Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5569: Các người nhắm làm được không?

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhìn thấy Ngô Bình, cường giả tầng thứ ba Đạo cảnh cười khẩy nói: “Cậu là Ngô Bình hả? Chúng tôi muốn tìm cậu lâu rồi, nhưng nay cậu như con rùa rụt cổ nên chúng tôi không ra tay được. Không ngờ hôm nay cậu lại to gan dám mò đến tận đây. Được thôi, hôm nay lão phu sẽ cho cậu muốn chết không được, sống cũng không xong”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi đã nói là các người đừng động vào tôi, nhưng các người không chịu, cứ gây chuyện với tôi bằng được. Bây giờ, tôi chỉ đành tiêu diệt cả nhà các người thôi”.Anh vừa nói dứt câu thì quả Kiếm Hồ bay ra, một tia sát quang xuất hiện. Cùng lúc đó, anh đã mặc áo giáp Đạo cảnh và đeo nhãn Cửu Long, thần anh cũng đã mặt Thất Thần Giáp nên thực lực nhanh chóng tăng vọt.Trước kia, nhờ áo giáp và nhãn mà anh đã có lực chiến đấu ngang với tầng thứ sáu Đạo cảnh. Hiện giờ, thực lực của anh đã tăng cao hơn nên có thể phát huy lực chiến đấu của cường giả tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi.Vù!Luồng sát quang đã chém mọi người ở trên cao ra thành nhiều mảnh, ai nấy đều khiếp sợ rồi trốn đi.Ngô Bình chợt biến mất, sau đó thi triển thuật Thân Áo rồi tung một quyền vào ngực một tu sĩ tầng thứ hai Đạo cảnh làm máu tươi chảy ra, người đó chết ngay lập tức.Những người còn lại hoảng hốt bỏ chạy, nhưng tốc của Ngô Bình quá nhanh, anh đã tung tiếp một quyền ra giết chết cường giả tầng thứ hai Đạo cảnh còn lại.Tu sĩ tầng thứ ba Đạo cảnh thấy tình hình không ổn thì hét lên: “Cậu bạn, có gì thì từ từ nói...“Chết đi!"Ngô Bình thi triển thuật Huyền Áo, 64 ảo ảnh đã xuất hiện xung quanh người này, sau đó kết thành một sát trận Huyền Áo.Phụt!Người ông ta bị chia thành nhiều mảnh nhỏ, thần hồn bị huỷ diệt, lập tức mất mạng.Nhóm tu sĩ Đạo cảnh có thực lực mạnh nhất vừa chết, những người khác đã tan tác chim muông, Ngô Bình thúc giúc sát quang xử lý họ nốt.Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn nhủi, tất cả trai gái già trẻ cao trên một mét rưỡi và từ Bí cảnh trở lên của nhà họ Hồng đều đã bị giết hết, thi thể năm đầy rấy, máu chảy thành sông.Sau khi mọi thứ kết thúc, có hơn 3000 thi thể năm dưới đất, đúng là thảm cảnh! Phụ nữ, người già và trẻ nhỏ không bị giết thì ngồi khóc một bên.Song, Ngô Bình không hề có cảm giác t Nếu anh không tiêu diệt nhà họ Hòng thì họ cũng sẽ xử lý người nhà anh.Sau đó, Ngô Bình đã chặt đầu của ba tu sĩ Đạo cảnh rồi xách đến Ngạo Thế Đan Tông.Lúc này, tông chủ đang mở cuộc họp với các trưởng lão, vừa hay cũng nhắc đến Ngô Bình. Thông tin anh giành được vị trí đầu tiên trong đại hội quần hùng đã lan khắp Tiên Giới Nguyên Sử.Nhận được tin này, Ngạo Thế Đan Tông vô cùng kinh ngạc, họ không ngờ là người bị họ đuổi đi lại có thiên bẩm cao siêu đến vậy.Thượng tông chủ Trương Ngạo Nhiên thật lòng cũng thấy hối hận, nhưng chuyện đã xảy ra rồi nên ông ấy cũng không làm thế nào khác được. Dẫu sao bây giờ, Ngạo Thế Đan Tông cũng không có gì khác trước.“Thượng tông chủ, Ngô Bình đó mở đan lâu rồi bán đắt hàng lảm, toàn bán những đan dược sở trường của chúng ta. Đan dược cậu ta bán không chỉ có chất lượng tốt hơn mình, mà giá cũng mềm hơn. Nếu cứ để như vậy thì Ngạo Thế Đan Tông sẽ mất hết khách”.Trương Ngạo Thiên nói: “Bổn tông chủ cũng rất chú trọng. chuyện này, mọi người thấy chúng ta cần làm gì?”“Tên này đã phản môn phái, nếu có cơ hội thì mình phải diệt trừ, không thì nhất định hản sẽ đối đầu với chúng ta”.Một trưởng lão có địa vị khá cao trầm giọng nói, những người khác cũng hùa theo.

Nhìn thấy Ngô Bình, cường giả tầng thứ ba Đạo cảnh cười khẩy nói: “Cậu là Ngô Bình hả? Chúng tôi muốn tìm cậu lâu rồi, nhưng nay cậu như con rùa rụt cổ nên chúng tôi không ra tay được. Không ngờ hôm nay cậu lại to gan dám mò đến tận đây. Được thôi, hôm nay lão phu sẽ cho cậu muốn chết không được, sống cũng không xong”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi đã nói là các người đừng động vào tôi, nhưng các người không chịu, cứ gây chuyện với tôi bằng được. Bây giờ, tôi chỉ đành tiêu diệt cả nhà các người thôi”.

Anh vừa nói dứt câu thì quả Kiếm Hồ bay ra, một tia sát quang xuất hiện. Cùng lúc đó, anh đã mặc áo giáp Đạo cảnh và đeo nhãn Cửu Long, thần anh cũng đã mặt Thất Thần Giáp nên thực lực nhanh chóng tăng vọt.

Trước kia, nhờ áo giáp và nhãn mà anh đã có lực chiến đấu ngang với tầng thứ sáu Đạo cảnh. Hiện giờ, thực lực của anh đã tăng cao hơn nên có thể phát huy lực chiến đấu của cường giả tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi.

Vù!

Luồng sát quang đã chém mọi người ở trên cao ra thành nhiều mảnh, ai nấy đều khiếp sợ rồi trốn đi.

Ngô Bình chợt biến mất, sau đó thi triển thuật Thân Áo rồi tung một quyền vào ngực một tu sĩ tầng thứ hai Đạo cảnh làm máu tươi chảy ra, người đó chết ngay lập tức.

Những người còn lại hoảng hốt bỏ chạy, nhưng tốc của Ngô Bình quá nhanh, anh đã tung tiếp một quyền ra giết chết cường giả tầng thứ hai Đạo cảnh còn lại.

Tu sĩ tầng thứ ba Đạo cảnh thấy tình hình không ổn thì hét lên: “Cậu bạn, có gì thì từ từ nói...

“Chết đi!"

Ngô Bình thi triển thuật Huyền Áo, 64 ảo ảnh đã xuất hiện xung quanh người này, sau đó kết thành một sát trận Huyền Áo.

Phụt!

Người ông ta bị chia thành nhiều mảnh nhỏ, thần hồn bị huỷ diệt, lập tức mất mạng.

Nhóm tu sĩ Đạo cảnh có thực lực mạnh nhất vừa chết, những người khác đã tan tác chim muông, Ngô Bình thúc giúc sát quang xử lý họ nốt.

Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn nhủi, tất cả trai gái già trẻ cao trên một mét rưỡi và từ Bí cảnh trở lên của nhà họ Hồng đều đã bị giết hết, thi thể năm đầy rấy, máu chảy thành sông.

Sau khi mọi thứ kết thúc, có hơn 3000 thi thể năm dưới đất, đúng là thảm cảnh! Phụ nữ, người già và trẻ nhỏ không bị giết thì ngồi khóc một bên.

Song, Ngô Bình không hề có cảm giác t Nếu anh không tiêu diệt nhà họ Hòng thì họ cũng sẽ xử lý người nhà anh.

Sau đó, Ngô Bình đã chặt đầu của ba tu sĩ Đạo cảnh rồi xách đến Ngạo Thế Đan Tông.

Lúc này, tông chủ đang mở cuộc họp với các trưởng lão, vừa hay cũng nhắc đến Ngô Bình. Thông tin anh giành được vị trí đầu tiên trong đại hội quần hùng đã lan khắp Tiên Giới Nguyên Sử.

Nhận được tin này, Ngạo Thế Đan Tông vô cùng kinh ngạc, họ không ngờ là người bị họ đuổi đi lại có thiên bẩm cao siêu đến vậy.

Thượng tông chủ Trương Ngạo Nhiên thật lòng cũng thấy hối hận, nhưng chuyện đã xảy ra rồi nên ông ấy cũng không làm thế nào khác được. Dẫu sao bây giờ, Ngạo Thế Đan Tông cũng không có gì khác trước.

“Thượng tông chủ, Ngô Bình đó mở đan lâu rồi bán đắt hàng lảm, toàn bán những đan dược sở trường của chúng ta. Đan dược cậu ta bán không chỉ có chất lượng tốt hơn mình, mà giá cũng mềm hơn. Nếu cứ để như vậy thì Ngạo Thế Đan Tông sẽ mất hết khách”.

Trương Ngạo Thiên nói: “Bổn tông chủ cũng rất chú trọng. chuyện này, mọi người thấy chúng ta cần làm gì?”

“Tên này đã phản môn phái, nếu có cơ hội thì mình phải diệt trừ, không thì nhất định hản sẽ đối đầu với chúng ta”.

Một trưởng lão có địa vị khá cao trầm giọng nói, những người khác cũng hùa theo.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhìn thấy Ngô Bình, cường giả tầng thứ ba Đạo cảnh cười khẩy nói: “Cậu là Ngô Bình hả? Chúng tôi muốn tìm cậu lâu rồi, nhưng nay cậu như con rùa rụt cổ nên chúng tôi không ra tay được. Không ngờ hôm nay cậu lại to gan dám mò đến tận đây. Được thôi, hôm nay lão phu sẽ cho cậu muốn chết không được, sống cũng không xong”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi đã nói là các người đừng động vào tôi, nhưng các người không chịu, cứ gây chuyện với tôi bằng được. Bây giờ, tôi chỉ đành tiêu diệt cả nhà các người thôi”.Anh vừa nói dứt câu thì quả Kiếm Hồ bay ra, một tia sát quang xuất hiện. Cùng lúc đó, anh đã mặc áo giáp Đạo cảnh và đeo nhãn Cửu Long, thần anh cũng đã mặt Thất Thần Giáp nên thực lực nhanh chóng tăng vọt.Trước kia, nhờ áo giáp và nhãn mà anh đã có lực chiến đấu ngang với tầng thứ sáu Đạo cảnh. Hiện giờ, thực lực của anh đã tăng cao hơn nên có thể phát huy lực chiến đấu của cường giả tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi.Vù!Luồng sát quang đã chém mọi người ở trên cao ra thành nhiều mảnh, ai nấy đều khiếp sợ rồi trốn đi.Ngô Bình chợt biến mất, sau đó thi triển thuật Thân Áo rồi tung một quyền vào ngực một tu sĩ tầng thứ hai Đạo cảnh làm máu tươi chảy ra, người đó chết ngay lập tức.Những người còn lại hoảng hốt bỏ chạy, nhưng tốc của Ngô Bình quá nhanh, anh đã tung tiếp một quyền ra giết chết cường giả tầng thứ hai Đạo cảnh còn lại.Tu sĩ tầng thứ ba Đạo cảnh thấy tình hình không ổn thì hét lên: “Cậu bạn, có gì thì từ từ nói...“Chết đi!"Ngô Bình thi triển thuật Huyền Áo, 64 ảo ảnh đã xuất hiện xung quanh người này, sau đó kết thành một sát trận Huyền Áo.Phụt!Người ông ta bị chia thành nhiều mảnh nhỏ, thần hồn bị huỷ diệt, lập tức mất mạng.Nhóm tu sĩ Đạo cảnh có thực lực mạnh nhất vừa chết, những người khác đã tan tác chim muông, Ngô Bình thúc giúc sát quang xử lý họ nốt.Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn nhủi, tất cả trai gái già trẻ cao trên một mét rưỡi và từ Bí cảnh trở lên của nhà họ Hồng đều đã bị giết hết, thi thể năm đầy rấy, máu chảy thành sông.Sau khi mọi thứ kết thúc, có hơn 3000 thi thể năm dưới đất, đúng là thảm cảnh! Phụ nữ, người già và trẻ nhỏ không bị giết thì ngồi khóc một bên.Song, Ngô Bình không hề có cảm giác t Nếu anh không tiêu diệt nhà họ Hòng thì họ cũng sẽ xử lý người nhà anh.Sau đó, Ngô Bình đã chặt đầu của ba tu sĩ Đạo cảnh rồi xách đến Ngạo Thế Đan Tông.Lúc này, tông chủ đang mở cuộc họp với các trưởng lão, vừa hay cũng nhắc đến Ngô Bình. Thông tin anh giành được vị trí đầu tiên trong đại hội quần hùng đã lan khắp Tiên Giới Nguyên Sử.Nhận được tin này, Ngạo Thế Đan Tông vô cùng kinh ngạc, họ không ngờ là người bị họ đuổi đi lại có thiên bẩm cao siêu đến vậy.Thượng tông chủ Trương Ngạo Nhiên thật lòng cũng thấy hối hận, nhưng chuyện đã xảy ra rồi nên ông ấy cũng không làm thế nào khác được. Dẫu sao bây giờ, Ngạo Thế Đan Tông cũng không có gì khác trước.“Thượng tông chủ, Ngô Bình đó mở đan lâu rồi bán đắt hàng lảm, toàn bán những đan dược sở trường của chúng ta. Đan dược cậu ta bán không chỉ có chất lượng tốt hơn mình, mà giá cũng mềm hơn. Nếu cứ để như vậy thì Ngạo Thế Đan Tông sẽ mất hết khách”.Trương Ngạo Thiên nói: “Bổn tông chủ cũng rất chú trọng. chuyện này, mọi người thấy chúng ta cần làm gì?”“Tên này đã phản môn phái, nếu có cơ hội thì mình phải diệt trừ, không thì nhất định hản sẽ đối đầu với chúng ta”.Một trưởng lão có địa vị khá cao trầm giọng nói, những người khác cũng hùa theo.

Chương 5569: Các người nhắm làm được không?