Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5610: Thiên Kiêu Đan đổi đá Thần Minh

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi đáp xuống, Ngô Bình đã hỏi một tu sĩ qua đường: “Anh bạn, xin hỏi ở đâu bán đá Thần Minh?”Người kia nhìn Ngô Bình rồi chỉ vào vách tường cao nhất rồi nói: “Lên đó mà xem”.Ngô Bình cảm ơn, sau đó bay lên vách tường ấy.Đến nơi, anh nhìn thấy có một toà lầu ba tầng, bên ngoài cửa bày một chiếc bàn, hiện giờ đang có người ngồi ở đây, phía đối diện cho mấy chục người vây quanh nói gì đó.Anh đi tới thì thấy người đó cười nói: “Quy định của Thần Minh Các chúng tôi xưa nay vẫn thế, dùng vật đổi vật. Muốn mua đá Thần Minh cực phẩm thì phải lấy bảo bối cực phẩm ra trao đổi”.Có một tu sĩ trong đám đông hỏi: “Dùng thẳng tiền không được à?”Người kia cười đáp: “Không phải là không được, nhưng giá hơi cao đấy”.“Báo giá đi”, tu sĩ kia vội hỏi.Người kia: “Một viên đá Thần Minh cực phẩm có giá 10 nghìn tiền Đại Đạo”.Mọi người xung quanh đều hít vào hơi lạnh, 10 tiền Đại Đạo không phải con số lớn với những người ở đây, nhưng nếu họ muốn mua một triệu đến hai triệu viên thì sao? Thế không phải là mấy chục tỷ tiền Đại Đạo rồi à? Nhiều tiền thế thì đâu phải ai cũng mua nổi.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lấy Thiên Kiêu Đan do mình luyện chế ra đặt lên bàn và hỏi: “Viên đan dược này có được tính là bảo bối không?”Người kia cầm viên Diệp Phi Nhiên lên xem rồi hỏi: “Cậu giới thiệu chút được không?”Ngô Bình: “Đây là Thiên Kiêu Đan do thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh luyện chết Uống nó vào thì có thể tăng tư chất và căn cốt, sau đó người bình thường cũng có thể trở thành thiên kiêu”.Người kia ngạc nhiên nói: “Trên đời có đan dược như vậy ư!"Người đó suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu bán viên này bao nhiêu?”Ngô Bình thờ ơ nói: “Người bán thích mua bao nhiêu thì mua”.Anh giơ viên đan dược lên rồi cao giọng nói: “Tôi sẽ đấu giá viên Thiên Kiêu Đan cực phẩm này tại đây, giá khởi điểmlà 500 triệu tiền Đại Đạo! Ai trả cao nhất thì được”.Giọng nói của anh rất vang, người ở cả chợ Đông Khư đều nghe thấy rồi lũ lượt kéo nhau đến xem.Sau khi nghe về hiệu quả của Thiên Kiêu Đan, ai cũng sáng mắt lên rồi đua nhau trả giá.“Tôi trả 500 triệu tiền Đại Đạo”. “Tôi 600”. “700”.Giá liên tục tăng lên, loáng cái đã chạm ngưỡng 1.5 tỷ, cuối cùng đã được bán cho người trả 7.8 tỷ.

Sau khi đáp xuống, Ngô Bình đã hỏi một tu sĩ qua đường: “Anh bạn, xin hỏi ở đâu bán đá Thần Minh?”

Người kia nhìn Ngô Bình rồi chỉ vào vách tường cao nhất rồi nói: “Lên đó mà xem”.

Ngô Bình cảm ơn, sau đó bay lên vách tường ấy.

Đến nơi, anh nhìn thấy có một toà lầu ba tầng, bên ngoài cửa bày một chiếc bàn, hiện giờ đang có người ngồi ở đây, phía đối diện cho mấy chục người vây quanh nói gì đó.

Anh đi tới thì thấy người đó cười nói: “Quy định của Thần Minh Các chúng tôi xưa nay vẫn thế, dùng vật đổi vật. Muốn mua đá Thần Minh cực phẩm thì phải lấy bảo bối cực phẩm ra trao đổi”.

Có một tu sĩ trong đám đông hỏi: “Dùng thẳng tiền không được à?”

Người kia cười đáp: “Không phải là không được, nhưng giá hơi cao đấy”.

“Báo giá đi”, tu sĩ kia vội hỏi.

Người kia: “Một viên đá Thần Minh cực phẩm có giá 10 nghìn tiền Đại Đạo”.

Mọi người xung quanh đều hít vào hơi lạnh, 10 tiền Đại Đạo không phải con số lớn với những người ở đây, nhưng nếu họ muốn mua một triệu đến hai triệu viên thì sao? Thế không phải là mấy chục tỷ tiền Đại Đạo rồi à? Nhiều tiền thế thì đâu phải ai cũng mua nổi.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lấy Thiên Kiêu Đan do mình luyện chế ra đặt lên bàn và hỏi: “Viên đan dược này có được tính là bảo bối không?”

Người kia cầm viên Diệp Phi Nhiên lên xem rồi hỏi: “Cậu giới thiệu chút được không?”

Ngô Bình: “Đây là Thiên Kiêu Đan do thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh luyện chết Uống nó vào thì có thể tăng tư chất và căn cốt, sau đó người bình thường cũng có thể trở thành thiên kiêu”.

Người kia ngạc nhiên nói: “Trên đời có đan dược như vậy ư!"

Người đó suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu bán viên này bao nhiêu?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Người bán thích mua bao nhiêu thì mua”.

Anh giơ viên đan dược lên rồi cao giọng nói: “Tôi sẽ đấu giá viên Thiên Kiêu Đan cực phẩm này tại đây, giá khởi điểm

là 500 triệu tiền Đại Đạo! Ai trả cao nhất thì được”.

Giọng nói của anh rất vang, người ở cả chợ Đông Khư đều nghe thấy rồi lũ lượt kéo nhau đến xem.

Sau khi nghe về hiệu quả của Thiên Kiêu Đan, ai cũng sáng mắt lên rồi đua nhau trả giá.

“Tôi trả 500 triệu tiền Đại Đạo”. “Tôi 600”. “700”.

Giá liên tục tăng lên, loáng cái đã chạm ngưỡng 1.5 tỷ, cuối cùng đã được bán cho người trả 7.8 tỷ.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi đáp xuống, Ngô Bình đã hỏi một tu sĩ qua đường: “Anh bạn, xin hỏi ở đâu bán đá Thần Minh?”Người kia nhìn Ngô Bình rồi chỉ vào vách tường cao nhất rồi nói: “Lên đó mà xem”.Ngô Bình cảm ơn, sau đó bay lên vách tường ấy.Đến nơi, anh nhìn thấy có một toà lầu ba tầng, bên ngoài cửa bày một chiếc bàn, hiện giờ đang có người ngồi ở đây, phía đối diện cho mấy chục người vây quanh nói gì đó.Anh đi tới thì thấy người đó cười nói: “Quy định của Thần Minh Các chúng tôi xưa nay vẫn thế, dùng vật đổi vật. Muốn mua đá Thần Minh cực phẩm thì phải lấy bảo bối cực phẩm ra trao đổi”.Có một tu sĩ trong đám đông hỏi: “Dùng thẳng tiền không được à?”Người kia cười đáp: “Không phải là không được, nhưng giá hơi cao đấy”.“Báo giá đi”, tu sĩ kia vội hỏi.Người kia: “Một viên đá Thần Minh cực phẩm có giá 10 nghìn tiền Đại Đạo”.Mọi người xung quanh đều hít vào hơi lạnh, 10 tiền Đại Đạo không phải con số lớn với những người ở đây, nhưng nếu họ muốn mua một triệu đến hai triệu viên thì sao? Thế không phải là mấy chục tỷ tiền Đại Đạo rồi à? Nhiều tiền thế thì đâu phải ai cũng mua nổi.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lấy Thiên Kiêu Đan do mình luyện chế ra đặt lên bàn và hỏi: “Viên đan dược này có được tính là bảo bối không?”Người kia cầm viên Diệp Phi Nhiên lên xem rồi hỏi: “Cậu giới thiệu chút được không?”Ngô Bình: “Đây là Thiên Kiêu Đan do thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh luyện chết Uống nó vào thì có thể tăng tư chất và căn cốt, sau đó người bình thường cũng có thể trở thành thiên kiêu”.Người kia ngạc nhiên nói: “Trên đời có đan dược như vậy ư!"Người đó suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu bán viên này bao nhiêu?”Ngô Bình thờ ơ nói: “Người bán thích mua bao nhiêu thì mua”.Anh giơ viên đan dược lên rồi cao giọng nói: “Tôi sẽ đấu giá viên Thiên Kiêu Đan cực phẩm này tại đây, giá khởi điểmlà 500 triệu tiền Đại Đạo! Ai trả cao nhất thì được”.Giọng nói của anh rất vang, người ở cả chợ Đông Khư đều nghe thấy rồi lũ lượt kéo nhau đến xem.Sau khi nghe về hiệu quả của Thiên Kiêu Đan, ai cũng sáng mắt lên rồi đua nhau trả giá.“Tôi trả 500 triệu tiền Đại Đạo”. “Tôi 600”. “700”.Giá liên tục tăng lên, loáng cái đã chạm ngưỡng 1.5 tỷ, cuối cùng đã được bán cho người trả 7.8 tỷ.

Chương 5610: Thiên Kiêu Đan đổi đá Thần Minh