Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5446: Sóng gió đá quý

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… 'Vừa hỏi xong ông ta đã hối hận rồi, ngay sau đó vội hỏi Con tìm được mấy viên?”Dương Lạc Thiên: “Bố, trước đó con tìm được một viên, nhưng bị Dương Siêu Huyền cướp mất. Hai viên này là sau đó con tìm được thêm”.'$âc mặt Dương Quảng Lợi vô cùng khó coi, ông ta nhìn về phía Dương Siêu Huyền, lạnh lùng hỏi: “Siêu Huyền, cháu giải thích thế nào?”Dương Siêu Huyền lộ vẻ khó mà tin nổi, dù thế nào hẳn cũng không ngờ đến, sau đó Lạc Thiên lại tim được thêm hai viên đá quý! Sớm biết như vậy, hản đã ra tay muộn hơn một chút, cướp hết ba viên đá quý!Hản không nói chuyện, Dương Quảng Ích lên tiếng: “Em ba, cho dù Lạc Thiên có hai viên đá quý, vậy cũng không thể chứng minh Siêu Huyền cướp đá quý của nớ.Dương Quảng Lợi tức ứa ruột gan: “Anh hai, Lạc Thiên sẽ không nói dối!“Vậy ý của chú là Siêu Huyền đang nói dối?”. Hai người đều trừng mắt nhìn đối phương.Lạc Thiên thấy vậy thì vội vàng nói: “Bố, bỏ đi, không phải bây giờ chúng ta có hai viên đá quý sao? Viên kia coi như bị chó giành ăn, chúng ta không cần”.Lời này khiến Dương Siêu Huyền tức không chịu nối, nhưng hãn lại không thể đế lộ vẻ tức giận, băng không chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận mình cướp đá quý.Lúc này Dương Quảng Ích đưa mắt nhìn về phía Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Cậu biết ra tay với người của nhà họ Dương sế có hậu quả như thế nào không?”Ngô Bình thản nhiên nói: “Lúc đó là hẳn ra tay với tôi trước, không giết hân đã là nể mặt nhà họ Dương các ông lầm rồi".Dương Quảng Ích nổi giận: “Hỗn láo!”Dứt lời, ông ta nâng tay phải lên, như muốn thi triển một loại thần thông nào đó.Nhưng Dương Quảng Lợi lại đột nhiên giữ lấy cánh tay ông ta, thản nhiên nói: “Anh hai, chuyện đá quý thì em không nhắc tới nữa, nhưng anh cũng không nên làm khó Ngô huynh đệ này".Dương Quảng Ích cười khẩi“Không đến lượt chú quản tôiDương Quảng Lợi: “Nếu như anh hai không nghe lời khuyên bảo, vậy chờ cha trở về, em chí có thế bấm báo chỉ tiết. Cha có thủ đoạn khiến hai đứa bé này nói ra sự thật".Nghe vậy, Dương Quảng Ích chậm rãi buông tay, thật ra ông ta đã biết chuyện đá quý, nếu không cũng sẽ không kịp thời xuất hiện giải vây cho Dương Siêu Huyền.Ông ta nặng nề hừ một tiếng, nói: “Nhóc con, lợi cho cậu rồi!" Nói xong thì dẫn Dương Siêu Huyền rời điDương Quảng Lợi vội vàng ôm quyền với Ngô Bình: “Ngô. đạo hữu, xin lỗi, vừa rồi là nhà họ Dương tôi thất lNgô Bình n cũng nên cáo từ”Không sao, người đã được đưa đến, tại hạDương Quảng Lợi vội vàng nói: “Ngô đạo hữu, cậu là khách từ xa tới, sao tôi có thể để cậu đi như vậy chứ? Hơn nữa, suốt dọc đường cậu bảo vệ Lạc Thiên, hộ tống nó về nhà, tôi còn chưa cảm ơn cậu đâu”Dương Lạc Thiên cũng nói: “Ngô đại ca, anh đừng đi vội, ở lại là tôi mấy ngày được không?”Ngô Bình muốn rời đi ngay lập tức, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Lạc Thiên, không nhịn được mềm lòng, đành phải nói ra: “Thôi được rồi, tôi ở lại một ngày, ngày mai rồi đữ"

'Vừa hỏi xong ông ta đã hối hận rồi, ngay sau đó vội hỏi Con tìm được mấy viên?”

Dương Lạc Thiên: “Bố, trước đó con tìm được một viên, nhưng bị Dương Siêu Huyền cướp mất. Hai viên này là sau đó con tìm được thêm”.

'$âc mặt Dương Quảng Lợi vô cùng khó coi, ông ta nhìn về phía Dương Siêu Huyền, lạnh lùng hỏi: “Siêu Huyền, cháu giải thích thế nào?”

Dương Siêu Huyền lộ vẻ khó mà tin nổi, dù thế nào hẳn cũng không ngờ đến, sau đó Lạc Thiên lại tim được thêm hai viên đá quý! Sớm biết như vậy, hản đã ra tay muộn hơn một chút, cướp hết ba viên đá quý!

Hản không nói chuyện, Dương Quảng Ích lên tiếng: “Em ba, cho dù Lạc Thiên có hai viên đá quý, vậy cũng không thể chứng minh Siêu Huyền cướp đá quý của nớ.

Dương Quảng Lợi tức ứa ruột gan: “Anh hai, Lạc Thiên sẽ không nói dối!

“Vậy ý của chú là Siêu Huyền đang nói dối?”. Hai người đều trừng mắt nhìn đối phương.

Lạc Thiên thấy vậy thì vội vàng nói: “Bố, bỏ đi, không phải bây giờ chúng ta có hai viên đá quý sao? Viên kia coi như bị chó giành ăn, chúng ta không cần”.

Lời này khiến Dương Siêu Huyền tức không chịu nối, nhưng hãn lại không thể đế lộ vẻ tức giận, băng không chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận mình cướp đá quý.

Lúc này Dương Quảng Ích đưa mắt nhìn về phía Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Cậu biết ra tay với người của nhà họ Dương sế có hậu quả như thế nào không?”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Lúc đó là hẳn ra tay với tôi trước, không giết hân đã là nể mặt nhà họ Dương các ông lầm rồi".

Dương Quảng Ích nổi giận: “Hỗn láo!”

Dứt lời, ông ta nâng tay phải lên, như muốn thi triển một loại thần thông nào đó.

Nhưng Dương Quảng Lợi lại đột nhiên giữ lấy cánh tay ông ta, thản nhiên nói: “Anh hai, chuyện đá quý thì em không nhắc tới nữa, nhưng anh cũng không nên làm khó Ngô huynh đệ này".

Dương Quảng Ích cười khẩi

“Không đến lượt chú quản tôi

Dương Quảng Lợi: “Nếu như anh hai không nghe lời khuyên bảo, vậy chờ cha trở về, em chí có thế bấm báo chỉ tiết. Cha có thủ đoạn khiến hai đứa bé này nói ra sự thật".

Nghe vậy, Dương Quảng Ích chậm rãi buông tay, thật ra ông ta đã biết chuyện đá quý, nếu không cũng sẽ không kịp thời xuất hiện giải vây cho Dương Siêu Huyền.

Ông ta nặng nề hừ một tiếng, nói: “Nhóc con, lợi cho cậu rồi!" Nói xong thì dẫn Dương Siêu Huyền rời đi

Dương Quảng Lợi vội vàng ôm quyền với Ngô Bình: “Ngô. đạo hữu, xin lỗi, vừa rồi là nhà họ Dương tôi thất l

Ngô Bình n cũng nên cáo từ”

Không sao, người đã được đưa đến, tại hạ

Dương Quảng Lợi vội vàng nói: “Ngô đạo hữu, cậu là khách từ xa tới, sao tôi có thể để cậu đi như vậy chứ? Hơn nữa, suốt dọc đường cậu bảo vệ Lạc Thiên, hộ tống nó về nhà, tôi còn chưa cảm ơn cậu đâu”

Dương Lạc Thiên cũng nói: “Ngô đại ca, anh đừng đi vội, ở lại là tôi mấy ngày được không?”

Ngô Bình muốn rời đi ngay lập tức, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Lạc Thiên, không nhịn được mềm lòng, đành phải nói ra: “Thôi được rồi, tôi ở lại một ngày, ngày mai rồi đữ"

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… 'Vừa hỏi xong ông ta đã hối hận rồi, ngay sau đó vội hỏi Con tìm được mấy viên?”Dương Lạc Thiên: “Bố, trước đó con tìm được một viên, nhưng bị Dương Siêu Huyền cướp mất. Hai viên này là sau đó con tìm được thêm”.'$âc mặt Dương Quảng Lợi vô cùng khó coi, ông ta nhìn về phía Dương Siêu Huyền, lạnh lùng hỏi: “Siêu Huyền, cháu giải thích thế nào?”Dương Siêu Huyền lộ vẻ khó mà tin nổi, dù thế nào hẳn cũng không ngờ đến, sau đó Lạc Thiên lại tim được thêm hai viên đá quý! Sớm biết như vậy, hản đã ra tay muộn hơn một chút, cướp hết ba viên đá quý!Hản không nói chuyện, Dương Quảng Ích lên tiếng: “Em ba, cho dù Lạc Thiên có hai viên đá quý, vậy cũng không thể chứng minh Siêu Huyền cướp đá quý của nớ.Dương Quảng Lợi tức ứa ruột gan: “Anh hai, Lạc Thiên sẽ không nói dối!“Vậy ý của chú là Siêu Huyền đang nói dối?”. Hai người đều trừng mắt nhìn đối phương.Lạc Thiên thấy vậy thì vội vàng nói: “Bố, bỏ đi, không phải bây giờ chúng ta có hai viên đá quý sao? Viên kia coi như bị chó giành ăn, chúng ta không cần”.Lời này khiến Dương Siêu Huyền tức không chịu nối, nhưng hãn lại không thể đế lộ vẻ tức giận, băng không chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận mình cướp đá quý.Lúc này Dương Quảng Ích đưa mắt nhìn về phía Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Cậu biết ra tay với người của nhà họ Dương sế có hậu quả như thế nào không?”Ngô Bình thản nhiên nói: “Lúc đó là hẳn ra tay với tôi trước, không giết hân đã là nể mặt nhà họ Dương các ông lầm rồi".Dương Quảng Ích nổi giận: “Hỗn láo!”Dứt lời, ông ta nâng tay phải lên, như muốn thi triển một loại thần thông nào đó.Nhưng Dương Quảng Lợi lại đột nhiên giữ lấy cánh tay ông ta, thản nhiên nói: “Anh hai, chuyện đá quý thì em không nhắc tới nữa, nhưng anh cũng không nên làm khó Ngô huynh đệ này".Dương Quảng Ích cười khẩi“Không đến lượt chú quản tôiDương Quảng Lợi: “Nếu như anh hai không nghe lời khuyên bảo, vậy chờ cha trở về, em chí có thế bấm báo chỉ tiết. Cha có thủ đoạn khiến hai đứa bé này nói ra sự thật".Nghe vậy, Dương Quảng Ích chậm rãi buông tay, thật ra ông ta đã biết chuyện đá quý, nếu không cũng sẽ không kịp thời xuất hiện giải vây cho Dương Siêu Huyền.Ông ta nặng nề hừ một tiếng, nói: “Nhóc con, lợi cho cậu rồi!" Nói xong thì dẫn Dương Siêu Huyền rời điDương Quảng Lợi vội vàng ôm quyền với Ngô Bình: “Ngô. đạo hữu, xin lỗi, vừa rồi là nhà họ Dương tôi thất lNgô Bình n cũng nên cáo từ”Không sao, người đã được đưa đến, tại hạDương Quảng Lợi vội vàng nói: “Ngô đạo hữu, cậu là khách từ xa tới, sao tôi có thể để cậu đi như vậy chứ? Hơn nữa, suốt dọc đường cậu bảo vệ Lạc Thiên, hộ tống nó về nhà, tôi còn chưa cảm ơn cậu đâu”Dương Lạc Thiên cũng nói: “Ngô đại ca, anh đừng đi vội, ở lại là tôi mấy ngày được không?”Ngô Bình muốn rời đi ngay lập tức, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Lạc Thiên, không nhịn được mềm lòng, đành phải nói ra: “Thôi được rồi, tôi ở lại một ngày, ngày mai rồi đữ"

Chương 5446: Sóng gió đá quý