Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5488: Đến tận nơi khiêu chiến

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi: “Hàn trưởng lão biết đây là chân dược gì không?Hàn Tố Lan đáp: “Đây là cây Xà Thần, quả của nó là quả Xà Thần. Rắn bình thường mà ăn được quả này thì sẽ lập tức. tiến hoá thành xà yêu, ngoài ra quả Xà Thần còn là chân dược cấp mười nên có rất nhiều công dụng”.Ngô Bình ngoảnh ra nhìn thì thấy trên đỉnh cây Xà Thần đã kết bảy trái, trông quả này giống quả táo, nhưng có màu lam và được rất nhiều rắn ở phía dưới bảo vệ.Hàn Tố Lan: “Công tử trông không giống tu tĩ ở Đại Ngũ Hành Giới”.Ngô Bình: “Tôi là đệ tử của Ngạo Thế Đan Tông”.Hàn Tố Lan sáng mắt lên: “Ra là thầy luyện đan của Ngạo. Thế Đan Tông, hân hạnh!”Ngô Bình: “Để tôi đi thử xem có hái được quả ấy không nào”.Dứt lời, anh thi triển đạo lực màu xanh lam của 12 đạo lực, có thể đã như một làn khói rồi bay lên trên ngọn cây. Anh vươn tay hái hết cả bảy trái Xà Thần, sau đó làn khói biến mất, còn Ngô Bình đã quay về chỗ cũ.Thấy thế, Hàn Tố Lan tròn mắt ra nhìn rồi nói: “Độn thuật của công tử thật thần kỳ, tôi từng thấy đại năng Đạo cảnh thi triển, đúng kiểu đi không ai biết, đến không ai hay”.Ngô Bình lấy một trái Xà Thần ra rồi nói: “Quả này do mọi người phát hiện nên tôi tặng mọi người một quả”.Hàn Tố Lan vội nói: “Thế này thì ngại quá, công tử đã cứu mạng chúng tôi, tôi cảm kích còn không kịp, sao giờ dám lấy thứ quý giá thế này”.Ngô Bình cười nói: “Gặp gỡ là duyên, vậy là chúng ta có duyên với nhau rồi'.Liễu Tâm Nhu nhận lấy quả Xà Thần rồi nói: “Công tử, 'Tâm Nhu sẽ ghi nhớ mãi ơn của công tử”.Ngô Bình nói: “Tôi phải xuống dưới xem tiếp, tạm biệ nói rồi, anh hoá thành một làn khói rồi biến mất.Liễu Tâm Nhu ngẩn ngơ nhìn rồi nói: “Mẹ ơi, con quên không hỏi tên anh ấy rồi”.Hàn Tố Lan: “Nếu đã có duyên thì chắc chẳn sẽ gặp lại, tìm được quả thần, chúng ta có thể về bẩm báo rồi”.Về phần Ngô Bình, anh tiếp tục đi xuống sâu bên dưới để tìm kiếm, ở đây có lượng lớn chân dược nên lấy được cây nào. là anh lấy bằng hết.Loáng cái, anh đã xuống tới vị trí sâu 8000 mét, anh bắt đầu cảm thấy sức ép cực lơn ở đây, sức mạnh trong cơ thể gần như không thể thi triển được nữa. May mà anh có 12 loại đạo lực nên sức ép cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến anh.Sau khi Ngô Bình hái được cả trăm cây chân dược và bảy, tám mươi cây linh dược cấp 12 ở đây, Thiên Khanh chợt có một luồng khí tức khủng bố. Ngô Bình có dự cảm không lành nên nhanh chóng rời đi.Anh vừa đi không lâu thì có một cái bóng màu đen xuất hiện, bóng này cao hơn chục mét, có ba đầu sáu tay.Một tu sĩ tầng thứ mười cảnh giới Thần Thông trốn ở phía xa, bóng đen đã bổ nhào tới, tu sĩ kia hét lên thảm thiết rồi toàn thân bốc cháy.Ngô Bình rời khỏi Thiên Khanh xong mới thở phào một rồi lẩm bẩm: “Không lẽ có sinh vật đáng sợ nào đó ở dướiAnh lắc đầu rồi quay về Thái Chân Môn.Anh vừa về thì đã thấy có cả đống người cùng một hàng thi thể lạnh băng xếp trước cửa Thái Chân Môn. Mạc Thiên Sầu đang đứng cạnh cửa cau có mặt mày, đứng cạnh ông ấy là một cậu thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi đang nhìn nhóm người kia băng đôi mắt sắc lạnh.

Ngô Bình hỏi: “Hàn trưởng lão biết đây là chân dược gì không?

Hàn Tố Lan đáp: “Đây là cây Xà Thần, quả của nó là quả Xà Thần. Rắn bình thường mà ăn được quả này thì sẽ lập tức. tiến hoá thành xà yêu, ngoài ra quả Xà Thần còn là chân dược cấp mười nên có rất nhiều công dụng”.

Ngô Bình ngoảnh ra nhìn thì thấy trên đỉnh cây Xà Thần đã kết bảy trái, trông quả này giống quả táo, nhưng có màu lam và được rất nhiều rắn ở phía dưới bảo vệ.

Hàn Tố Lan: “Công tử trông không giống tu tĩ ở Đại Ngũ Hành Giới”.

Ngô Bình: “Tôi là đệ tử của Ngạo Thế Đan Tông”.

Hàn Tố Lan sáng mắt lên: “Ra là thầy luyện đan của Ngạo. Thế Đan Tông, hân hạnh!”

Ngô Bình: “Để tôi đi thử xem có hái được quả ấy không nào”.

Dứt lời, anh thi triển đạo lực màu xanh lam của 12 đạo lực, có thể đã như một làn khói rồi bay lên trên ngọn cây. Anh vươn tay hái hết cả bảy trái Xà Thần, sau đó làn khói biến mất, còn Ngô Bình đã quay về chỗ cũ.

Thấy thế, Hàn Tố Lan tròn mắt ra nhìn rồi nói: “Độn thuật của công tử thật thần kỳ, tôi từng thấy đại năng Đạo cảnh thi triển, đúng kiểu đi không ai biết, đến không ai hay”.

Ngô Bình lấy một trái Xà Thần ra rồi nói: “Quả này do mọi người phát hiện nên tôi tặng mọi người một quả”.

Hàn Tố Lan vội nói: “Thế này thì ngại quá, công tử đã cứu mạng chúng tôi, tôi cảm kích còn không kịp, sao giờ dám lấy thứ quý giá thế này”.

Ngô Bình cười nói: “Gặp gỡ là duyên, vậy là chúng ta có duyên với nhau rồi'.

Liễu Tâm Nhu nhận lấy quả Xà Thần rồi nói: “Công tử, 'Tâm Nhu sẽ ghi nhớ mãi ơn của công tử”.

Ngô Bình nói: “Tôi phải xuống dưới xem tiếp, tạm biệ nói rồi, anh hoá thành một làn khói rồi biến mất.

Liễu Tâm Nhu ngẩn ngơ nhìn rồi nói: “Mẹ ơi, con quên không hỏi tên anh ấy rồi”.

Hàn Tố Lan: “Nếu đã có duyên thì chắc chẳn sẽ gặp lại, tìm được quả thần, chúng ta có thể về bẩm báo rồi”.

Về phần Ngô Bình, anh tiếp tục đi xuống sâu bên dưới để tìm kiếm, ở đây có lượng lớn chân dược nên lấy được cây nào. là anh lấy bằng hết.

Loáng cái, anh đã xuống tới vị trí sâu 8000 mét, anh bắt đầu cảm thấy sức ép cực lơn ở đây, sức mạnh trong cơ thể gần như không thể thi triển được nữa. May mà anh có 12 loại đạo lực nên sức ép cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến anh.

Sau khi Ngô Bình hái được cả trăm cây chân dược và bảy, tám mươi cây linh dược cấp 12 ở đây, Thiên Khanh chợt có một luồng khí tức khủng bố. Ngô Bình có dự cảm không lành nên nhanh chóng rời đi.

Anh vừa đi không lâu thì có một cái bóng màu đen xuất hiện, bóng này cao hơn chục mét, có ba đầu sáu tay.

Một tu sĩ tầng thứ mười cảnh giới Thần Thông trốn ở phía xa, bóng đen đã bổ nhào tới, tu sĩ kia hét lên thảm thiết rồi toàn thân bốc cháy.

Ngô Bình rời khỏi Thiên Khanh xong mới thở phào một rồi lẩm bẩm: “Không lẽ có sinh vật đáng sợ nào đó ở dưới

Anh lắc đầu rồi quay về Thái Chân Môn.

Anh vừa về thì đã thấy có cả đống người cùng một hàng thi thể lạnh băng xếp trước cửa Thái Chân Môn. Mạc Thiên Sầu đang đứng cạnh cửa cau có mặt mày, đứng cạnh ông ấy là một cậu thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi đang nhìn nhóm người kia băng đôi mắt sắc lạnh.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi: “Hàn trưởng lão biết đây là chân dược gì không?Hàn Tố Lan đáp: “Đây là cây Xà Thần, quả của nó là quả Xà Thần. Rắn bình thường mà ăn được quả này thì sẽ lập tức. tiến hoá thành xà yêu, ngoài ra quả Xà Thần còn là chân dược cấp mười nên có rất nhiều công dụng”.Ngô Bình ngoảnh ra nhìn thì thấy trên đỉnh cây Xà Thần đã kết bảy trái, trông quả này giống quả táo, nhưng có màu lam và được rất nhiều rắn ở phía dưới bảo vệ.Hàn Tố Lan: “Công tử trông không giống tu tĩ ở Đại Ngũ Hành Giới”.Ngô Bình: “Tôi là đệ tử của Ngạo Thế Đan Tông”.Hàn Tố Lan sáng mắt lên: “Ra là thầy luyện đan của Ngạo. Thế Đan Tông, hân hạnh!”Ngô Bình: “Để tôi đi thử xem có hái được quả ấy không nào”.Dứt lời, anh thi triển đạo lực màu xanh lam của 12 đạo lực, có thể đã như một làn khói rồi bay lên trên ngọn cây. Anh vươn tay hái hết cả bảy trái Xà Thần, sau đó làn khói biến mất, còn Ngô Bình đã quay về chỗ cũ.Thấy thế, Hàn Tố Lan tròn mắt ra nhìn rồi nói: “Độn thuật của công tử thật thần kỳ, tôi từng thấy đại năng Đạo cảnh thi triển, đúng kiểu đi không ai biết, đến không ai hay”.Ngô Bình lấy một trái Xà Thần ra rồi nói: “Quả này do mọi người phát hiện nên tôi tặng mọi người một quả”.Hàn Tố Lan vội nói: “Thế này thì ngại quá, công tử đã cứu mạng chúng tôi, tôi cảm kích còn không kịp, sao giờ dám lấy thứ quý giá thế này”.Ngô Bình cười nói: “Gặp gỡ là duyên, vậy là chúng ta có duyên với nhau rồi'.Liễu Tâm Nhu nhận lấy quả Xà Thần rồi nói: “Công tử, 'Tâm Nhu sẽ ghi nhớ mãi ơn của công tử”.Ngô Bình nói: “Tôi phải xuống dưới xem tiếp, tạm biệ nói rồi, anh hoá thành một làn khói rồi biến mất.Liễu Tâm Nhu ngẩn ngơ nhìn rồi nói: “Mẹ ơi, con quên không hỏi tên anh ấy rồi”.Hàn Tố Lan: “Nếu đã có duyên thì chắc chẳn sẽ gặp lại, tìm được quả thần, chúng ta có thể về bẩm báo rồi”.Về phần Ngô Bình, anh tiếp tục đi xuống sâu bên dưới để tìm kiếm, ở đây có lượng lớn chân dược nên lấy được cây nào. là anh lấy bằng hết.Loáng cái, anh đã xuống tới vị trí sâu 8000 mét, anh bắt đầu cảm thấy sức ép cực lơn ở đây, sức mạnh trong cơ thể gần như không thể thi triển được nữa. May mà anh có 12 loại đạo lực nên sức ép cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến anh.Sau khi Ngô Bình hái được cả trăm cây chân dược và bảy, tám mươi cây linh dược cấp 12 ở đây, Thiên Khanh chợt có một luồng khí tức khủng bố. Ngô Bình có dự cảm không lành nên nhanh chóng rời đi.Anh vừa đi không lâu thì có một cái bóng màu đen xuất hiện, bóng này cao hơn chục mét, có ba đầu sáu tay.Một tu sĩ tầng thứ mười cảnh giới Thần Thông trốn ở phía xa, bóng đen đã bổ nhào tới, tu sĩ kia hét lên thảm thiết rồi toàn thân bốc cháy.Ngô Bình rời khỏi Thiên Khanh xong mới thở phào một rồi lẩm bẩm: “Không lẽ có sinh vật đáng sợ nào đó ở dướiAnh lắc đầu rồi quay về Thái Chân Môn.Anh vừa về thì đã thấy có cả đống người cùng một hàng thi thể lạnh băng xếp trước cửa Thái Chân Môn. Mạc Thiên Sầu đang đứng cạnh cửa cau có mặt mày, đứng cạnh ông ấy là một cậu thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi đang nhìn nhóm người kia băng đôi mắt sắc lạnh.

Chương 5488: Đến tận nơi khiêu chiến