Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5487: “Đừng khách sáo”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông tái mặt nói: “Sư thúc, chuyện gì vậy ạ?” Người phụ nữ trầm giọng nói: “Đừng cử động!”Chờ mọi người bình tĩnh lại, con rắn không còn quấn chặt nữa. Trong đó có một cô gái áo trắng rất xinh đẹp, cô ấy khẽ hỏi: “Mẹ, sao con không nhìn thấy gì?”Người phụ nữ thở dài nói: “Nhu Nhi, đừng sợ, mẹ sẽ nghĩ cách".Ngô Bình cười thầm, bà ấy đòi nghĩ cách thế nào? Anh thoáng do dự rồi lặng lẽ tiến tới gần, sau đó rút Thái Nhất Đạo. Kiếm ra chém đứt con rẳn quấn lấy Nhu Nhi, sau đó nhanh chóng kéo cô ấy về phía mình.Sau khi thoát khỏi cái cây, cô gái ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Anh là ai?”Ngô Bình: “Thế mà cũng hỏi, tôi là người cứu cô đấy”.Cô gái bình tĩnh lại rồi nói: “Công tử, xin anh hãy cứu mẹ tôi”.Ngô Bình: “Không phải sợ, họ sẽ không chết ngay đượcđâu. Tôi hỏi cô, các người là ai? Sao dám chạy xuống chỗ sâu thế này?”Cô gái: “Chúng tôi là người của vũ trụ chính, mẹ tôi là trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, còn lại là sư huynh và sư thúc của tôi”.Ngô Bình: “Mẹ cô có tu vi thế nào?”“Tu sĩ cảnh giới Thần Môn”.Cảnh giới Thần Môn là tầng thứ tám của Thần Thông, so ra còn cao hơn Tả Thiên Thu hai bậc. Tiếc là bà ấy đã gặp phải chân dược cấp mười vô cùng khó chơi.“Minh Nguyệt Tông ở đâu?”, Ngô Bình hỏi tiếp.Cô gái: “Ở Tiên Giới Nguyên Sử, đó là môn phái bảy sao”.Ngô Bình: “Môn phái bảy sao ư? Ở đó chia cấp môn phái theo sao à?”Cô gái gật đầu: “Đúng thế, tất cả các môn phái đều được hoàng triều Thái Sử sắc phong, sao càng cao thì địa vị càng lớn".Ngô Bình: “Hoàng triều Nguyên Sử khống chế cả Tiên GiớiNguyên SửCô gái: “Gần như thế, hoàng thất của hoàng triều thật ra là hậu duệ của Nguyên Sử Đạo Tôn, vì thế không ai có thể khiêu chiến quyền uy của họ”.Ngô Bình nghĩ tới một chuyện nên hỏi: “Cô có biết Ngạo 'Thế Đan Tông không?”Cô gái gật đầu: “Có, đó cũng là một môn phái cấp bảy. Nơi đó rất giỏi luyện đan, tầm ảnh hưởng còn cao hơn Minh Nguyệt Tông của chúng tôi một chút”.Ngô Bình gật gù: “Cô chờ đấy, tôi sẽ đi cứu mẹ cô”. Dứt lời, anh tiếp tục vung kiếm chém rằn. Người phụ nữ có thực lực phi phàm, vừa thoát một cái là bà ấy chạy ra xa ngay.“Cảm ơn công tử đã ứng cứu”, tuy hơi kinh ngạc, nhưng bà ấy vẫn cảm ơn Ngô Bình.Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.Người phụ nữ: “Tôi là Hàn Tố Lan - trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, đây là Liễu Tâm Nhu, con gái tôi”.Liễu Tâm Nhu bước tới hỏi: “Mẹ không sao chứ ạ?”Hàn Tố Lan: “Mẹ không sao, con chờ đây nhé, mẹ đi cứu sư huynh và sư thúc của con”.Dứt lời, bà ấy lấy một đạo phù ra rồi vung lên, ngay sau đó thì biến mất. Tiếp theo, bà ấy đã cứu nốt mấy người còn lại, nhưng những người này đều đã bị rằn độc hút quá nhiều tinh khí nên giờ đang hôn mê.
Người đàn ông tái mặt nói: “Sư thúc, chuyện gì vậy ạ?” Người phụ nữ trầm giọng nói: “Đừng cử động!”
Chờ mọi người bình tĩnh lại, con rắn không còn quấn chặt nữa. Trong đó có một cô gái áo trắng rất xinh đẹp, cô ấy khẽ hỏi: “Mẹ, sao con không nhìn thấy gì?”
Người phụ nữ thở dài nói: “Nhu Nhi, đừng sợ, mẹ sẽ nghĩ cách".
Ngô Bình cười thầm, bà ấy đòi nghĩ cách thế nào? Anh thoáng do dự rồi lặng lẽ tiến tới gần, sau đó rút Thái Nhất Đạo. Kiếm ra chém đứt con rẳn quấn lấy Nhu Nhi, sau đó nhanh chóng kéo cô ấy về phía mình.
Sau khi thoát khỏi cái cây, cô gái ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Anh là ai?”
Ngô Bình: “Thế mà cũng hỏi, tôi là người cứu cô đấy”.
Cô gái bình tĩnh lại rồi nói: “Công tử, xin anh hãy cứu mẹ tôi”.
Ngô Bình: “Không phải sợ, họ sẽ không chết ngay được
đâu. Tôi hỏi cô, các người là ai? Sao dám chạy xuống chỗ sâu thế này?”
Cô gái: “Chúng tôi là người của vũ trụ chính, mẹ tôi là trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, còn lại là sư huynh và sư thúc của tôi”.
Ngô Bình: “Mẹ cô có tu vi thế nào?”
“Tu sĩ cảnh giới Thần Môn”.
Cảnh giới Thần Môn là tầng thứ tám của Thần Thông, so ra còn cao hơn Tả Thiên Thu hai bậc. Tiếc là bà ấy đã gặp phải chân dược cấp mười vô cùng khó chơi.
“Minh Nguyệt Tông ở đâu?”, Ngô Bình hỏi tiếp.
Cô gái: “Ở Tiên Giới Nguyên Sử, đó là môn phái bảy sao”.
Ngô Bình: “Môn phái bảy sao ư? Ở đó chia cấp môn phái theo sao à?”
Cô gái gật đầu: “Đúng thế, tất cả các môn phái đều được hoàng triều Thái Sử sắc phong, sao càng cao thì địa vị càng lớn".
Ngô Bình: “Hoàng triều Nguyên Sử khống chế cả Tiên Giới
Nguyên Sử
Cô gái: “Gần như thế, hoàng thất của hoàng triều thật ra là hậu duệ của Nguyên Sử Đạo Tôn, vì thế không ai có thể khiêu chiến quyền uy của họ”.
Ngô Bình nghĩ tới một chuyện nên hỏi: “Cô có biết Ngạo 'Thế Đan Tông không?”
Cô gái gật đầu: “Có, đó cũng là một môn phái cấp bảy. Nơi đó rất giỏi luyện đan, tầm ảnh hưởng còn cao hơn Minh Nguyệt Tông của chúng tôi một chút”.
Ngô Bình gật gù: “Cô chờ đấy, tôi sẽ đi cứu mẹ cô”. Dứt lời, anh tiếp tục vung kiếm chém rằn. Người phụ nữ có thực lực phi phàm, vừa thoát một cái là bà ấy chạy ra xa ngay.
“Cảm ơn công tử đã ứng cứu”, tuy hơi kinh ngạc, nhưng bà ấy vẫn cảm ơn Ngô Bình.
Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.
Người phụ nữ: “Tôi là Hàn Tố Lan - trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, đây là Liễu Tâm Nhu, con gái tôi”.
Liễu Tâm Nhu bước tới hỏi: “Mẹ không sao chứ ạ?”
Hàn Tố Lan: “Mẹ không sao, con chờ đây nhé, mẹ đi cứu sư huynh và sư thúc của con”.
Dứt lời, bà ấy lấy một đạo phù ra rồi vung lên, ngay sau đó thì biến mất. Tiếp theo, bà ấy đã cứu nốt mấy người còn lại, nhưng những người này đều đã bị rằn độc hút quá nhiều tinh khí nên giờ đang hôn mê.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông tái mặt nói: “Sư thúc, chuyện gì vậy ạ?” Người phụ nữ trầm giọng nói: “Đừng cử động!”Chờ mọi người bình tĩnh lại, con rắn không còn quấn chặt nữa. Trong đó có một cô gái áo trắng rất xinh đẹp, cô ấy khẽ hỏi: “Mẹ, sao con không nhìn thấy gì?”Người phụ nữ thở dài nói: “Nhu Nhi, đừng sợ, mẹ sẽ nghĩ cách".Ngô Bình cười thầm, bà ấy đòi nghĩ cách thế nào? Anh thoáng do dự rồi lặng lẽ tiến tới gần, sau đó rút Thái Nhất Đạo. Kiếm ra chém đứt con rẳn quấn lấy Nhu Nhi, sau đó nhanh chóng kéo cô ấy về phía mình.Sau khi thoát khỏi cái cây, cô gái ngạc nhiên nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Anh là ai?”Ngô Bình: “Thế mà cũng hỏi, tôi là người cứu cô đấy”.Cô gái bình tĩnh lại rồi nói: “Công tử, xin anh hãy cứu mẹ tôi”.Ngô Bình: “Không phải sợ, họ sẽ không chết ngay đượcđâu. Tôi hỏi cô, các người là ai? Sao dám chạy xuống chỗ sâu thế này?”Cô gái: “Chúng tôi là người của vũ trụ chính, mẹ tôi là trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, còn lại là sư huynh và sư thúc của tôi”.Ngô Bình: “Mẹ cô có tu vi thế nào?”“Tu sĩ cảnh giới Thần Môn”.Cảnh giới Thần Môn là tầng thứ tám của Thần Thông, so ra còn cao hơn Tả Thiên Thu hai bậc. Tiếc là bà ấy đã gặp phải chân dược cấp mười vô cùng khó chơi.“Minh Nguyệt Tông ở đâu?”, Ngô Bình hỏi tiếp.Cô gái: “Ở Tiên Giới Nguyên Sử, đó là môn phái bảy sao”.Ngô Bình: “Môn phái bảy sao ư? Ở đó chia cấp môn phái theo sao à?”Cô gái gật đầu: “Đúng thế, tất cả các môn phái đều được hoàng triều Thái Sử sắc phong, sao càng cao thì địa vị càng lớn".Ngô Bình: “Hoàng triều Nguyên Sử khống chế cả Tiên GiớiNguyên SửCô gái: “Gần như thế, hoàng thất của hoàng triều thật ra là hậu duệ của Nguyên Sử Đạo Tôn, vì thế không ai có thể khiêu chiến quyền uy của họ”.Ngô Bình nghĩ tới một chuyện nên hỏi: “Cô có biết Ngạo 'Thế Đan Tông không?”Cô gái gật đầu: “Có, đó cũng là một môn phái cấp bảy. Nơi đó rất giỏi luyện đan, tầm ảnh hưởng còn cao hơn Minh Nguyệt Tông của chúng tôi một chút”.Ngô Bình gật gù: “Cô chờ đấy, tôi sẽ đi cứu mẹ cô”. Dứt lời, anh tiếp tục vung kiếm chém rằn. Người phụ nữ có thực lực phi phàm, vừa thoát một cái là bà ấy chạy ra xa ngay.“Cảm ơn công tử đã ứng cứu”, tuy hơi kinh ngạc, nhưng bà ấy vẫn cảm ơn Ngô Bình.Ngô Bình: “Đừng khách sáo”.Người phụ nữ: “Tôi là Hàn Tố Lan - trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, đây là Liễu Tâm Nhu, con gái tôi”.Liễu Tâm Nhu bước tới hỏi: “Mẹ không sao chứ ạ?”Hàn Tố Lan: “Mẹ không sao, con chờ đây nhé, mẹ đi cứu sư huynh và sư thúc của con”.Dứt lời, bà ấy lấy một đạo phù ra rồi vung lên, ngay sau đó thì biến mất. Tiếp theo, bà ấy đã cứu nốt mấy người còn lại, nhưng những người này đều đã bị rằn độc hút quá nhiều tinh khí nên giờ đang hôn mê.