câu từng chữ: “Chú tin.Dương Siêu Huyền sửng sốt, sau đó nói: “Chú ba, chuyện gì cũng phải nói lý chứ. Chỉ dựa vào một câu nói của Lạc Thiên, chú đã nhận định cháu lấy đá quý gì đó?”Dương Quảng Lợi c Thiên có rất nhiều thói xấu nhưng nó có một điểm tốt, đó là nó không bao giờ nói dối. Dù nó có làm chuyện xấu xa gì, biết rõ có nói ra cũng sẽ bị đánh, nó cũng sẽ không giấu giếm. Chú hiểu con trai chú hơn ai hết”.“Tôi thấy chưa chắc đâu”.Nói rồi có một người bước ra từ trong đám người, là một người đàn ông để râu hình chữ bát, người này là Dương Quảng. ích - bố của Dương Siêu Huyền.Nhìn thấy Dương Quảng Ích, Dương Quảng Lợi hơi cúi đầu xuống: “Anh hai”.Dương Quảng Ích: “Quảng Lợi, có chuyện gì không thể nói với anh mà phải hù dọa mấy đứa trẻ vậy?”Dương Siêu Huyền thấy mình đã có chống lưng lập tức tỏ vẻ oan ức nói: “Bố ơi, chú ba nói con lấy đá quý gì đó của Lạc Thiên, nhưng con chưa từng nhìn thấy đá quý gì mà”.Lạc Thiên tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh đừng vô liêm sỉ như vậy, anh dám nói anh không lấy đá quý của tôi?”Dương Siêu Huyền trợn mắt nhìn Lạc Thiên: “Dương Lạc. Thiên, em có chứng cứ gì chứng minh anh lấy không?”Lạc Thiên nói: “Tôi là chứng cứ đây”.Dương Quảng Ích nói: “Lạc Thiên, mặc dù cháu còn trẻ con nhưng cũng không thể nói lung tung. Đá quý dễ tìm được thế sao? Cháu ra ngoài một chuyến đã có thể tìm được?”Lúc này Ngô Bình bỗng lên tiếng: “Tôi có thể chứng minh”.Dương Siêu Huyền biến sắc, chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, tên này là một kẻ lừa đảo, bố xem hắn lừa gạt Lạc Thiên thành bộ dạng gì kìa, hẳn phải chịu trách nhiệm về mọi việc. Hơn nữa, lúc đó con muốn ngăn hắn lừa gạt Lạc Thiên, hẳn lại dám ra tay đánh con”.Dương Quảng Ích nổi giận: “Cậu là ai mà dám động vào người nhà họ Dương”.
Dương Quảng Lợi sửng sốt, đứa con này trước giờ luôn bướng bỉnh không bao giờ nghe lời ông ta. Nếu ông ta bảo đi hướng đông, cậu ta chắc chắn sẽ đi hướng tây, nếu ông ta bảo leo lên cao, cậu ta chắc chắn sẽ xuống thấp hơn.
Dương Lạc Thiên chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, đây là anh Ngô. Trên đường con gặp nguy hiểm, là anh ấy đã cứu con, còn đưa con về tận nhà”.
Người trung niên nghe thế cũng dao động, vội bước đến chắp tay chào: “Cảm ơn anh bạn”.
Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.
Sau đó Dương Lạc Thiên lại chỉ vào Dương Siêu Huyền nói: “Bố, con nhặt được một viên đá quý ở bên ngoài, đã bị anh ta cướp mất”.
Dương Siêu Huyền mặt không đổi sắc bình tĩnh nói: “Lạc Thiên, có phải em bị người ta gạt nhớ nhầm rồi không? Em còn nhỏ có thể nhặt được đá quý gì chứ? Hơn nữa, đá quý là thứ có thể nhặt được sao?”
Dương Quảng Lợi ăn cơm còn nhiều hơn số cháo Dương Siêu Huyền từng thấy, ông ta không đổi sắc bình tĩnh hỏi Dương Lạc Thiên: “Lạc Thiên, chuyện là thế nào, con nhặt được đá quý gì?”
Dương Lạc Thiên: “Đá quý đó cực kỳ thần kỳ, cầm trong tay thì sức mạnh của con sẽ tăng lên gấp đôi”.
Dương Quảng Lợi biến sắc: “Sức mạnh tăng gấp đôi? Vậy cơ thể con có gì không thoải mái không?”
Dương Lạc Thiên lắc đầu: “Không có gì không thoải mái cả, ngược lại còn rất cường tráng”.
Dương Quảng Lợi nhìn Dương Siêu Huyền: “Siêu Huyền, nếu con lấy đá quý của Lạc Thiên thì giao ra đây, chú sẽ không trách phạt con”.
Dương Siêu Huyền thờ ơ nói: “Chú ba, sao cháu có thể giật đồ với một đứa trẻ chứ? Hơn nữa nói thế mà chú cũng tin à? Một đứa trẻ ra ngoài một chuyến nhặt được một viên đá quý có giá trị không thể định giá?”
Nào ngờ Dương Quảng Lợi nói từng câu từng chữ: “Chú tin.
Dương Siêu Huyền sửng sốt, sau đó nói: “Chú ba, chuyện gì cũng phải nói lý chứ. Chỉ dựa vào một câu nói của Lạc Thiên, chú đã nhận định cháu lấy đá quý gì đó?”
Dương Quảng Lợi c Thiên có rất nhiều thói xấu nhưng nó có một điểm tốt, đó là nó không bao giờ nói dối. Dù nó có làm chuyện xấu xa gì, biết rõ có nói ra cũng sẽ bị đánh, nó cũng sẽ không giấu giếm. Chú hiểu con trai chú hơn ai hết”.
“Tôi thấy chưa chắc đâu”.
Nói rồi có một người bước ra từ trong đám người, là một người đàn ông để râu hình chữ bát, người này là Dương Quảng. ích - bố của Dương Siêu Huyền.
Nhìn thấy Dương Quảng Ích, Dương Quảng Lợi hơi cúi đầu xuống: “Anh hai”.
Dương Quảng Ích: “Quảng Lợi, có chuyện gì không thể nói với anh mà phải hù dọa mấy đứa trẻ vậy?”
Dương Siêu Huyền thấy mình đã có chống lưng lập tức tỏ vẻ oan ức nói: “Bố ơi, chú ba nói con lấy đá quý gì đó của Lạc Thiên, nhưng con chưa từng nhìn thấy đá quý gì mà”.
Lạc Thiên tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh đừng vô liêm sỉ như vậy, anh dám nói anh không lấy đá quý của tôi?”
Dương Siêu Huyền trợn mắt nhìn Lạc Thiên: “Dương Lạc. Thiên, em có chứng cứ gì chứng minh anh lấy không?”
Lạc Thiên nói: “Tôi là chứng cứ đây”.
Dương Quảng Ích nói: “Lạc Thiên, mặc dù cháu còn trẻ con nhưng cũng không thể nói lung tung. Đá quý dễ tìm được thế sao? Cháu ra ngoài một chuyến đã có thể tìm được?”
Lúc này Ngô Bình bỗng lên tiếng: “Tôi có thể chứng minh”.
Dương Siêu Huyền biến sắc, chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, tên này là một kẻ lừa đảo, bố xem hắn lừa gạt Lạc Thiên thành bộ dạng gì kìa, hẳn phải chịu trách nhiệm về mọi việc. Hơn nữa, lúc đó con muốn ngăn hắn lừa gạt Lạc Thiên, hẳn lại dám ra tay đánh con”.
Dương Quảng Ích nổi giận: “Cậu là ai mà dám động vào người nhà họ Dương”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Dương Quảng Lợi sửng sốt, đứa con này trước giờ luôn bướng bỉnh không bao giờ nghe lời ông ta. Nếu ông ta bảo đi hướng đông, cậu ta chắc chắn sẽ đi hướng tây, nếu ông ta bảo leo lên cao, cậu ta chắc chắn sẽ xuống thấp hơn.Dương Lạc Thiên chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, đây là anh Ngô. Trên đường con gặp nguy hiểm, là anh ấy đã cứu con, còn đưa con về tận nhà”.Người trung niên nghe thế cũng dao động, vội bước đến chắp tay chào: “Cảm ơn anh bạn”.Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.Sau đó Dương Lạc Thiên lại chỉ vào Dương Siêu Huyền nói: “Bố, con nhặt được một viên đá quý ở bên ngoài, đã bị anh ta cướp mất”.Dương Siêu Huyền mặt không đổi sắc bình tĩnh nói: “Lạc Thiên, có phải em bị người ta gạt nhớ nhầm rồi không? Em còn nhỏ có thể nhặt được đá quý gì chứ? Hơn nữa, đá quý là thứ có thể nhặt được sao?”Dương Quảng Lợi ăn cơm còn nhiều hơn số cháo Dương Siêu Huyền từng thấy, ông ta không đổi sắc bình tĩnh hỏi Dương Lạc Thiên: “Lạc Thiên, chuyện là thế nào, con nhặt được đá quý gì?”Dương Lạc Thiên: “Đá quý đó cực kỳ thần kỳ, cầm trong tay thì sức mạnh của con sẽ tăng lên gấp đôi”.Dương Quảng Lợi biến sắc: “Sức mạnh tăng gấp đôi? Vậy cơ thể con có gì không thoải mái không?”Dương Lạc Thiên lắc đầu: “Không có gì không thoải mái cả, ngược lại còn rất cường tráng”.Dương Quảng Lợi nhìn Dương Siêu Huyền: “Siêu Huyền, nếu con lấy đá quý của Lạc Thiên thì giao ra đây, chú sẽ không trách phạt con”.Dương Siêu Huyền thờ ơ nói: “Chú ba, sao cháu có thể giật đồ với một đứa trẻ chứ? Hơn nữa nói thế mà chú cũng tin à? Một đứa trẻ ra ngoài một chuyến nhặt được một viên đá quý có giá trị không thể định giá?”Nào ngờ Dương Quảng Lợi nói từng câu từng chữ: “Chú tin.Dương Siêu Huyền sửng sốt, sau đó nói: “Chú ba, chuyện gì cũng phải nói lý chứ. Chỉ dựa vào một câu nói của Lạc Thiên, chú đã nhận định cháu lấy đá quý gì đó?”Dương Quảng Lợi c Thiên có rất nhiều thói xấu nhưng nó có một điểm tốt, đó là nó không bao giờ nói dối. Dù nó có làm chuyện xấu xa gì, biết rõ có nói ra cũng sẽ bị đánh, nó cũng sẽ không giấu giếm. Chú hiểu con trai chú hơn ai hết”.“Tôi thấy chưa chắc đâu”.Nói rồi có một người bước ra từ trong đám người, là một người đàn ông để râu hình chữ bát, người này là Dương Quảng. ích - bố của Dương Siêu Huyền.Nhìn thấy Dương Quảng Ích, Dương Quảng Lợi hơi cúi đầu xuống: “Anh hai”.Dương Quảng Ích: “Quảng Lợi, có chuyện gì không thể nói với anh mà phải hù dọa mấy đứa trẻ vậy?”Dương Siêu Huyền thấy mình đã có chống lưng lập tức tỏ vẻ oan ức nói: “Bố ơi, chú ba nói con lấy đá quý gì đó của Lạc Thiên, nhưng con chưa từng nhìn thấy đá quý gì mà”.Lạc Thiên tức giận nói: “Dương Siêu Huyền, anh đừng vô liêm sỉ như vậy, anh dám nói anh không lấy đá quý của tôi?”Dương Siêu Huyền trợn mắt nhìn Lạc Thiên: “Dương Lạc. Thiên, em có chứng cứ gì chứng minh anh lấy không?”Lạc Thiên nói: “Tôi là chứng cứ đây”.Dương Quảng Ích nói: “Lạc Thiên, mặc dù cháu còn trẻ con nhưng cũng không thể nói lung tung. Đá quý dễ tìm được thế sao? Cháu ra ngoài một chuyến đã có thể tìm được?”Lúc này Ngô Bình bỗng lên tiếng: “Tôi có thể chứng minh”.Dương Siêu Huyền biến sắc, chỉ vào Ngô Bình nói: “Bố, tên này là một kẻ lừa đảo, bố xem hắn lừa gạt Lạc Thiên thành bộ dạng gì kìa, hẳn phải chịu trách nhiệm về mọi việc. Hơn nữa, lúc đó con muốn ngăn hắn lừa gạt Lạc Thiên, hẳn lại dám ra tay đánh con”.Dương Quảng Ích nổi giận: “Cậu là ai mà dám động vào người nhà họ Dương”.