Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5533: “Anh cũng lên đây”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Viên đan dược này trông rất quen, nhưng lại khác với những viên trước đó. Ông ta ngẩn ra một lát rồi buột miệng nói: “Thiên Tư Đan!”Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng hơn là Thiên Tư Đan nhất phẩm.“Nhất phẩm!”, các tộc lão đều đứng bật dậy rồi sáng mắt lên.Nguyệt Đông Thăng cười lớn nói: “Tiểu Ngô đúng là không khiến ta thất vọng! Thanh Ảnh, con thật tinh mắt, đúng là con gái yêu của ta!”Nguyệt Thanh Ảnh giơ tay ra.Nguyệt Đông Thăng sững người: “Thanh Ảnh, con làm vậy là sao?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiền, bố đưa tiền của 100 viên Thiên Tư Đan đây, con sẽ bảo anh Bình luyện chế tiếp”.Nguyệt Đông Thăng trừng mắt, con gái gì mà lại đi giúp. người ngoài thế cơ chứ?Nhưng ông ta đang rất vui nên không màng chuyện tiền nong, vì thế xua tay nói: “Được, mỗi viên 20 tỷ, vị chỉ là 2000 tý"Ông ta lấy một túi tiền ra đưa cho Nguyệt Thanh Ảnh rồi nói: “Con đưa cho Tiểu Ngô, bảo với cậu ấy là cần bao nhiêu dược liệu thì cứ nói”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Vâng”.Nguyệt Thanh Ảnh cầm tiền đi rồi, Nguyệt Đông Thăng nhanh chóng gọi con trai nhỏ của mình ra. Ông ta đã lấy rất nhiều vợ lẽ nên cũng có cả đống con trai, nhưng chỉ thương nhất cậu út này.Con trai út của Nguyệt Đông Thăng tên là Nguyệt Tuấn Anh, trông rất thư sinh trắng trẻo.“Tuấn Anh, đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, con mau uống đi để bố xem có hiệu quả thế nào”.Nguyệt Tuấn Anh có tư chất bình thường, tuy cũng đã uống Thiên Tư Đan tứ phẩm nhưng hiệu quả không cao, vì thế cậu ta chẳng có gì nổi trội so với các anh chị của mình.Nghe nói đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, Nguyệt Tuấn Anh sáng mắt lên rồi uống ngay.Phía khác, Ngô Bình luyện tiếp hai lò xong thì đã nghỉ ngơi. Nguyệt Thanh Ảnh quay lại rồi đưa 2000 tỷ cho anh.Bây giờ, Ngô Bình đang cần tiền, vì dùng Vạn Hoá Thần Hồ rất tốn kém.Loáng cái đã đến chiều, ba cô gái cùng Ngô Bình đến đỉnh Tỉnh.Có một con đường đá lên đỉnh Tinh, lần này ai cũng có thể tham gia đại hội, nhưng tu vi phải dưới Đạo cảnh.Nhưng muốn tham gia thì phải leo từng bậc lên trên, trở ngại gặp trên đường đi ngày càng nhiều, vì thế nhiều người chỉ đi được nửa đường, thậm chí có người chỉ cách đỉnh vài bước. cũng phải bỏ cuộc. Chỉ ai đi bộ lên được đến đỉnh thì mới đủ tư cách tranh vị trí công tử.Đến nơi, Ngô Bình thấy có mấy trăm người đang lũ lượt kéo nhau lên núi. Nhưng hầu hết họ không thể lên đến đỉnh, có người chỉ đi được một phần ba là ngồi nghỉ tại chỗ.Nguyệt Thanh Ảnh nói cho Ngô Bình biết quy định leo nú, đột nhiên có một công tử đi nhanh như bay, loáng cái đã lên đến đỉnh.Thấy thế, mọi người phía sau đều ồ lên.“Nhìn đi, là Hô công tử”.“Hô Chí Bình vẫn oách thế nhỉ, lần trước anh ta đứng thứ bảy nhỉm lần này không biết có thể tăng hạng không?”“Tăng hạng khó lắm, vì sáu công tử đứng trước cũng đều giỏi cải"Ngô Bình quan sát một lát rồi nói: “Anh cũng lên đây”.Dứt lời, anh đi từng bước lên trên một cách thong dong.
Viên đan dược này trông rất quen, nhưng lại khác với những viên trước đó. Ông ta ngẩn ra một lát rồi buột miệng nói: “Thiên Tư Đan!”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng hơn là Thiên Tư Đan nhất phẩm.
“Nhất phẩm!”, các tộc lão đều đứng bật dậy rồi sáng mắt lên.
Nguyệt Đông Thăng cười lớn nói: “Tiểu Ngô đúng là không khiến ta thất vọng! Thanh Ảnh, con thật tinh mắt, đúng là con gái yêu của ta!”
Nguyệt Thanh Ảnh giơ tay ra.
Nguyệt Đông Thăng sững người: “Thanh Ảnh, con làm vậy là sao?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiền, bố đưa tiền của 100 viên Thiên Tư Đan đây, con sẽ bảo anh Bình luyện chế tiếp”.
Nguyệt Đông Thăng trừng mắt, con gái gì mà lại đi giúp. người ngoài thế cơ chứ?
Nhưng ông ta đang rất vui nên không màng chuyện tiền nong, vì thế xua tay nói: “Được, mỗi viên 20 tỷ, vị chỉ là 2000 tý"
Ông ta lấy một túi tiền ra đưa cho Nguyệt Thanh Ảnh rồi nói: “Con đưa cho Tiểu Ngô, bảo với cậu ấy là cần bao nhiêu dược liệu thì cứ nói”.
Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Vâng”.
Nguyệt Thanh Ảnh cầm tiền đi rồi, Nguyệt Đông Thăng nhanh chóng gọi con trai nhỏ của mình ra. Ông ta đã lấy rất nhiều vợ lẽ nên cũng có cả đống con trai, nhưng chỉ thương nhất cậu út này.
Con trai út của Nguyệt Đông Thăng tên là Nguyệt Tuấn Anh, trông rất thư sinh trắng trẻo.
“Tuấn Anh, đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, con mau uống đi để bố xem có hiệu quả thế nào”.
Nguyệt Tuấn Anh có tư chất bình thường, tuy cũng đã uống Thiên Tư Đan tứ phẩm nhưng hiệu quả không cao, vì thế cậu ta chẳng có gì nổi trội so với các anh chị của mình.
Nghe nói đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, Nguyệt Tuấn Anh sáng mắt lên rồi uống ngay.
Phía khác, Ngô Bình luyện tiếp hai lò xong thì đã nghỉ ngơi. Nguyệt Thanh Ảnh quay lại rồi đưa 2000 tỷ cho anh.
Bây giờ, Ngô Bình đang cần tiền, vì dùng Vạn Hoá Thần Hồ rất tốn kém.
Loáng cái đã đến chiều, ba cô gái cùng Ngô Bình đến đỉnh Tỉnh.
Có một con đường đá lên đỉnh Tinh, lần này ai cũng có thể tham gia đại hội, nhưng tu vi phải dưới Đạo cảnh.
Nhưng muốn tham gia thì phải leo từng bậc lên trên, trở ngại gặp trên đường đi ngày càng nhiều, vì thế nhiều người chỉ đi được nửa đường, thậm chí có người chỉ cách đỉnh vài bước. cũng phải bỏ cuộc. Chỉ ai đi bộ lên được đến đỉnh thì mới đủ tư cách tranh vị trí công tử.
Đến nơi, Ngô Bình thấy có mấy trăm người đang lũ lượt kéo nhau lên núi. Nhưng hầu hết họ không thể lên đến đỉnh, có người chỉ đi được một phần ba là ngồi nghỉ tại chỗ.
Nguyệt Thanh Ảnh nói cho Ngô Bình biết quy định leo nú, đột nhiên có một công tử đi nhanh như bay, loáng cái đã lên đến đỉnh.
Thấy thế, mọi người phía sau đều ồ lên.
“Nhìn đi, là Hô công tử”.
“Hô Chí Bình vẫn oách thế nhỉ, lần trước anh ta đứng thứ bảy nhỉm lần này không biết có thể tăng hạng không?”
“Tăng hạng khó lắm, vì sáu công tử đứng trước cũng đều giỏi cải"
Ngô Bình quan sát một lát rồi nói: “Anh cũng lên đây”.
Dứt lời, anh đi từng bước lên trên một cách thong dong.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Viên đan dược này trông rất quen, nhưng lại khác với những viên trước đó. Ông ta ngẩn ra một lát rồi buột miệng nói: “Thiên Tư Đan!”Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng hơn là Thiên Tư Đan nhất phẩm.“Nhất phẩm!”, các tộc lão đều đứng bật dậy rồi sáng mắt lên.Nguyệt Đông Thăng cười lớn nói: “Tiểu Ngô đúng là không khiến ta thất vọng! Thanh Ảnh, con thật tinh mắt, đúng là con gái yêu của ta!”Nguyệt Thanh Ảnh giơ tay ra.Nguyệt Đông Thăng sững người: “Thanh Ảnh, con làm vậy là sao?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiền, bố đưa tiền của 100 viên Thiên Tư Đan đây, con sẽ bảo anh Bình luyện chế tiếp”.Nguyệt Đông Thăng trừng mắt, con gái gì mà lại đi giúp. người ngoài thế cơ chứ?Nhưng ông ta đang rất vui nên không màng chuyện tiền nong, vì thế xua tay nói: “Được, mỗi viên 20 tỷ, vị chỉ là 2000 tý"Ông ta lấy một túi tiền ra đưa cho Nguyệt Thanh Ảnh rồi nói: “Con đưa cho Tiểu Ngô, bảo với cậu ấy là cần bao nhiêu dược liệu thì cứ nói”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Vâng”.Nguyệt Thanh Ảnh cầm tiền đi rồi, Nguyệt Đông Thăng nhanh chóng gọi con trai nhỏ của mình ra. Ông ta đã lấy rất nhiều vợ lẽ nên cũng có cả đống con trai, nhưng chỉ thương nhất cậu út này.Con trai út của Nguyệt Đông Thăng tên là Nguyệt Tuấn Anh, trông rất thư sinh trắng trẻo.“Tuấn Anh, đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, con mau uống đi để bố xem có hiệu quả thế nào”.Nguyệt Tuấn Anh có tư chất bình thường, tuy cũng đã uống Thiên Tư Đan tứ phẩm nhưng hiệu quả không cao, vì thế cậu ta chẳng có gì nổi trội so với các anh chị của mình.Nghe nói đây là Thiên Tư Đan nhất phẩm, Nguyệt Tuấn Anh sáng mắt lên rồi uống ngay.Phía khác, Ngô Bình luyện tiếp hai lò xong thì đã nghỉ ngơi. Nguyệt Thanh Ảnh quay lại rồi đưa 2000 tỷ cho anh.Bây giờ, Ngô Bình đang cần tiền, vì dùng Vạn Hoá Thần Hồ rất tốn kém.Loáng cái đã đến chiều, ba cô gái cùng Ngô Bình đến đỉnh Tỉnh.Có một con đường đá lên đỉnh Tinh, lần này ai cũng có thể tham gia đại hội, nhưng tu vi phải dưới Đạo cảnh.Nhưng muốn tham gia thì phải leo từng bậc lên trên, trở ngại gặp trên đường đi ngày càng nhiều, vì thế nhiều người chỉ đi được nửa đường, thậm chí có người chỉ cách đỉnh vài bước. cũng phải bỏ cuộc. Chỉ ai đi bộ lên được đến đỉnh thì mới đủ tư cách tranh vị trí công tử.Đến nơi, Ngô Bình thấy có mấy trăm người đang lũ lượt kéo nhau lên núi. Nhưng hầu hết họ không thể lên đến đỉnh, có người chỉ đi được một phần ba là ngồi nghỉ tại chỗ.Nguyệt Thanh Ảnh nói cho Ngô Bình biết quy định leo nú, đột nhiên có một công tử đi nhanh như bay, loáng cái đã lên đến đỉnh.Thấy thế, mọi người phía sau đều ồ lên.“Nhìn đi, là Hô công tử”.“Hô Chí Bình vẫn oách thế nhỉ, lần trước anh ta đứng thứ bảy nhỉm lần này không biết có thể tăng hạng không?”“Tăng hạng khó lắm, vì sáu công tử đứng trước cũng đều giỏi cải"Ngô Bình quan sát một lát rồi nói: “Anh cũng lên đây”.Dứt lời, anh đi từng bước lên trên một cách thong dong.