Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5485: “Cậu cần bao nhiêu?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tả Thiên Thu cau mày: “Một bóng người ư? Lẽ nào người đó đã vào được tầng thứ chín và nhận được truyền thừa hoàn chỉnh rồi?”Mạc Thiên Sầu tỏ vẻ khó tin: “Không thể nào! Đến Thái Chân Đại Đế cũng chỉ vào được tầng thứ bảy thôi, trên đời làm gì có ai vào được tầng thứ chín chứ?”Tả Thiên Thu thở dài nói: “Dù có người vào tầng thứ chín hay không thì Thái Chân Động cũng sụp đổ rồi”.Sau đó, ông ấy nhìn chằm chằm vào Ngô Bình: “Huyền Bình, tiếc là con không thể đi tiếp được vì sau này không còn cơ hội nữa rồi”.Không phải Ngô Bình không tin tưởng hai người này, chỉ là anh e có hậu hoạ, lỡ để lộ tin tức, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn cướp chiếc chìa khoá kia cùng các bảo bối của anh. Vì thế, sau khi ngẫm nghĩ anh quyết định sẽ không nói. Còn Tả Thiên Thu và Mạc Thiên Sầu thì đương nhiên anh sẽ không bạc đãi họ, sau này anh sẽ bù đắp cho họ sau.Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, tất cả là do duyên phận, mất đi chưa chắc đã là chuyện xấu, có được cũng không hẳn là chuyện tốt".Tả Thiên Thu gật đầu: “Thái Chân Động mất thì cũng mất rồi, con đến đúng lúc lắm, ta và chưởng môn có việc quan trọng cần bàn với con đây”.Ngô Bình: “Vâng”.Tả Thiên Thu: “Thái Chân Môn có truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng Đại Ngũ Hành Giới cũng chỉ là thế giới linh đài Đạo. cảnh tầng thứ chín thôi, chúng ta cần phát triển tiếp, tốt nhất là có thể khai tông lập phái ở vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười”.Ngô Bình: “Sư tôn và chưởng môn quyết định sẽ đi đâu amTả Thiên Thu: “Đến Tiên Giới Thái Ất, ở đó có rất nhiều khu vực chưa khai phá nên thích hợp với chúng ta”.Ngô Bình: “Gia đình của đệ tử cũng vừa chuyển đến đó xong, theo đệ tử thấy thì đúng là nơi đó thích hợp với Thái Chân Môn”.Tả Thiên Thu: “Muốn cảm rễ ở Tiên Giới Thái Ất thì cần có một người mạnh mẽ trấn thủ. Huyền Bình, thực lực của con đủ mạnh để làm được rồi đó”.Ngô Bình đồng ý ngay: “Con sẽ nhận nhiệm vụ này”.Tả Thiên Thu rất hài lòng: “Chúng ta sẽ cho một đệ tử đến đó trước, giờ chúng ta sẽ chính thức phong cho con làm trưởng lão đứng đầu của Thái Chân Môn, con sẽ phụ trách toàn bộ công việc của Thái Chân Môn ở Tiên Giới Thái Ất".Ngô Bình nói: “Sư tôn, thành lập một chi nhánh không phó, nhưng phát triển môn phái cần nhiều tài nguyên, mọi người định đưa con bao nhiêu ạ?”Mạc Thiên Sầu cười nói: “Cậu cần bao nhiêu?”Ngô Bình: “Chi nhánh của ta cần phải tuyển chọn đệ tử ở khắp nơi nên sẽ cần chỉ tiêu nhiều. Có đệ tử rồi thì cần phải bồi dưỡng, khoản này cũng tốn không kém”.Mạc Thiên Sầu: “Tôi sẽ đưa một nửa thu nhập của môn phái cho cậu, cậu thấy được chưa?”Ngô Bình cười hỏi: “Một nửa là bao nhiêu ạ?” Mạc Thiên Sầu: “Chúng ta là môn phái lớn nên cũng nhiều sản nghiệp, thu nhập mỗi năm cũng cỡ bốn, năm trăm tỷ tiền Tiên”.Số tiền này không phải con số lớn với Ngô Bình, nhưng cái anh cần là thái độ của Mạc Thiên Sầu nên nói: “Vậy mỗi năm chưởng môn hay đưa cho đệ tử 200 tỷ, thiếu đâu thì đệ tử sẽ bù”.Tả Thiên Thu nghiêm túc nói: “Huyền Bình, chuyện này rất quan trọng. Chỉ cần chúng ta có chỗ đứng vững chắc ở Tiên Giới Thái Ất thì sau này sẽ có tiền đồ tươi sáng”.Ngô Bình: “Sư tôn, người có muốn đến đó luôn không ạ?”Tả Thiên Thu cười đáp: “Rảnh thì ta sẽ đến, nhưng chuyện này không gấp được, cứ thực hiện dần dần thôi”.Đúng lúc này, Ngô Bình đã cảm thây có gì đó là lạ, anh biết người lần trước lại đến truy sát mình rồi nên nói: “Sư tôn, chưởng môn, đệ tử phải ra ngoài có chút việc ạ”.Dứt lời, anh biến mất luôn.Mạc Thiên Sầu cười nói: “Hình như thực lực của cậu ấy không kém gì chúng ta nữa rồi”.
Tả Thiên Thu cau mày: “Một bóng người ư? Lẽ nào người đó đã vào được tầng thứ chín và nhận được truyền thừa hoàn chỉnh rồi?”
Mạc Thiên Sầu tỏ vẻ khó tin: “Không thể nào! Đến Thái Chân Đại Đế cũng chỉ vào được tầng thứ bảy thôi, trên đời làm gì có ai vào được tầng thứ chín chứ?”
Tả Thiên Thu thở dài nói: “Dù có người vào tầng thứ chín hay không thì Thái Chân Động cũng sụp đổ rồi”.
Sau đó, ông ấy nhìn chằm chằm vào Ngô Bình: “Huyền Bình, tiếc là con không thể đi tiếp được vì sau này không còn cơ hội nữa rồi”.
Không phải Ngô Bình không tin tưởng hai người này, chỉ là anh e có hậu hoạ, lỡ để lộ tin tức, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn cướp chiếc chìa khoá kia cùng các bảo bối của anh. Vì thế, sau khi ngẫm nghĩ anh quyết định sẽ không nói. Còn Tả Thiên Thu và Mạc Thiên Sầu thì đương nhiên anh sẽ không bạc đãi họ, sau này anh sẽ bù đắp cho họ sau.
Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, tất cả là do duyên phận, mất đi chưa chắc đã là chuyện xấu, có được cũng không hẳn là chuyện tốt".
Tả Thiên Thu gật đầu: “Thái Chân Động mất thì cũng mất rồi, con đến đúng lúc lắm, ta và chưởng môn có việc quan trọng cần bàn với con đây”.
Ngô Bình: “Vâng”.
Tả Thiên Thu: “Thái Chân Môn có truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng Đại Ngũ Hành Giới cũng chỉ là thế giới linh đài Đạo. cảnh tầng thứ chín thôi, chúng ta cần phát triển tiếp, tốt nhất là có thể khai tông lập phái ở vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười”.
Ngô Bình: “Sư tôn và chưởng môn quyết định sẽ đi đâu am
Tả Thiên Thu: “Đến Tiên Giới Thái Ất, ở đó có rất nhiều khu vực chưa khai phá nên thích hợp với chúng ta”.
Ngô Bình: “Gia đình của đệ tử cũng vừa chuyển đến đó xong, theo đệ tử thấy thì đúng là nơi đó thích hợp với Thái Chân Môn”.
Tả Thiên Thu: “Muốn cảm rễ ở Tiên Giới Thái Ất thì cần có một người mạnh mẽ trấn thủ. Huyền Bình, thực lực của con đủ mạnh để làm được rồi đó”.
Ngô Bình đồng ý ngay: “Con sẽ nhận nhiệm vụ này”.
Tả Thiên Thu rất hài lòng: “Chúng ta sẽ cho một đệ tử đến đó trước, giờ chúng ta sẽ chính thức phong cho con làm trưởng lão đứng đầu của Thái Chân Môn, con sẽ phụ trách toàn bộ công việc của Thái Chân Môn ở Tiên Giới Thái Ất".
Ngô Bình nói: “Sư tôn, thành lập một chi nhánh không phó, nhưng phát triển môn phái cần nhiều tài nguyên, mọi người định đưa con bao nhiêu ạ?”
Mạc Thiên Sầu cười nói: “Cậu cần bao nhiêu?”
Ngô Bình: “Chi nhánh của ta cần phải tuyển chọn đệ tử ở khắp nơi nên sẽ cần chỉ tiêu nhiều. Có đệ tử rồi thì cần phải bồi dưỡng, khoản này cũng tốn không kém”.
Mạc Thiên Sầu: “Tôi sẽ đưa một nửa thu nhập của môn phái cho cậu, cậu thấy được chưa?”
Ngô Bình cười hỏi: “Một nửa là bao nhiêu ạ?” Mạc Thiên Sầu: “Chúng ta là môn phái lớn nên cũng nhiều sản nghiệp, thu nhập mỗi năm cũng cỡ bốn, năm trăm tỷ tiền Tiên”.
Số tiền này không phải con số lớn với Ngô Bình, nhưng cái anh cần là thái độ của Mạc Thiên Sầu nên nói: “Vậy mỗi năm chưởng môn hay đưa cho đệ tử 200 tỷ, thiếu đâu thì đệ tử sẽ bù”.
Tả Thiên Thu nghiêm túc nói: “Huyền Bình, chuyện này rất quan trọng. Chỉ cần chúng ta có chỗ đứng vững chắc ở Tiên Giới Thái Ất thì sau này sẽ có tiền đồ tươi sáng”.
Ngô Bình: “Sư tôn, người có muốn đến đó luôn không ạ?”
Tả Thiên Thu cười đáp: “Rảnh thì ta sẽ đến, nhưng chuyện này không gấp được, cứ thực hiện dần dần thôi”.
Đúng lúc này, Ngô Bình đã cảm thây có gì đó là lạ, anh biết người lần trước lại đến truy sát mình rồi nên nói: “Sư tôn, chưởng môn, đệ tử phải ra ngoài có chút việc ạ”.
Dứt lời, anh biến mất luôn.
Mạc Thiên Sầu cười nói: “Hình như thực lực của cậu ấy không kém gì chúng ta nữa rồi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tả Thiên Thu cau mày: “Một bóng người ư? Lẽ nào người đó đã vào được tầng thứ chín và nhận được truyền thừa hoàn chỉnh rồi?”Mạc Thiên Sầu tỏ vẻ khó tin: “Không thể nào! Đến Thái Chân Đại Đế cũng chỉ vào được tầng thứ bảy thôi, trên đời làm gì có ai vào được tầng thứ chín chứ?”Tả Thiên Thu thở dài nói: “Dù có người vào tầng thứ chín hay không thì Thái Chân Động cũng sụp đổ rồi”.Sau đó, ông ấy nhìn chằm chằm vào Ngô Bình: “Huyền Bình, tiếc là con không thể đi tiếp được vì sau này không còn cơ hội nữa rồi”.Không phải Ngô Bình không tin tưởng hai người này, chỉ là anh e có hậu hoạ, lỡ để lộ tin tức, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn cướp chiếc chìa khoá kia cùng các bảo bối của anh. Vì thế, sau khi ngẫm nghĩ anh quyết định sẽ không nói. Còn Tả Thiên Thu và Mạc Thiên Sầu thì đương nhiên anh sẽ không bạc đãi họ, sau này anh sẽ bù đắp cho họ sau.Ngô Bình cười nói: “Sư tôn, tất cả là do duyên phận, mất đi chưa chắc đã là chuyện xấu, có được cũng không hẳn là chuyện tốt".Tả Thiên Thu gật đầu: “Thái Chân Động mất thì cũng mất rồi, con đến đúng lúc lắm, ta và chưởng môn có việc quan trọng cần bàn với con đây”.Ngô Bình: “Vâng”.Tả Thiên Thu: “Thái Chân Môn có truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng Đại Ngũ Hành Giới cũng chỉ là thế giới linh đài Đạo. cảnh tầng thứ chín thôi, chúng ta cần phát triển tiếp, tốt nhất là có thể khai tông lập phái ở vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười”.Ngô Bình: “Sư tôn và chưởng môn quyết định sẽ đi đâu amTả Thiên Thu: “Đến Tiên Giới Thái Ất, ở đó có rất nhiều khu vực chưa khai phá nên thích hợp với chúng ta”.Ngô Bình: “Gia đình của đệ tử cũng vừa chuyển đến đó xong, theo đệ tử thấy thì đúng là nơi đó thích hợp với Thái Chân Môn”.Tả Thiên Thu: “Muốn cảm rễ ở Tiên Giới Thái Ất thì cần có một người mạnh mẽ trấn thủ. Huyền Bình, thực lực của con đủ mạnh để làm được rồi đó”.Ngô Bình đồng ý ngay: “Con sẽ nhận nhiệm vụ này”.Tả Thiên Thu rất hài lòng: “Chúng ta sẽ cho một đệ tử đến đó trước, giờ chúng ta sẽ chính thức phong cho con làm trưởng lão đứng đầu của Thái Chân Môn, con sẽ phụ trách toàn bộ công việc của Thái Chân Môn ở Tiên Giới Thái Ất".Ngô Bình nói: “Sư tôn, thành lập một chi nhánh không phó, nhưng phát triển môn phái cần nhiều tài nguyên, mọi người định đưa con bao nhiêu ạ?”Mạc Thiên Sầu cười nói: “Cậu cần bao nhiêu?”Ngô Bình: “Chi nhánh của ta cần phải tuyển chọn đệ tử ở khắp nơi nên sẽ cần chỉ tiêu nhiều. Có đệ tử rồi thì cần phải bồi dưỡng, khoản này cũng tốn không kém”.Mạc Thiên Sầu: “Tôi sẽ đưa một nửa thu nhập của môn phái cho cậu, cậu thấy được chưa?”Ngô Bình cười hỏi: “Một nửa là bao nhiêu ạ?” Mạc Thiên Sầu: “Chúng ta là môn phái lớn nên cũng nhiều sản nghiệp, thu nhập mỗi năm cũng cỡ bốn, năm trăm tỷ tiền Tiên”.Số tiền này không phải con số lớn với Ngô Bình, nhưng cái anh cần là thái độ của Mạc Thiên Sầu nên nói: “Vậy mỗi năm chưởng môn hay đưa cho đệ tử 200 tỷ, thiếu đâu thì đệ tử sẽ bù”.Tả Thiên Thu nghiêm túc nói: “Huyền Bình, chuyện này rất quan trọng. Chỉ cần chúng ta có chỗ đứng vững chắc ở Tiên Giới Thái Ất thì sau này sẽ có tiền đồ tươi sáng”.Ngô Bình: “Sư tôn, người có muốn đến đó luôn không ạ?”Tả Thiên Thu cười đáp: “Rảnh thì ta sẽ đến, nhưng chuyện này không gấp được, cứ thực hiện dần dần thôi”.Đúng lúc này, Ngô Bình đã cảm thây có gì đó là lạ, anh biết người lần trước lại đến truy sát mình rồi nên nói: “Sư tôn, chưởng môn, đệ tử phải ra ngoài có chút việc ạ”.Dứt lời, anh biến mất luôn.Mạc Thiên Sầu cười nói: “Hình như thực lực của cậu ấy không kém gì chúng ta nữa rồi”.