Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5570: Giết thượng tông chủ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trương Ngạo Nhiên đứng bật dậy, sau khi nhìn thấy ba cái đầu trên mặt đất, ông ta lạnh giọng ni âu to gan quá đấy! Dám tiêu diệt nhà họ Hồng”.Lúc này, Trương phu nhân đã lao từ phía sau ra, khi nhìn thấy mấy cái đầu đó, bà ta bật khóc nức nở: “Đại ca, bối”Trương Ngạo Nhiên là một người cực kỳ thông minh, ông †a lập tức đoán được một là thực lực của Ngô Bình đã tăng lên rất nhiều, hai là anh có một chỗ dựa vững chắc, không thì không thể tiêu diệt nhà họ Hồng dễ dàng như thế được. Tuy nhà họ Hồng không bằng Ngạo Thế Đan Tông, nhưng không phải ai muốn diệt cả tộc cũng được.Ngô Bình: “Nhà họ to gan dám có ý đồ xấu với gia đình tôi, vậy nên tôi phải ra tay trước để xử lý”.Trương phu nhân chỉ vào Ngô Bình rồi mắng: “Ngạo Nhiên, mau giết nó đi để báo thù cho người nhà của tôi”.Trương Ngạo Nhiên hít sâu một hơi, sau đó lườm vợ mình rồi nói: “Im miệng! Chưa đến lượt bà lên tiếng ở đây đâu!”.Dứt lời, ông ta nhìn snag Ngô Bình rồi nghiêm giọng hỏi: “Thầy Ngô, giờ cậu muốn sao?”Ngô Bình lườm ông ta: “Câu này phải để tôi hỏi mới đúng chứ? Giờ Ngạo Thế Đan Tông các ông muốn gì?”Trương Ngạo Nhiên trầm mặc một lát rồi nói: “Thầy Ngô, tốt xấu gì cậu cũng từng là một thành viên của Ngạo Thế Đan Tông, hơn nữa chúng ta cũng không có thâm thù gì. Tôi nghĩ không cần thiết đến mức không đội trời chung đúng không?”.Ngô Bình cười mỉa: “Sao giờ ông lại nói vậy? Ban nãy ông còn đòi xử lý tôi cơ mà”.Trương Ngạo Nhiên bình thản nói: “Trước khác, giờ khác. Trước kia, tôi đã đánh giá thấp cậu. Giờ tôi thu lại lời nói đó, sau này cậu có thể tuỳ ý luyện chế đan dược, Ngạo Thế Đan Tông tuyệt đối không can thiệp”.Trương phu nhân vừa nghe thấy thế thì tức giận nói: “Không được! Phải giết nó để trả thù cho người nhà tôi”.Trương Ngạo Nhiên cau mày nói: “Bà lui ra đi!”Trương phu nhân oán hận nhìn Ngô Bình rồi nói: “Tôi sẽ không tha cho cậu đâu, cậu và người nhà của cậu cứ chờ mà bồi táng đi”.Bà ta vừa nói dứt câu thì có một luồng sát quang bay tới, nó tiến tới gần Trương phu nhân rồi chém đầu bà ta xuống. Sau đó tia sát quang đã bay lại về tay Ngô Bình, còn thi thể của Trương phu nhân thì ngã xuống đất.Trương Ngạo Nhiên vừa tức vừa giận: “To gan!”, sau đó ông ta tung một sát quang về phía Ngô Bình.Ngô Bình bình thản vung tay lên, tia sáng quang bị anh bắt tay lên. Sau đó, anh lấy Kiếm Hồ ra, các đường kiếm nhỏ bay lên cao rồi lia về phía Trương Ngạo Nhiên. Ông ta sợ hãi lùi lại, nhưng mới lùi được mấy bước thì đã Ngô Bình đã xuất hiện ở phía sau rồi tung một cú đấm vào lưng.Dẫu sao Trương Ngạo Nhiên cũng là cao thủ tầng thứ tư Đạo cảnh, ông ta hét lên một tiếng, một tấm lá chẵn xuất hiện sau lưng, mặt ngoài của lá chắn bắn ra mười mũi thương như những con rằn độc bò về phía Ngô Bình.Phụt!Song, Ngô Bình bất ngờ biến mất, một bàn tay khổng lồ. xuất hiện trên không rồi đánh vào ngực của Trương Ngạo Nhiên.

Trương Ngạo Nhiên đứng bật dậy, sau khi nhìn thấy ba cái đầu trên mặt đất, ông ta lạnh giọng ni âu to gan quá đấy! Dám tiêu diệt nhà họ Hồng”.

Lúc này, Trương phu nhân đã lao từ phía sau ra, khi nhìn thấy mấy cái đầu đó, bà ta bật khóc nức nở: “Đại ca, bối”

Trương Ngạo Nhiên là một người cực kỳ thông minh, ông †a lập tức đoán được một là thực lực của Ngô Bình đã tăng lên rất nhiều, hai là anh có một chỗ dựa vững chắc, không thì không thể tiêu diệt nhà họ Hồng dễ dàng như thế được. Tuy nhà họ Hồng không bằng Ngạo Thế Đan Tông, nhưng không phải ai muốn diệt cả tộc cũng được.

Ngô Bình: “Nhà họ to gan dám có ý đồ xấu với gia đình tôi, vậy nên tôi phải ra tay trước để xử lý”.

Trương phu nhân chỉ vào Ngô Bình rồi mắng: “Ngạo Nhiên, mau giết nó đi để báo thù cho người nhà của tôi”.

Trương Ngạo Nhiên hít sâu một hơi, sau đó lườm vợ mình rồi nói: “Im miệng! Chưa đến lượt bà lên tiếng ở đây đâu!”.

Dứt lời, ông ta nhìn snag Ngô Bình rồi nghiêm giọng hỏi: “Thầy Ngô, giờ cậu muốn sao?”

Ngô Bình lườm ông ta: “Câu này phải để tôi hỏi mới đúng chứ? Giờ Ngạo Thế Đan Tông các ông muốn gì?”

Trương Ngạo Nhiên trầm mặc một lát rồi nói: “Thầy Ngô, tốt xấu gì cậu cũng từng là một thành viên của Ngạo Thế Đan Tông, hơn nữa chúng ta cũng không có thâm thù gì. Tôi nghĩ không cần thiết đến mức không đội trời chung đúng không?”.

Ngô Bình cười mỉa: “Sao giờ ông lại nói vậy? Ban nãy ông còn đòi xử lý tôi cơ mà”.

Trương Ngạo Nhiên bình thản nói: “Trước khác, giờ khác. Trước kia, tôi đã đánh giá thấp cậu. Giờ tôi thu lại lời nói đó, sau này cậu có thể tuỳ ý luyện chế đan dược, Ngạo Thế Đan Tông tuyệt đối không can thiệp”.

Trương phu nhân vừa nghe thấy thế thì tức giận nói: “Không được! Phải giết nó để trả thù cho người nhà tôi”.

Trương Ngạo Nhiên cau mày nói: “Bà lui ra đi!”

Trương phu nhân oán hận nhìn Ngô Bình rồi nói: “Tôi sẽ không tha cho cậu đâu, cậu và người nhà của cậu cứ chờ mà bồi táng đi”.

Bà ta vừa nói dứt câu thì có một luồng sát quang bay tới, nó tiến tới gần Trương phu nhân rồi chém đầu bà ta xuống. Sau đó tia sát quang đã bay lại về tay Ngô Bình, còn thi thể của Trương phu nhân thì ngã xuống đất.

Trương Ngạo Nhiên vừa tức vừa giận: “To gan!”, sau đó ông ta tung một sát quang về phía Ngô Bình.

Ngô Bình bình thản vung tay lên, tia sáng quang bị anh bắt tay lên. Sau đó, anh lấy Kiếm Hồ ra, các đường kiếm nhỏ bay lên cao rồi lia về phía Trương Ngạo Nhiên. Ông ta sợ hãi lùi lại, nhưng mới lùi được mấy bước thì đã Ngô Bình đã xuất hiện ở phía sau rồi tung một cú đấm vào lưng.

Dẫu sao Trương Ngạo Nhiên cũng là cao thủ tầng thứ tư Đạo cảnh, ông ta hét lên một tiếng, một tấm lá chẵn xuất hiện sau lưng, mặt ngoài của lá chắn bắn ra mười mũi thương như những con rằn độc bò về phía Ngô Bình.

Phụt!

Song, Ngô Bình bất ngờ biến mất, một bàn tay khổng lồ. xuất hiện trên không rồi đánh vào ngực của Trương Ngạo Nhiên.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trương Ngạo Nhiên đứng bật dậy, sau khi nhìn thấy ba cái đầu trên mặt đất, ông ta lạnh giọng ni âu to gan quá đấy! Dám tiêu diệt nhà họ Hồng”.Lúc này, Trương phu nhân đã lao từ phía sau ra, khi nhìn thấy mấy cái đầu đó, bà ta bật khóc nức nở: “Đại ca, bối”Trương Ngạo Nhiên là một người cực kỳ thông minh, ông †a lập tức đoán được một là thực lực của Ngô Bình đã tăng lên rất nhiều, hai là anh có một chỗ dựa vững chắc, không thì không thể tiêu diệt nhà họ Hồng dễ dàng như thế được. Tuy nhà họ Hồng không bằng Ngạo Thế Đan Tông, nhưng không phải ai muốn diệt cả tộc cũng được.Ngô Bình: “Nhà họ to gan dám có ý đồ xấu với gia đình tôi, vậy nên tôi phải ra tay trước để xử lý”.Trương phu nhân chỉ vào Ngô Bình rồi mắng: “Ngạo Nhiên, mau giết nó đi để báo thù cho người nhà của tôi”.Trương Ngạo Nhiên hít sâu một hơi, sau đó lườm vợ mình rồi nói: “Im miệng! Chưa đến lượt bà lên tiếng ở đây đâu!”.Dứt lời, ông ta nhìn snag Ngô Bình rồi nghiêm giọng hỏi: “Thầy Ngô, giờ cậu muốn sao?”Ngô Bình lườm ông ta: “Câu này phải để tôi hỏi mới đúng chứ? Giờ Ngạo Thế Đan Tông các ông muốn gì?”Trương Ngạo Nhiên trầm mặc một lát rồi nói: “Thầy Ngô, tốt xấu gì cậu cũng từng là một thành viên của Ngạo Thế Đan Tông, hơn nữa chúng ta cũng không có thâm thù gì. Tôi nghĩ không cần thiết đến mức không đội trời chung đúng không?”.Ngô Bình cười mỉa: “Sao giờ ông lại nói vậy? Ban nãy ông còn đòi xử lý tôi cơ mà”.Trương Ngạo Nhiên bình thản nói: “Trước khác, giờ khác. Trước kia, tôi đã đánh giá thấp cậu. Giờ tôi thu lại lời nói đó, sau này cậu có thể tuỳ ý luyện chế đan dược, Ngạo Thế Đan Tông tuyệt đối không can thiệp”.Trương phu nhân vừa nghe thấy thế thì tức giận nói: “Không được! Phải giết nó để trả thù cho người nhà tôi”.Trương Ngạo Nhiên cau mày nói: “Bà lui ra đi!”Trương phu nhân oán hận nhìn Ngô Bình rồi nói: “Tôi sẽ không tha cho cậu đâu, cậu và người nhà của cậu cứ chờ mà bồi táng đi”.Bà ta vừa nói dứt câu thì có một luồng sát quang bay tới, nó tiến tới gần Trương phu nhân rồi chém đầu bà ta xuống. Sau đó tia sát quang đã bay lại về tay Ngô Bình, còn thi thể của Trương phu nhân thì ngã xuống đất.Trương Ngạo Nhiên vừa tức vừa giận: “To gan!”, sau đó ông ta tung một sát quang về phía Ngô Bình.Ngô Bình bình thản vung tay lên, tia sáng quang bị anh bắt tay lên. Sau đó, anh lấy Kiếm Hồ ra, các đường kiếm nhỏ bay lên cao rồi lia về phía Trương Ngạo Nhiên. Ông ta sợ hãi lùi lại, nhưng mới lùi được mấy bước thì đã Ngô Bình đã xuất hiện ở phía sau rồi tung một cú đấm vào lưng.Dẫu sao Trương Ngạo Nhiên cũng là cao thủ tầng thứ tư Đạo cảnh, ông ta hét lên một tiếng, một tấm lá chẵn xuất hiện sau lưng, mặt ngoài của lá chắn bắn ra mười mũi thương như những con rằn độc bò về phía Ngô Bình.Phụt!Song, Ngô Bình bất ngờ biến mất, một bàn tay khổng lồ. xuất hiện trên không rồi đánh vào ngực của Trương Ngạo Nhiên.

Chương 5570: Giết thượng tông chủ