Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5484: 12 đạo lực, Thái Nhất Đạo Kiếm

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Phần thưởng thêm là gì?”“Còn phải xem anh hấp thu được bao nhiêu sức mạnh, hấp thu càng nhiều thì phần thưởng càng quý”.Ngô Bình gật đầu: “Bắt đầu thôi!"Anh vừa nói dứt câu thì có một tia sáng quét qua cơ thể, sau đó Uyển Nhi nói: “Chúc mừng công tử, anh đã có bí thần bí tôn hoàng kim nên đã thông qua kiểm tra”.Cô ấy vừa nói xong thì có một bộ sách và một đạo phù xuất hiện trước mặt Ngô Bình, đó chính là Thái Nhất Đạo Điển và một Thái Nhất Đạo Phù, Ngô Bình nhanh chóng nhận lấy ngay.Ngay sau đó, mười hạt giống Thần Thông Thái Cổ to như năm đấm đã xuất hiện. Ngoài mặt của các hạt giống này có phù văn do sức mạnh của trật tự ngưng tụ thành nên rất kỳ diệu.Uyển Nhi: “Các hạt giống Thần Thông Thái Cổ này có thể. giúp công tử cảm ngộ pháp thuật và ngưng tụ thần thông”.Ngô Bình cất hạt giống đi rồi nói: "Vào tiếp không gian thứ chín thôi”.Anh vừa nói xong thì không gian xung quanh đã thay dổi, 12 đao phù xuất hiện, chúng có màu sắc khác nhau và đang toả ra uy lực bức người.Uyển Nhi nói: “Anh có thể chọn một đạo phù bất kỳ để nhận uy lực của nó”.Ngô Bình hít sau một hơi rồi giơ tay lấy đại một cái, ngay sau đó đạo phù này đã hoá thành một tia sáng rồi chui vào đỉnh đầu anh, sau đó hoá thành một luồng sức mạnh lớn tiến vào cơ thể và thần hồn của Ngô Bình.Sau đó, Ngô Bình cảm thấy vẫn ổn nên đã chỉ tiếp vào đạo phù thứ hai, quy trình ban nấy đã lặp lại.Cứ thế, anh đã liên tục hấp thu mười đạo phù, bấy giờ mới thấy người mình hơi phồng lên, điều này chứng tỏ anh sắp đạt đến giới hạn rồi.Anh chỉ tiếp vào một trong hai đạo phù còn lại, đạo phù thứ 11 rơi xuống, anh nhíu mày rồi thấy người mình đã đạt đến giới hạn, không thể hấp thu thêm sức mạnh được nữa.Uyển Nhi nói: “Anh đã đạt đến giới hạn rồi, không thể hấp. thu thêm được đâu, đừng mạo hiểm”.Ngô Bình mỉm cười nói: “Chưa chắc”.Anh uống một viên đan dược giúp tăng tiềm lực, khiến thực lực của anh tăng thêm một bậc trong thời gian ngắn.Quả nhiên, vừa uống đan dược vào xong, cảm giác khó chịu ban nãy của Ngô Bình đã biến mất, sau đó anh chỉ tiếp vào đạo phù thứ 12 rồi hấp thu nốt sức mạnh của nó.Sau khi hấp thu 12 đạo phù, một chiếc chìa khoá màu vàng đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình, nó dùng để mở kho báu của Thái Nhất Môn.Uyển Nhi: “Công tử hãy giữ chiếc chìa khoá cẩn thận, ngoài ra anh đã hấp thu được 12 đạo phù nên sẽ nhận được phần thưởng cao nhất là Thái Nhất Đạo Kiếm”.Cô ấy vừa nói dứt câu thì có một đường kiếm loé xuống rồi xuất hiện trước bí thần của Ngô Bình. Thanh đạo kiếm này là một loại sức mạnh rất lớn, nó có thể biến thành các loại binh khí khau nhau, ví dụ như kiếm bay hay lá chẳn.Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Kiếm tốt!”Uyển Nhi: “Thái Chân Động đã hoàn thành sứ mệnh, sau khi công tử đi, nơi này sẽ đóng cửa vĩnh viễn”.Ngô Bình nói: “Uyển Nhị, vậy là sau này chúng ta không thể gặp lại nữa à?”Uyển Nhi cười nói: “Uyển Nhi chỉ là một ý chí ở đây thôi, nếu sau này công tử có thể kế thừa ngôi vị của Thái Nhất Môn thì Uyển Nhi sẽ rất vui mừng”.Ngô Bình thở dài nói: “Tạm biệt”.Sau đó, anh đã bị một luồng sức mạnh đẩy ra ngoài và đứng bên ngoài Thái Chân Động. Cùng với đó là một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa lớn đã đóng lại mãi mãi, mặt đất lún xuống, Thái Chân Động chìm xuống dần, nước tăng lên và nơi đây đã biến thành một hồ nước.

Ngô Bình: “Phần thưởng thêm là gì?”

“Còn phải xem anh hấp thu được bao nhiêu sức mạnh, hấp thu càng nhiều thì phần thưởng càng quý”.

Ngô Bình gật đầu: “Bắt đầu thôi!"

Anh vừa nói dứt câu thì có một tia sáng quét qua cơ thể, sau đó Uyển Nhi nói: “Chúc mừng công tử, anh đã có bí thần bí tôn hoàng kim nên đã thông qua kiểm tra”.

Cô ấy vừa nói xong thì có một bộ sách và một đạo phù xuất hiện trước mặt Ngô Bình, đó chính là Thái Nhất Đạo Điển và một Thái Nhất Đạo Phù, Ngô Bình nhanh chóng nhận lấy ngay.

Ngay sau đó, mười hạt giống Thần Thông Thái Cổ to như năm đấm đã xuất hiện. Ngoài mặt của các hạt giống này có phù văn do sức mạnh của trật tự ngưng tụ thành nên rất kỳ diệu.

Uyển Nhi: “Các hạt giống Thần Thông Thái Cổ này có thể. giúp công tử cảm ngộ pháp thuật và ngưng tụ thần thông”.

Ngô Bình cất hạt giống đi rồi nói: "Vào tiếp không gian thứ chín thôi”.

Anh vừa nói xong thì không gian xung quanh đã thay dổi, 12 đao phù xuất hiện, chúng có màu sắc khác nhau và đang toả ra uy lực bức người.

Uyển Nhi nói: “Anh có thể chọn một đạo phù bất kỳ để nhận uy lực của nó”.

Ngô Bình hít sau một hơi rồi giơ tay lấy đại một cái, ngay sau đó đạo phù này đã hoá thành một tia sáng rồi chui vào đỉnh đầu anh, sau đó hoá thành một luồng sức mạnh lớn tiến vào cơ thể và thần hồn của Ngô Bình.

Sau đó, Ngô Bình cảm thấy vẫn ổn nên đã chỉ tiếp vào đạo phù thứ hai, quy trình ban nấy đã lặp lại.

Cứ thế, anh đã liên tục hấp thu mười đạo phù, bấy giờ mới thấy người mình hơi phồng lên, điều này chứng tỏ anh sắp đạt đến giới hạn rồi.

Anh chỉ tiếp vào một trong hai đạo phù còn lại, đạo phù thứ 11 rơi xuống, anh nhíu mày rồi thấy người mình đã đạt đến giới hạn, không thể hấp thu thêm sức mạnh được nữa.

Uyển Nhi nói: “Anh đã đạt đến giới hạn rồi, không thể hấp. thu thêm được đâu, đừng mạo hiểm”.

Ngô Bình mỉm cười nói: “Chưa chắc”.

Anh uống một viên đan dược giúp tăng tiềm lực, khiến thực lực của anh tăng thêm một bậc trong thời gian ngắn.

Quả nhiên, vừa uống đan dược vào xong, cảm giác khó chịu ban nãy của Ngô Bình đã biến mất, sau đó anh chỉ tiếp vào đạo phù thứ 12 rồi hấp thu nốt sức mạnh của nó.

Sau khi hấp thu 12 đạo phù, một chiếc chìa khoá màu vàng đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình, nó dùng để mở kho báu của Thái Nhất Môn.

Uyển Nhi: “Công tử hãy giữ chiếc chìa khoá cẩn thận, ngoài ra anh đã hấp thu được 12 đạo phù nên sẽ nhận được phần thưởng cao nhất là Thái Nhất Đạo Kiếm”.

Cô ấy vừa nói dứt câu thì có một đường kiếm loé xuống rồi xuất hiện trước bí thần của Ngô Bình. Thanh đạo kiếm này là một loại sức mạnh rất lớn, nó có thể biến thành các loại binh khí khau nhau, ví dụ như kiếm bay hay lá chẳn.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Kiếm tốt!”

Uyển Nhi: “Thái Chân Động đã hoàn thành sứ mệnh, sau khi công tử đi, nơi này sẽ đóng cửa vĩnh viễn”.

Ngô Bình nói: “Uyển Nhị, vậy là sau này chúng ta không thể gặp lại nữa à?”

Uyển Nhi cười nói: “Uyển Nhi chỉ là một ý chí ở đây thôi, nếu sau này công tử có thể kế thừa ngôi vị của Thái Nhất Môn thì Uyển Nhi sẽ rất vui mừng”.

Ngô Bình thở dài nói: “Tạm biệt”.

Sau đó, anh đã bị một luồng sức mạnh đẩy ra ngoài và đứng bên ngoài Thái Chân Động. Cùng với đó là một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa lớn đã đóng lại mãi mãi, mặt đất lún xuống, Thái Chân Động chìm xuống dần, nước tăng lên và nơi đây đã biến thành một hồ nước.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Phần thưởng thêm là gì?”“Còn phải xem anh hấp thu được bao nhiêu sức mạnh, hấp thu càng nhiều thì phần thưởng càng quý”.Ngô Bình gật đầu: “Bắt đầu thôi!"Anh vừa nói dứt câu thì có một tia sáng quét qua cơ thể, sau đó Uyển Nhi nói: “Chúc mừng công tử, anh đã có bí thần bí tôn hoàng kim nên đã thông qua kiểm tra”.Cô ấy vừa nói xong thì có một bộ sách và một đạo phù xuất hiện trước mặt Ngô Bình, đó chính là Thái Nhất Đạo Điển và một Thái Nhất Đạo Phù, Ngô Bình nhanh chóng nhận lấy ngay.Ngay sau đó, mười hạt giống Thần Thông Thái Cổ to như năm đấm đã xuất hiện. Ngoài mặt của các hạt giống này có phù văn do sức mạnh của trật tự ngưng tụ thành nên rất kỳ diệu.Uyển Nhi: “Các hạt giống Thần Thông Thái Cổ này có thể. giúp công tử cảm ngộ pháp thuật và ngưng tụ thần thông”.Ngô Bình cất hạt giống đi rồi nói: "Vào tiếp không gian thứ chín thôi”.Anh vừa nói xong thì không gian xung quanh đã thay dổi, 12 đao phù xuất hiện, chúng có màu sắc khác nhau và đang toả ra uy lực bức người.Uyển Nhi nói: “Anh có thể chọn một đạo phù bất kỳ để nhận uy lực của nó”.Ngô Bình hít sau một hơi rồi giơ tay lấy đại một cái, ngay sau đó đạo phù này đã hoá thành một tia sáng rồi chui vào đỉnh đầu anh, sau đó hoá thành một luồng sức mạnh lớn tiến vào cơ thể và thần hồn của Ngô Bình.Sau đó, Ngô Bình cảm thấy vẫn ổn nên đã chỉ tiếp vào đạo phù thứ hai, quy trình ban nấy đã lặp lại.Cứ thế, anh đã liên tục hấp thu mười đạo phù, bấy giờ mới thấy người mình hơi phồng lên, điều này chứng tỏ anh sắp đạt đến giới hạn rồi.Anh chỉ tiếp vào một trong hai đạo phù còn lại, đạo phù thứ 11 rơi xuống, anh nhíu mày rồi thấy người mình đã đạt đến giới hạn, không thể hấp thu thêm sức mạnh được nữa.Uyển Nhi nói: “Anh đã đạt đến giới hạn rồi, không thể hấp. thu thêm được đâu, đừng mạo hiểm”.Ngô Bình mỉm cười nói: “Chưa chắc”.Anh uống một viên đan dược giúp tăng tiềm lực, khiến thực lực của anh tăng thêm một bậc trong thời gian ngắn.Quả nhiên, vừa uống đan dược vào xong, cảm giác khó chịu ban nãy của Ngô Bình đã biến mất, sau đó anh chỉ tiếp vào đạo phù thứ 12 rồi hấp thu nốt sức mạnh của nó.Sau khi hấp thu 12 đạo phù, một chiếc chìa khoá màu vàng đã xuất hiện trước mặt Ngô Bình, nó dùng để mở kho báu của Thái Nhất Môn.Uyển Nhi: “Công tử hãy giữ chiếc chìa khoá cẩn thận, ngoài ra anh đã hấp thu được 12 đạo phù nên sẽ nhận được phần thưởng cao nhất là Thái Nhất Đạo Kiếm”.Cô ấy vừa nói dứt câu thì có một đường kiếm loé xuống rồi xuất hiện trước bí thần của Ngô Bình. Thanh đạo kiếm này là một loại sức mạnh rất lớn, nó có thể biến thành các loại binh khí khau nhau, ví dụ như kiếm bay hay lá chẳn.Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Kiếm tốt!”Uyển Nhi: “Thái Chân Động đã hoàn thành sứ mệnh, sau khi công tử đi, nơi này sẽ đóng cửa vĩnh viễn”.Ngô Bình nói: “Uyển Nhị, vậy là sau này chúng ta không thể gặp lại nữa à?”Uyển Nhi cười nói: “Uyển Nhi chỉ là một ý chí ở đây thôi, nếu sau này công tử có thể kế thừa ngôi vị của Thái Nhất Môn thì Uyển Nhi sẽ rất vui mừng”.Ngô Bình thở dài nói: “Tạm biệt”.Sau đó, anh đã bị một luồng sức mạnh đẩy ra ngoài và đứng bên ngoài Thái Chân Động. Cùng với đó là một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa lớn đã đóng lại mãi mãi, mặt đất lún xuống, Thái Chân Động chìm xuống dần, nước tăng lên và nơi đây đã biến thành một hồ nước.

Chương 5484: 12 đạo lực, Thái Nhất Đạo Kiếm