Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5534: Hạ gục bằng một chiêu
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Ây, người mới kìa, các vị huynh đài có biết ai không?”, một công tử áo xanh hỏi.“Không, đáng ra có thực lực lên được đây thì chúng ta phải biết chứ nhỉ!”Công tử áo xanh cười nói: “Để tôi ra bắt chuyện xem sao”, dứt lời, anh ta đi về phía Ngô Bình.Thấy cón gi đến, Ngô Bình đứng lại. Công tử áo xanh đi tời gần anh thì dừng bước rồi chắp tay, cười nói: “Huynh đài, tại hạ là Dương Nhất Võ của Thần Châu, chúc mừng anh đã leo lên được đỉnh Tinh”.Ngô Bình đáp lễ: “Cảm ơn, tôi là Ngô Bình”.Dương Nhất Võ cười nói: “Hình như ở Thần Châu không có gia tộc lớn nào họ Ngô cả, anh là tu sĩ ở nơi khác đến à?”Ngô Bình không phủ nhận mà nói: “Tôi đến thăm bạn, tiện thể đếm tham gia đại hội này luôn”.Dương Nhất Võ: “Ngô huynh đến thăm bạn nào thế?”Ngô Bình bắt đầu thấy tên này hỏi nhiều, nhưng vẫn đáp: “Nguyệt Thị”.Dương Nhất Võ ồ một tiếng rồi quay lại nói với những người khác: “Các vọi, đây là Ngô công tử, đại diện cho nhà họ Nguyệt”.Có một người trong đám đông cười chế nhạo: “Chuyện này cũng bình thường thôi, nhà họ Nguyệt đã liên tiếp ba lần không có công tử nào lọt vào bảng xếp hạng. Chắc họ cuống quá nên mời người từ nơi khác đến thôi”.Ngô Bình chẳng buồn giải thích, dẫu sao anh cũng không quen thân với những người này nên kệ họ muốn nghĩ sao thì nghĩ.Một công tử áo trắng bước tới rồi cười nói: “Ngô công tử, xin hỏi anh ở môn phái nào?”.Ngô Bình: “Chẳng có môn phái nào hết”. Công tử áo trắng: “Thế anh là dã tu à?”Dã tu chỉ những tu sĩ không có hẫu thuận, truyền thừa cũng không theo hệ thống nên chẳng bao giờ có thành tựu lớn, vì thế luôn bị các tu sĩ tự nhận mình có truyền thừa khinh bỉ.Nghe thấy thế, mọi người đều cười ồ lên.Ngô Bình vẫn không nói gì, anh đến để giành vị trí trên bảng xếp hạng, chứ không phải kết bạn với những người này.“Ngô công tử, Nguyệt Thị cho anh những lợi ích gì để anh ra mặt thế?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Không có lợi ích gì cả”.Song, chẳng ai tin lời anh, họ đều läc đầu và nghĩ Ngô Bình đang làm trò, cố ý đề cao bản thân.Đúng lúc này, có một người đàn ông xấu xí, người sực mùi hối thối đi tới. Người này chính là Thi công tử, Thi Bất Ngữ.Nhìn thấy Thi Bất Ngữ, các công tử khác đều quay mặt đi. Mấy năm qua, Thi Bất Ngữ liên tục mạnh lên, giờ đã có thực. lực trong tốp ba rồi, thêm công pháp tà môn nữa thì chẳng ai dám chọc vào hẳn.Thi Bất Ngữ vừa đáp xuống thì đã liếc nhìn trong đám đông như đang tìm ai đó. Sau khi lướt một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở Ngô Bình, vì chỉ có anh lạ mặt, còn những người khác thì hắn đều biết cả.Thi Bất Ngữ hỏi: “Mày chính là Ngô Bình đúng không?”Giọng nói của hẳn nghe rất kỳ cục, trong âm trầm lại có sắc choe choé, khiến ai nghe cũng thấy khó chịu.Ngô Bình đã đoán ra được thân phận của hẳn nên hỏi lại: “Anh là Thi công tử à?”
“Ây, người mới kìa, các vị huynh đài có biết ai không?”, một công tử áo xanh hỏi.
“Không, đáng ra có thực lực lên được đây thì chúng ta phải biết chứ nhỉ!”
Công tử áo xanh cười nói: “Để tôi ra bắt chuyện xem sao”, dứt lời, anh ta đi về phía Ngô Bình.
Thấy cón gi đến, Ngô Bình đứng lại. Công tử áo xanh đi tời gần anh thì dừng bước rồi chắp tay, cười nói: “Huynh đài, tại hạ là Dương Nhất Võ của Thần Châu, chúc mừng anh đã leo lên được đỉnh Tinh”.
Ngô Bình đáp lễ: “Cảm ơn, tôi là Ngô Bình”.
Dương Nhất Võ cười nói: “Hình như ở Thần Châu không có gia tộc lớn nào họ Ngô cả, anh là tu sĩ ở nơi khác đến à?”
Ngô Bình không phủ nhận mà nói: “Tôi đến thăm bạn, tiện thể đếm tham gia đại hội này luôn”.
Dương Nhất Võ: “Ngô huynh đến thăm bạn nào thế?”
Ngô Bình bắt đầu thấy tên này hỏi nhiều, nhưng vẫn đáp: “Nguyệt Thị”.
Dương Nhất Võ ồ một tiếng rồi quay lại nói với những người khác: “Các vọi, đây là Ngô công tử, đại diện cho nhà họ Nguyệt”.
Có một người trong đám đông cười chế nhạo: “Chuyện này cũng bình thường thôi, nhà họ Nguyệt đã liên tiếp ba lần không có công tử nào lọt vào bảng xếp hạng. Chắc họ cuống quá nên mời người từ nơi khác đến thôi”.
Ngô Bình chẳng buồn giải thích, dẫu sao anh cũng không quen thân với những người này nên kệ họ muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Một công tử áo trắng bước tới rồi cười nói: “Ngô công tử, xin hỏi anh ở môn phái nào?”.
Ngô Bình: “Chẳng có môn phái nào hết”. Công tử áo trắng: “Thế anh là dã tu à?”
Dã tu chỉ những tu sĩ không có hẫu thuận, truyền thừa cũng không theo hệ thống nên chẳng bao giờ có thành tựu lớn, vì thế luôn bị các tu sĩ tự nhận mình có truyền thừa khinh bỉ.
Nghe thấy thế, mọi người đều cười ồ lên.
Ngô Bình vẫn không nói gì, anh đến để giành vị trí trên bảng xếp hạng, chứ không phải kết bạn với những người này.
“Ngô công tử, Nguyệt Thị cho anh những lợi ích gì để anh ra mặt thế?”
Ngô Bình thờ ơ đáp: “Không có lợi ích gì cả”.
Song, chẳng ai tin lời anh, họ đều läc đầu và nghĩ Ngô Bình đang làm trò, cố ý đề cao bản thân.
Đúng lúc này, có một người đàn ông xấu xí, người sực mùi hối thối đi tới. Người này chính là Thi công tử, Thi Bất Ngữ.
Nhìn thấy Thi Bất Ngữ, các công tử khác đều quay mặt đi. Mấy năm qua, Thi Bất Ngữ liên tục mạnh lên, giờ đã có thực. lực trong tốp ba rồi, thêm công pháp tà môn nữa thì chẳng ai dám chọc vào hẳn.
Thi Bất Ngữ vừa đáp xuống thì đã liếc nhìn trong đám đông như đang tìm ai đó. Sau khi lướt một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở Ngô Bình, vì chỉ có anh lạ mặt, còn những người khác thì hắn đều biết cả.
Thi Bất Ngữ hỏi: “Mày chính là Ngô Bình đúng không?”
Giọng nói của hẳn nghe rất kỳ cục, trong âm trầm lại có sắc choe choé, khiến ai nghe cũng thấy khó chịu.
Ngô Bình đã đoán ra được thân phận của hẳn nên hỏi lại: “Anh là Thi công tử à?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Ây, người mới kìa, các vị huynh đài có biết ai không?”, một công tử áo xanh hỏi.“Không, đáng ra có thực lực lên được đây thì chúng ta phải biết chứ nhỉ!”Công tử áo xanh cười nói: “Để tôi ra bắt chuyện xem sao”, dứt lời, anh ta đi về phía Ngô Bình.Thấy cón gi đến, Ngô Bình đứng lại. Công tử áo xanh đi tời gần anh thì dừng bước rồi chắp tay, cười nói: “Huynh đài, tại hạ là Dương Nhất Võ của Thần Châu, chúc mừng anh đã leo lên được đỉnh Tinh”.Ngô Bình đáp lễ: “Cảm ơn, tôi là Ngô Bình”.Dương Nhất Võ cười nói: “Hình như ở Thần Châu không có gia tộc lớn nào họ Ngô cả, anh là tu sĩ ở nơi khác đến à?”Ngô Bình không phủ nhận mà nói: “Tôi đến thăm bạn, tiện thể đếm tham gia đại hội này luôn”.Dương Nhất Võ: “Ngô huynh đến thăm bạn nào thế?”Ngô Bình bắt đầu thấy tên này hỏi nhiều, nhưng vẫn đáp: “Nguyệt Thị”.Dương Nhất Võ ồ một tiếng rồi quay lại nói với những người khác: “Các vọi, đây là Ngô công tử, đại diện cho nhà họ Nguyệt”.Có một người trong đám đông cười chế nhạo: “Chuyện này cũng bình thường thôi, nhà họ Nguyệt đã liên tiếp ba lần không có công tử nào lọt vào bảng xếp hạng. Chắc họ cuống quá nên mời người từ nơi khác đến thôi”.Ngô Bình chẳng buồn giải thích, dẫu sao anh cũng không quen thân với những người này nên kệ họ muốn nghĩ sao thì nghĩ.Một công tử áo trắng bước tới rồi cười nói: “Ngô công tử, xin hỏi anh ở môn phái nào?”.Ngô Bình: “Chẳng có môn phái nào hết”. Công tử áo trắng: “Thế anh là dã tu à?”Dã tu chỉ những tu sĩ không có hẫu thuận, truyền thừa cũng không theo hệ thống nên chẳng bao giờ có thành tựu lớn, vì thế luôn bị các tu sĩ tự nhận mình có truyền thừa khinh bỉ.Nghe thấy thế, mọi người đều cười ồ lên.Ngô Bình vẫn không nói gì, anh đến để giành vị trí trên bảng xếp hạng, chứ không phải kết bạn với những người này.“Ngô công tử, Nguyệt Thị cho anh những lợi ích gì để anh ra mặt thế?”Ngô Bình thờ ơ đáp: “Không có lợi ích gì cả”.Song, chẳng ai tin lời anh, họ đều läc đầu và nghĩ Ngô Bình đang làm trò, cố ý đề cao bản thân.Đúng lúc này, có một người đàn ông xấu xí, người sực mùi hối thối đi tới. Người này chính là Thi công tử, Thi Bất Ngữ.Nhìn thấy Thi Bất Ngữ, các công tử khác đều quay mặt đi. Mấy năm qua, Thi Bất Ngữ liên tục mạnh lên, giờ đã có thực. lực trong tốp ba rồi, thêm công pháp tà môn nữa thì chẳng ai dám chọc vào hẳn.Thi Bất Ngữ vừa đáp xuống thì đã liếc nhìn trong đám đông như đang tìm ai đó. Sau khi lướt một vòng, ánh mắt hắn dừng lại ở Ngô Bình, vì chỉ có anh lạ mặt, còn những người khác thì hắn đều biết cả.Thi Bất Ngữ hỏi: “Mày chính là Ngô Bình đúng không?”Giọng nói của hẳn nghe rất kỳ cục, trong âm trầm lại có sắc choe choé, khiến ai nghe cũng thấy khó chịu.Ngô Bình đã đoán ra được thân phận của hẳn nên hỏi lại: “Anh là Thi công tử à?”