Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5618: Một mình xông vào Thiên Ma Cốc

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nguyệt Đông Thăng thoáng vẻ do dự, sau khi suy nghĩ một lát thì nói: “Thiên Ma Cốc là thánh địa của Ma Môn, một trong những nơi khởi nguồn của ma tu.Thật ra không chỉ có tu sĩ Ma Môn, mà còn có nhiều tu sĩ Tiên đạo khác muốn vào đó tìm tòi, hi vọng có thể tìm thấy công pháp hay bảo bối gì đó. Nhưng không may là hầu hết các tu sĩ Tiên đạo vào đó xong đều không thể trở ra được nữa. Tiểu Ngô, bác khuyên cháu không nên đi, nơi đó thật sự rất nguy hiểm”.Ngô Bình cười nói: “Bác Nguyệt yên tâm, cháu chỉ vào trong đó xem thế nào thôi, chứ không tham đồ ở bên trong đâu”.Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Nguyệt Đông Thăng đành nói: “Thế thì cháu phải thật cẩn thận, nghe nói có một cao thủ Ma đạo đang bế quan tu luyện bên trong đấy”.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Bên trong có cao thủ Ma đạo ư? Sao họ vào trong được?”Nguyệt Đông Thăng cười trừ: “Họ đều có thực lực phi phàm nên vào trong rồi mà Nguyệt Thị cũng không hay biết gì, hoặc là những người đã ở bên trong từ trước khi Nguyệt Thị nằm quyền quản lý nơi này. Mà dù là ai thì chúng ta cũng không nên dây vào”.Ngô Bình gật đầu: “Cháu biết rồi”.Sau đó, anh đã hỏi đường đi rồi đi tới Ma Thiên Cốc. Nơi đây là một thung lũng rộng lớn dài hơn ba nghìn dặm, chỗ rộng nhất lên tới hơn một trăm dặm.Thời tiết bên trong chỉ có một mùa là mùa xuân, trăm hoa đua nở, linh duộc sinh sôi, không hề giống địa bàn của Ma Môn chút nào.Ngô Bình đáp xuống đầu thung lũng, sau đó quan sát xung quanh nhưng không phát hiện ra những thứ kiểu như truyền thừa của Ma đạo. Song lại có mấy cây dược liệu thu hút sự chú ý của anh, vì thế anh đã đi hái chúng.Lúc anh vừa khom lưng xuống thì nhìn thấy dưới bãi cỏ chôn một gương mặt người. Gương mặt này đã mọc đầy rêu, gần như đã bị bùn đất che phủ, vì Ngô Bình định hái dược liệu đúng chỗ này nên mới tình cờ nhìn thấy.Đôi mắt của người này như hai viên ngọc, đồng tử có một màu đen như mực, miệng thì há, gương mặt thì có vẻ như rất đau đớn.Ngô Bình híp mắt lại, lẽ nào đây là người sống? Anh đào bên dưới lên để lộ ra cả cái đầu, nhưng chỉ có đúng cái đầu mà thôi, bên dưới không có thân thể.Khi tay anh chạm vào cái đầu, một chuỗi phù văn màu đen như được kích hoạt, chúng lúc nhúc những con kiến bò lên tay anh.Ngô Bình vừa nhìn đã biết đây chính là một chú thuật tà môn, nhưng anh không hề sợ hãi mà mặc cho chúng chui vào người mình, thậm chí còn chui cả vào Thần Môn.Thần Môn chí tôn rất mạnh, các chú thuật kia vừa tiến vào đã bất động một chỗ ngay, không lâu sau thì đã chuyển từ màu đen sang vàng, rõ ràng đã bị Thần Môn đồng hoá.Khi tất cả chú thuật tiến vào Thần Môn, nó cũng đã bị luyện hoá hết và trở thành một trong các tài năng của Ngô Bình.Bấy giờ anh mới kinh ngạc phát hiện ra rằng Thần Môn còn có thể luyện hoá được sức mạnh dị chủng! Đương nhiên đây là tác dụng đặc biệt của Thần Môn chí tôn, mà chắc các Thần Môn khác không có được.Sau khi bị luyện hoá, chú thuật kia dã biến thành một phù văn kỳ lạ vặn vẹo, nó được khắc lên Thần Môn và trở thành một phần sức mạnh của Thần Môn.

Nguyệt Đông Thăng thoáng vẻ do dự, sau khi suy nghĩ một lát thì nói: “Thiên Ma Cốc là thánh địa của Ma Môn, một trong những nơi khởi nguồn của ma tu.

Thật ra không chỉ có tu sĩ Ma Môn, mà còn có nhiều tu sĩ Tiên đạo khác muốn vào đó tìm tòi, hi vọng có thể tìm thấy công pháp hay bảo bối gì đó. Nhưng không may là hầu hết các tu sĩ Tiên đạo vào đó xong đều không thể trở ra được nữa. Tiểu Ngô, bác khuyên cháu không nên đi, nơi đó thật sự rất nguy hiểm”.

Ngô Bình cười nói: “Bác Nguyệt yên tâm, cháu chỉ vào trong đó xem thế nào thôi, chứ không tham đồ ở bên trong đâu”.

Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Nguyệt Đông Thăng đành nói: “Thế thì cháu phải thật cẩn thận, nghe nói có một cao thủ Ma đạo đang bế quan tu luyện bên trong đấy”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Bên trong có cao thủ Ma đạo ư? Sao họ vào trong được?”

Nguyệt Đông Thăng cười trừ: “Họ đều có thực lực phi phàm nên vào trong rồi mà Nguyệt Thị cũng không hay biết gì, hoặc là những người đã ở bên trong từ trước khi Nguyệt Thị nằm quyền quản lý nơi này. Mà dù là ai thì chúng ta cũng không nên dây vào”.

Ngô Bình gật đầu: “Cháu biết rồi”.

Sau đó, anh đã hỏi đường đi rồi đi tới Ma Thiên Cốc. Nơi đây là một thung lũng rộng lớn dài hơn ba nghìn dặm, chỗ rộng nhất lên tới hơn một trăm dặm.

Thời tiết bên trong chỉ có một mùa là mùa xuân, trăm hoa đua nở, linh duộc sinh sôi, không hề giống địa bàn của Ma Môn chút nào.

Ngô Bình đáp xuống đầu thung lũng, sau đó quan sát xung quanh nhưng không phát hiện ra những thứ kiểu như truyền thừa của Ma đạo. Song lại có mấy cây dược liệu thu hút sự chú ý của anh, vì thế anh đã đi hái chúng.

Lúc anh vừa khom lưng xuống thì nhìn thấy dưới bãi cỏ chôn một gương mặt người. Gương mặt này đã mọc đầy rêu, gần như đã bị bùn đất che phủ, vì Ngô Bình định hái dược liệu đúng chỗ này nên mới tình cờ nhìn thấy.

Đôi mắt của người này như hai viên ngọc, đồng tử có một màu đen như mực, miệng thì há, gương mặt thì có vẻ như rất đau đớn.

Ngô Bình híp mắt lại, lẽ nào đây là người sống? Anh đào bên dưới lên để lộ ra cả cái đầu, nhưng chỉ có đúng cái đầu mà thôi, bên dưới không có thân thể.

Khi tay anh chạm vào cái đầu, một chuỗi phù văn màu đen như được kích hoạt, chúng lúc nhúc những con kiến bò lên tay anh.

Ngô Bình vừa nhìn đã biết đây chính là một chú thuật tà môn, nhưng anh không hề sợ hãi mà mặc cho chúng chui vào người mình, thậm chí còn chui cả vào Thần Môn.

Thần Môn chí tôn rất mạnh, các chú thuật kia vừa tiến vào đã bất động một chỗ ngay, không lâu sau thì đã chuyển từ màu đen sang vàng, rõ ràng đã bị Thần Môn đồng hoá.

Khi tất cả chú thuật tiến vào Thần Môn, nó cũng đã bị luyện hoá hết và trở thành một trong các tài năng của Ngô Bình.

Bấy giờ anh mới kinh ngạc phát hiện ra rằng Thần Môn còn có thể luyện hoá được sức mạnh dị chủng! Đương nhiên đây là tác dụng đặc biệt của Thần Môn chí tôn, mà chắc các Thần Môn khác không có được.

Sau khi bị luyện hoá, chú thuật kia dã biến thành một phù văn kỳ lạ vặn vẹo, nó được khắc lên Thần Môn và trở thành một phần sức mạnh của Thần Môn.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nguyệt Đông Thăng thoáng vẻ do dự, sau khi suy nghĩ một lát thì nói: “Thiên Ma Cốc là thánh địa của Ma Môn, một trong những nơi khởi nguồn của ma tu.Thật ra không chỉ có tu sĩ Ma Môn, mà còn có nhiều tu sĩ Tiên đạo khác muốn vào đó tìm tòi, hi vọng có thể tìm thấy công pháp hay bảo bối gì đó. Nhưng không may là hầu hết các tu sĩ Tiên đạo vào đó xong đều không thể trở ra được nữa. Tiểu Ngô, bác khuyên cháu không nên đi, nơi đó thật sự rất nguy hiểm”.Ngô Bình cười nói: “Bác Nguyệt yên tâm, cháu chỉ vào trong đó xem thế nào thôi, chứ không tham đồ ở bên trong đâu”.Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Nguyệt Đông Thăng đành nói: “Thế thì cháu phải thật cẩn thận, nghe nói có một cao thủ Ma đạo đang bế quan tu luyện bên trong đấy”.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Bên trong có cao thủ Ma đạo ư? Sao họ vào trong được?”Nguyệt Đông Thăng cười trừ: “Họ đều có thực lực phi phàm nên vào trong rồi mà Nguyệt Thị cũng không hay biết gì, hoặc là những người đã ở bên trong từ trước khi Nguyệt Thị nằm quyền quản lý nơi này. Mà dù là ai thì chúng ta cũng không nên dây vào”.Ngô Bình gật đầu: “Cháu biết rồi”.Sau đó, anh đã hỏi đường đi rồi đi tới Ma Thiên Cốc. Nơi đây là một thung lũng rộng lớn dài hơn ba nghìn dặm, chỗ rộng nhất lên tới hơn một trăm dặm.Thời tiết bên trong chỉ có một mùa là mùa xuân, trăm hoa đua nở, linh duộc sinh sôi, không hề giống địa bàn của Ma Môn chút nào.Ngô Bình đáp xuống đầu thung lũng, sau đó quan sát xung quanh nhưng không phát hiện ra những thứ kiểu như truyền thừa của Ma đạo. Song lại có mấy cây dược liệu thu hút sự chú ý của anh, vì thế anh đã đi hái chúng.Lúc anh vừa khom lưng xuống thì nhìn thấy dưới bãi cỏ chôn một gương mặt người. Gương mặt này đã mọc đầy rêu, gần như đã bị bùn đất che phủ, vì Ngô Bình định hái dược liệu đúng chỗ này nên mới tình cờ nhìn thấy.Đôi mắt của người này như hai viên ngọc, đồng tử có một màu đen như mực, miệng thì há, gương mặt thì có vẻ như rất đau đớn.Ngô Bình híp mắt lại, lẽ nào đây là người sống? Anh đào bên dưới lên để lộ ra cả cái đầu, nhưng chỉ có đúng cái đầu mà thôi, bên dưới không có thân thể.Khi tay anh chạm vào cái đầu, một chuỗi phù văn màu đen như được kích hoạt, chúng lúc nhúc những con kiến bò lên tay anh.Ngô Bình vừa nhìn đã biết đây chính là một chú thuật tà môn, nhưng anh không hề sợ hãi mà mặc cho chúng chui vào người mình, thậm chí còn chui cả vào Thần Môn.Thần Môn chí tôn rất mạnh, các chú thuật kia vừa tiến vào đã bất động một chỗ ngay, không lâu sau thì đã chuyển từ màu đen sang vàng, rõ ràng đã bị Thần Môn đồng hoá.Khi tất cả chú thuật tiến vào Thần Môn, nó cũng đã bị luyện hoá hết và trở thành một trong các tài năng của Ngô Bình.Bấy giờ anh mới kinh ngạc phát hiện ra rằng Thần Môn còn có thể luyện hoá được sức mạnh dị chủng! Đương nhiên đây là tác dụng đặc biệt của Thần Môn chí tôn, mà chắc các Thần Môn khác không có được.Sau khi bị luyện hoá, chú thuật kia dã biến thành một phù văn kỳ lạ vặn vẹo, nó được khắc lên Thần Môn và trở thành một phần sức mạnh của Thần Môn.

Chương 5618: Một mình xông vào Thiên Ma Cốc