Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5611: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người kia ngạc nhiên nói: “Cậu có nhiều vậy ư?”Ngô Bình: “Tôi cần một chút thời gian để chuẩn bị”.Người kia ngẫm nghĩ rồi nói: “Mời cậu vào các bàn chuyện”.Ngô Bình được mời vào trong Thần Minh Các, một tu sĩ trung niên mặc đồ màu xanh bước ra, rõ ràng ông ấy đã biết hết chuyện xảy ra bên ngoài nên rất lịch sự nói: “Chắc công tử là thầy luyện đan đúng không? Tôi xin tự giới thiệu, tôi là các chủ của Thần Minh Các, tên là Hứa Giang Hà”.Ngô Bình: “Đúng vậy, tôi là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh, sư phụ là thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh”.Nghe thấy thế, tu sĩ kia lập tức đứng hình rồi ngạc nhiên nói: “Thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh!”Ngô Bình: “Sao? Ông không tin à?”, nói rồi, anh lấy huy hiệu thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh của mình ra.Hứa Giang Hà nhìn xong thì vội cười nói: “Sao tôi không tin chứ! Tôi chỉ ngạc nhiên quá thôi”.Thật ra, ông ấy đang thấy vô cùng chấn động, thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh! Trời ơi, tưởng chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ.Ngô Bình: “Sư phụ đã cho tôi khá nhiều đan dược, nhưng tôi không thể tuỳ ý bán ra ngoài. Vì thế chỉ có thể lấy các đan dược cấp thấp như Thiên Kiêu Đan ra để trao đổi với các ông”.Nghe thấy Ngô Bình gọi Thiên Kiêu Đan là đan dược cấp. thấp. Hứa Giang Hà càng bối rối hơn, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Thầy Ngô, cậu có thể cho tôi xem ít đan dược cấp cao được không?”Ngô Bình đã lấy được khá nhiều đan dược trong động Kim Đỉnh, trong đó đan dược tốt nhất đã trên cấp 20, vì thế anh đã lấy nó ra.Viên đan dược không có hình dạng bình thường, mà có hình người cao nửa mét đang ngồi xếp bằng trong hư không, bên ngoài có chín tầng sáng bao quanh. Hơn nữa, nó còn liên tục phát ra tiếng niệm chú thần kỳ, khiến người khác nghe. xong là cảm thấy vui vẻ.Hứa Giang Hà ngẩn ra nhìn viên đan dược rồi run giọng hỏi: “Thầy Ngô, đây là đan dược gì và có công dụng thế nào?”Ngô Bình: “Nó là Huyền Hoàng Đại Đạo Đan, giúp người uống truy tìm nguồn gốc của Đại Đạo, muốn uống nó thì phải từ tầng thứ chín Đạo cảnh trở lên”.Hứa Giang Hà hít sâu một hơi nói: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"Ngô Bình cất đan dược đi rồi nói: “Các chủ Hứa, chúng ta bàn vụ trao đổi đi”.Hứa Giang Hà cười nói: “Được, thầy Ngô chúng tôi muốn 500 viên Thiên Kiêu Đan của cậu. Nhưng cậu có thể đưa thêm cho chúng tôi ít đan dược cấp cao hơn được không?”Ngô Bình: “Được thôi, các chủ muốn đan dược thế nào?”Hứa Giang Hà cười nói: “Đan dược mà mọi người ở Tiên Giới Thái Ất ao ước nhất đương nhiên là Tiên Thiên Đại Diễn Đan đã thất truyền 3000 năm nay. Nghe nói uống nó vào thì có thể bù đắp tiên thiên khiếm khuyết, loại bỏ những di chứng trên con đường tu luyện”.Ngô Bình cười nói: “Nói vậy thì các chủ có phương thức. luyện chế đúng không?”Hứa Giang Hà gật đầu: “Đúng, thậm chí tôi còn gom đủ dược liệu rồi”.Ngô Bình: “Đan dược này chỉ sư phụ tôi mới luyện chế được, để tôi hỏi người đã”.Hứa Giang Hà nói ngay: “Được, tôi chờ tin của thầy Ngô”.Ngô Bình: “Ông cứ đưa phương thức luyện chế cùng dược liệu cho tôi, như thế sư phụ tôi mới biết mình có luyện chế được hay không”.“Được ạ”, Hứa Giang Hà lấy rồi đưa cho Ngô Bình ngay.Ông ấy cười nói: “Thầy Ngô, vì nhiều đá Thần Minh quá nên chúng tôi cùng cần chuẩn bị một chút. Hiện giờ, tôi chỉ đang có hơn 300 triệu viên thôi, cậu lấy trước tạm nhé”.Ngô Bình: “Được, tôi sẽ trả trước một nghìn tỷ tiền ĐạiĐạo”. Hứa Giang Hà xua tay: “Không cần đâu, chúng tôi tin cậu mà. Khi nào cậu mang đủ Thiên Kiêu Đan đến rồi tôi sẽ đưa nốt đá cho”.Ngô Bình gật đầu: “Thế cũng được”.Lấy đá xong, Ngô Bình hỏi: “Tôi nghe nói còn có một người đang thu mua rất nhiều đá Thần Minh cực phẩm, người đó đã đến đây chưa?”

Người kia ngạc nhiên nói: “Cậu có nhiều vậy ư?”

Ngô Bình: “Tôi cần một chút thời gian để chuẩn bị”.

Người kia ngẫm nghĩ rồi nói: “Mời cậu vào các bàn chuyện”.

Ngô Bình được mời vào trong Thần Minh Các, một tu sĩ trung niên mặc đồ màu xanh bước ra, rõ ràng ông ấy đã biết hết chuyện xảy ra bên ngoài nên rất lịch sự nói: “Chắc công tử là thầy luyện đan đúng không? Tôi xin tự giới thiệu, tôi là các chủ của Thần Minh Các, tên là Hứa Giang Hà”.

Ngô Bình: “Đúng vậy, tôi là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh, sư phụ là thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh”.

Nghe thấy thế, tu sĩ kia lập tức đứng hình rồi ngạc nhiên nói: “Thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh!”

Ngô Bình: “Sao? Ông không tin à?”, nói rồi, anh lấy huy hiệu thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh của mình ra.

Hứa Giang Hà nhìn xong thì vội cười nói: “Sao tôi không tin chứ! Tôi chỉ ngạc nhiên quá thôi”.

Thật ra, ông ấy đang thấy vô cùng chấn động, thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh! Trời ơi, tưởng chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ.

Ngô Bình: “Sư phụ đã cho tôi khá nhiều đan dược, nhưng tôi không thể tuỳ ý bán ra ngoài. Vì thế chỉ có thể lấy các đan dược cấp thấp như Thiên Kiêu Đan ra để trao đổi với các ông”.

Nghe thấy Ngô Bình gọi Thiên Kiêu Đan là đan dược cấp. thấp. Hứa Giang Hà càng bối rối hơn, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Thầy Ngô, cậu có thể cho tôi xem ít đan dược cấp cao được không?”

Ngô Bình đã lấy được khá nhiều đan dược trong động Kim Đỉnh, trong đó đan dược tốt nhất đã trên cấp 20, vì thế anh đã lấy nó ra.

Viên đan dược không có hình dạng bình thường, mà có hình người cao nửa mét đang ngồi xếp bằng trong hư không, bên ngoài có chín tầng sáng bao quanh. Hơn nữa, nó còn liên tục phát ra tiếng niệm chú thần kỳ, khiến người khác nghe. xong là cảm thấy vui vẻ.

Hứa Giang Hà ngẩn ra nhìn viên đan dược rồi run giọng hỏi: “Thầy Ngô, đây là đan dược gì và có công dụng thế nào?”

Ngô Bình: “Nó là Huyền Hoàng Đại Đạo Đan, giúp người uống truy tìm nguồn gốc của Đại Đạo, muốn uống nó thì phải từ tầng thứ chín Đạo cảnh trở lên”.

Hứa Giang Hà hít sâu một hơi nói: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"

Ngô Bình cất đan dược đi rồi nói: “Các chủ Hứa, chúng ta bàn vụ trao đổi đi”.

Hứa Giang Hà cười nói: “Được, thầy Ngô chúng tôi muốn 500 viên Thiên Kiêu Đan của cậu. Nhưng cậu có thể đưa thêm cho chúng tôi ít đan dược cấp cao hơn được không?”

Ngô Bình: “Được thôi, các chủ muốn đan dược thế nào?”

Hứa Giang Hà cười nói: “Đan dược mà mọi người ở Tiên Giới Thái Ất ao ước nhất đương nhiên là Tiên Thiên Đại Diễn Đan đã thất truyền 3000 năm nay. Nghe nói uống nó vào thì có thể bù đắp tiên thiên khiếm khuyết, loại bỏ những di chứng trên con đường tu luyện”.

Ngô Bình cười nói: “Nói vậy thì các chủ có phương thức. luyện chế đúng không?”

Hứa Giang Hà gật đầu: “Đúng, thậm chí tôi còn gom đủ dược liệu rồi”.

Ngô Bình: “Đan dược này chỉ sư phụ tôi mới luyện chế được, để tôi hỏi người đã”.

Hứa Giang Hà nói ngay: “Được, tôi chờ tin của thầy Ngô”.

Ngô Bình: “Ông cứ đưa phương thức luyện chế cùng dược liệu cho tôi, như thế sư phụ tôi mới biết mình có luyện chế được hay không”.

“Được ạ”, Hứa Giang Hà lấy rồi đưa cho Ngô Bình ngay.

Ông ấy cười nói: “Thầy Ngô, vì nhiều đá Thần Minh quá nên chúng tôi cùng cần chuẩn bị một chút. Hiện giờ, tôi chỉ đang có hơn 300 triệu viên thôi, cậu lấy trước tạm nhé”.

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ trả trước một nghìn tỷ tiền Đại

Đạo”. Hứa Giang Hà xua tay: “Không cần đâu, chúng tôi tin cậu mà. Khi nào cậu mang đủ Thiên Kiêu Đan đến rồi tôi sẽ đưa nốt đá cho”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế cũng được”.

Lấy đá xong, Ngô Bình hỏi: “Tôi nghe nói còn có một người đang thu mua rất nhiều đá Thần Minh cực phẩm, người đó đã đến đây chưa?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người kia ngạc nhiên nói: “Cậu có nhiều vậy ư?”Ngô Bình: “Tôi cần một chút thời gian để chuẩn bị”.Người kia ngẫm nghĩ rồi nói: “Mời cậu vào các bàn chuyện”.Ngô Bình được mời vào trong Thần Minh Các, một tu sĩ trung niên mặc đồ màu xanh bước ra, rõ ràng ông ấy đã biết hết chuyện xảy ra bên ngoài nên rất lịch sự nói: “Chắc công tử là thầy luyện đan đúng không? Tôi xin tự giới thiệu, tôi là các chủ của Thần Minh Các, tên là Hứa Giang Hà”.Ngô Bình: “Đúng vậy, tôi là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh, sư phụ là thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh”.Nghe thấy thế, tu sĩ kia lập tức đứng hình rồi ngạc nhiên nói: “Thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh!”Ngô Bình: “Sao? Ông không tin à?”, nói rồi, anh lấy huy hiệu thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh của mình ra.Hứa Giang Hà nhìn xong thì vội cười nói: “Sao tôi không tin chứ! Tôi chỉ ngạc nhiên quá thôi”.Thật ra, ông ấy đang thấy vô cùng chấn động, thầy luyện đan Cửu Kim Đỉnh! Trời ơi, tưởng chỉ có trong truyền thuyết thôi chứ.Ngô Bình: “Sư phụ đã cho tôi khá nhiều đan dược, nhưng tôi không thể tuỳ ý bán ra ngoài. Vì thế chỉ có thể lấy các đan dược cấp thấp như Thiên Kiêu Đan ra để trao đổi với các ông”.Nghe thấy Ngô Bình gọi Thiên Kiêu Đan là đan dược cấp. thấp. Hứa Giang Hà càng bối rối hơn, ông ta ho khan một tiếng rồi nói: “Thầy Ngô, cậu có thể cho tôi xem ít đan dược cấp cao được không?”Ngô Bình đã lấy được khá nhiều đan dược trong động Kim Đỉnh, trong đó đan dược tốt nhất đã trên cấp 20, vì thế anh đã lấy nó ra.Viên đan dược không có hình dạng bình thường, mà có hình người cao nửa mét đang ngồi xếp bằng trong hư không, bên ngoài có chín tầng sáng bao quanh. Hơn nữa, nó còn liên tục phát ra tiếng niệm chú thần kỳ, khiến người khác nghe. xong là cảm thấy vui vẻ.Hứa Giang Hà ngẩn ra nhìn viên đan dược rồi run giọng hỏi: “Thầy Ngô, đây là đan dược gì và có công dụng thế nào?”Ngô Bình: “Nó là Huyền Hoàng Đại Đạo Đan, giúp người uống truy tìm nguồn gốc của Đại Đạo, muốn uống nó thì phải từ tầng thứ chín Đạo cảnh trở lên”.Hứa Giang Hà hít sâu một hơi nói: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"Ngô Bình cất đan dược đi rồi nói: “Các chủ Hứa, chúng ta bàn vụ trao đổi đi”.Hứa Giang Hà cười nói: “Được, thầy Ngô chúng tôi muốn 500 viên Thiên Kiêu Đan của cậu. Nhưng cậu có thể đưa thêm cho chúng tôi ít đan dược cấp cao hơn được không?”Ngô Bình: “Được thôi, các chủ muốn đan dược thế nào?”Hứa Giang Hà cười nói: “Đan dược mà mọi người ở Tiên Giới Thái Ất ao ước nhất đương nhiên là Tiên Thiên Đại Diễn Đan đã thất truyền 3000 năm nay. Nghe nói uống nó vào thì có thể bù đắp tiên thiên khiếm khuyết, loại bỏ những di chứng trên con đường tu luyện”.Ngô Bình cười nói: “Nói vậy thì các chủ có phương thức. luyện chế đúng không?”Hứa Giang Hà gật đầu: “Đúng, thậm chí tôi còn gom đủ dược liệu rồi”.Ngô Bình: “Đan dược này chỉ sư phụ tôi mới luyện chế được, để tôi hỏi người đã”.Hứa Giang Hà nói ngay: “Được, tôi chờ tin của thầy Ngô”.Ngô Bình: “Ông cứ đưa phương thức luyện chế cùng dược liệu cho tôi, như thế sư phụ tôi mới biết mình có luyện chế được hay không”.“Được ạ”, Hứa Giang Hà lấy rồi đưa cho Ngô Bình ngay.Ông ấy cười nói: “Thầy Ngô, vì nhiều đá Thần Minh quá nên chúng tôi cùng cần chuẩn bị một chút. Hiện giờ, tôi chỉ đang có hơn 300 triệu viên thôi, cậu lấy trước tạm nhé”.Ngô Bình: “Được, tôi sẽ trả trước một nghìn tỷ tiền ĐạiĐạo”. Hứa Giang Hà xua tay: “Không cần đâu, chúng tôi tin cậu mà. Khi nào cậu mang đủ Thiên Kiêu Đan đến rồi tôi sẽ đưa nốt đá cho”.Ngô Bình gật đầu: “Thế cũng được”.Lấy đá xong, Ngô Bình hỏi: “Tôi nghe nói còn có một người đang thu mua rất nhiều đá Thần Minh cực phẩm, người đó đã đến đây chưa?”

Chương 5611: “Tôi được mở mang †ầm mắt rồi!"