Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5619: “Ông bị nhốt ở đây bao lâu rồi?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Chú thuật này thú vị đấy!”, Ngô Bình lẩm bẩm. Anh tiếp tục lên đường, loáng cái đã phát hiện ra ba cái đầu ở chung một chỗ, chúng đều bị chôn một nửa dưới đất, vẻ mặt đều có vẻ đau đớn, đồng tử thì vẫn đen ngòm.Ngô Bình chạm vào chúng, lần này đã có nhiều sức mạnh chú thuật tiến vào cơ thể anh hơn, sau đó bị Thần Môn chí tôn hấp thu hết.Rõ ràng chú thuật lần này cao thâ hơn chú thuật bannayx, vì nó thuộc sức mạnh chú thuật cấp cao. Sau khi bị luyện hoá, nó cũng đã biến thành phù văn.Đây là một loại chú thuật suy yếu, nó có thể biến vạn vật trở nên yếu ớt, từ mười xuống còn một phần thức lực.*Ít thì đây cũng phải là chú thuật cấp thiên hạ phẩm”, Ngô Bình nghĩ thầm, vì chú thuật cũng là một phần của chú pháp.Anh đi tiếp chục dặm nữa thì nhìn thấy một cảnh tượng hãi hùng. Có đến hàng trăm gương mặt chất đống thành hình chữ Kim. Có gương mặt khóc, có gương mặt cười, có cái thì gào thét, đủ các hình thái.Giờ thì Ngô Bình đã hiểu, mặt người càng nhiều thì chú thuật càng khủng khiếp. Anh không khỏi thấy tò mò, Thần Môn chí tôn của mình không rõ có thể luyện hoá được nhiều chú thuật mạnh hơn không.Những gương mặt này hầu hết đều đã tiếp xúc với người biết chú thuật, sau đó cứ thế truyền cho nhau, cuối cùng đều bỏ mạng và chất đống như bây giờ.Sáu một hồi đản đo, Ngô Bình vẫn giơ tay chạm vào một mặt người. Đây là một gương mặt nữ, tuy khi còn sống cô ấy rất xinh đẹp, nhưng giờ gương mặt mếu máo nhìn thế nào cũng thấy kinh.Lần này, phù văn màu đen lại bò lên người như bầy kiến, sau đó chui vào trong mắt anh rồi nhanh chóng bò vào Thần Môn.Sức mạnh chú thuật này quá mạnh, ánh sáng Thần Môn của Ngô Bình đã bị áp chế, nó có sức mạnh ăn mòn rất lớn nên muốn tự khắc bản thân trong Thần Môn.Đúng lúc này, thần anh của Ngô Bình bảt đầu phát uy. Thần Môn chí tôn phát sáng, phù văn chú thuật kia lập tức bị áp chế và co thành một khối chống lại uy áp của Thần Môn.Sau nửa tiếng luyện hoá, Thần Môn liên tục thị uy, chú thuật cuối cùng đã hàng phục và ngoan ngoãn bị khắc lên Thần Môn.Chú thuật này có sức mạnh ăn mòn, có thể ăn mòn vạn vật. Khi nó ăn mòn đối thủ, người thi triển có thể đoạt mệnh đối thủ.Ngô Bình luyện hoá chú thuật ấy xong thì có một con rắn trắng to như cánh tay toàn thân phủ đầy phù văn bò nhanh tới rồi cắn vào chân anh.Ngô Bình đã phát hiện ra nó từ trước nên đạp thẳng vào đầu nó, khi hai bên va chạm, nhờ chú thuật ăn mòn giúp sức nên lực sinh mệnh của con rắn kia đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần lực sinh mệnh của anh, giúp lực sinh mệnh của anh tăng lên rất nhiều.Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên, không biết con rắn này ở đâu ra.Anh đang thấy lạ thì chợt nghe thấy có tiếng kêu đau đớn ở cách đó không xa, âm thanh này rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy được.Anh tăng tốc đi thêm vài dặm nữa thì nhìn thấy có một người đang bị hút vào một vách đá, vách đá này như có lực hút, nó đã phong ấn người này ở đây, giờ chỉ có mặt người đó. là thò ra ngoài, cụ thể là đôi mắt và cái mũi, còn các bộ phận khác đã bị vách đá nuốt chứng rồi.Con mắt kia nhìn thấy Ngô Bình xong thì như liều mạng vùng vẫy, sau đó đã thò được cái miệng ra nói: “Cứu tôi với!”Ngô Bình phát hiện người này có tu vi không thấp, ít cũng là cường giả tầng thứ năm Đạo cảnh, nhưng không biết tại sao lại bị vách đá hút vào trong.

“Chú thuật này thú vị đấy!”, Ngô Bình lẩm bẩm. Anh tiếp tục lên đường, loáng cái đã phát hiện ra ba cái đầu ở chung một chỗ, chúng đều bị chôn một nửa dưới đất, vẻ mặt đều có vẻ đau đớn, đồng tử thì vẫn đen ngòm.

Ngô Bình chạm vào chúng, lần này đã có nhiều sức mạnh chú thuật tiến vào cơ thể anh hơn, sau đó bị Thần Môn chí tôn hấp thu hết.

Rõ ràng chú thuật lần này cao thâ hơn chú thuật bannayx, vì nó thuộc sức mạnh chú thuật cấp cao. Sau khi bị luyện hoá, nó cũng đã biến thành phù văn.

Đây là một loại chú thuật suy yếu, nó có thể biến vạn vật trở nên yếu ớt, từ mười xuống còn một phần thức lực.

*Ít thì đây cũng phải là chú thuật cấp thiên hạ phẩm”, Ngô Bình nghĩ thầm, vì chú thuật cũng là một phần của chú pháp.

Anh đi tiếp chục dặm nữa thì nhìn thấy một cảnh tượng hãi hùng. Có đến hàng trăm gương mặt chất đống thành hình chữ Kim. Có gương mặt khóc, có gương mặt cười, có cái thì gào thét, đủ các hình thái.

Giờ thì Ngô Bình đã hiểu, mặt người càng nhiều thì chú thuật càng khủng khiếp. Anh không khỏi thấy tò mò, Thần Môn chí tôn của mình không rõ có thể luyện hoá được nhiều chú thuật mạnh hơn không.

Những gương mặt này hầu hết đều đã tiếp xúc với người biết chú thuật, sau đó cứ thế truyền cho nhau, cuối cùng đều bỏ mạng và chất đống như bây giờ.

Sáu một hồi đản đo, Ngô Bình vẫn giơ tay chạm vào một mặt người. Đây là một gương mặt nữ, tuy khi còn sống cô ấy rất xinh đẹp, nhưng giờ gương mặt mếu máo nhìn thế nào cũng thấy kinh.

Lần này, phù văn màu đen lại bò lên người như bầy kiến, sau đó chui vào trong mắt anh rồi nhanh chóng bò vào Thần Môn.

Sức mạnh chú thuật này quá mạnh, ánh sáng Thần Môn của Ngô Bình đã bị áp chế, nó có sức mạnh ăn mòn rất lớn nên muốn tự khắc bản thân trong Thần Môn.

Đúng lúc này, thần anh của Ngô Bình bảt đầu phát uy. Thần Môn chí tôn phát sáng, phù văn chú thuật kia lập tức bị áp chế và co thành một khối chống lại uy áp của Thần Môn.

Sau nửa tiếng luyện hoá, Thần Môn liên tục thị uy, chú thuật cuối cùng đã hàng phục và ngoan ngoãn bị khắc lên Thần Môn.

Chú thuật này có sức mạnh ăn mòn, có thể ăn mòn vạn vật. Khi nó ăn mòn đối thủ, người thi triển có thể đoạt mệnh đối thủ.

Ngô Bình luyện hoá chú thuật ấy xong thì có một con rắn trắng to như cánh tay toàn thân phủ đầy phù văn bò nhanh tới rồi cắn vào chân anh.

Ngô Bình đã phát hiện ra nó từ trước nên đạp thẳng vào đầu nó, khi hai bên va chạm, nhờ chú thuật ăn mòn giúp sức nên lực sinh mệnh của con rắn kia đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần lực sinh mệnh của anh, giúp lực sinh mệnh của anh tăng lên rất nhiều.

Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên, không biết con rắn này ở đâu ra.

Anh đang thấy lạ thì chợt nghe thấy có tiếng kêu đau đớn ở cách đó không xa, âm thanh này rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy được.

Anh tăng tốc đi thêm vài dặm nữa thì nhìn thấy có một người đang bị hút vào một vách đá, vách đá này như có lực hút, nó đã phong ấn người này ở đây, giờ chỉ có mặt người đó. là thò ra ngoài, cụ thể là đôi mắt và cái mũi, còn các bộ phận khác đã bị vách đá nuốt chứng rồi.

Con mắt kia nhìn thấy Ngô Bình xong thì như liều mạng vùng vẫy, sau đó đã thò được cái miệng ra nói: “Cứu tôi với!”

Ngô Bình phát hiện người này có tu vi không thấp, ít cũng là cường giả tầng thứ năm Đạo cảnh, nhưng không biết tại sao lại bị vách đá hút vào trong.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Chú thuật này thú vị đấy!”, Ngô Bình lẩm bẩm. Anh tiếp tục lên đường, loáng cái đã phát hiện ra ba cái đầu ở chung một chỗ, chúng đều bị chôn một nửa dưới đất, vẻ mặt đều có vẻ đau đớn, đồng tử thì vẫn đen ngòm.Ngô Bình chạm vào chúng, lần này đã có nhiều sức mạnh chú thuật tiến vào cơ thể anh hơn, sau đó bị Thần Môn chí tôn hấp thu hết.Rõ ràng chú thuật lần này cao thâ hơn chú thuật bannayx, vì nó thuộc sức mạnh chú thuật cấp cao. Sau khi bị luyện hoá, nó cũng đã biến thành phù văn.Đây là một loại chú thuật suy yếu, nó có thể biến vạn vật trở nên yếu ớt, từ mười xuống còn một phần thức lực.*Ít thì đây cũng phải là chú thuật cấp thiên hạ phẩm”, Ngô Bình nghĩ thầm, vì chú thuật cũng là một phần của chú pháp.Anh đi tiếp chục dặm nữa thì nhìn thấy một cảnh tượng hãi hùng. Có đến hàng trăm gương mặt chất đống thành hình chữ Kim. Có gương mặt khóc, có gương mặt cười, có cái thì gào thét, đủ các hình thái.Giờ thì Ngô Bình đã hiểu, mặt người càng nhiều thì chú thuật càng khủng khiếp. Anh không khỏi thấy tò mò, Thần Môn chí tôn của mình không rõ có thể luyện hoá được nhiều chú thuật mạnh hơn không.Những gương mặt này hầu hết đều đã tiếp xúc với người biết chú thuật, sau đó cứ thế truyền cho nhau, cuối cùng đều bỏ mạng và chất đống như bây giờ.Sáu một hồi đản đo, Ngô Bình vẫn giơ tay chạm vào một mặt người. Đây là một gương mặt nữ, tuy khi còn sống cô ấy rất xinh đẹp, nhưng giờ gương mặt mếu máo nhìn thế nào cũng thấy kinh.Lần này, phù văn màu đen lại bò lên người như bầy kiến, sau đó chui vào trong mắt anh rồi nhanh chóng bò vào Thần Môn.Sức mạnh chú thuật này quá mạnh, ánh sáng Thần Môn của Ngô Bình đã bị áp chế, nó có sức mạnh ăn mòn rất lớn nên muốn tự khắc bản thân trong Thần Môn.Đúng lúc này, thần anh của Ngô Bình bảt đầu phát uy. Thần Môn chí tôn phát sáng, phù văn chú thuật kia lập tức bị áp chế và co thành một khối chống lại uy áp của Thần Môn.Sau nửa tiếng luyện hoá, Thần Môn liên tục thị uy, chú thuật cuối cùng đã hàng phục và ngoan ngoãn bị khắc lên Thần Môn.Chú thuật này có sức mạnh ăn mòn, có thể ăn mòn vạn vật. Khi nó ăn mòn đối thủ, người thi triển có thể đoạt mệnh đối thủ.Ngô Bình luyện hoá chú thuật ấy xong thì có một con rắn trắng to như cánh tay toàn thân phủ đầy phù văn bò nhanh tới rồi cắn vào chân anh.Ngô Bình đã phát hiện ra nó từ trước nên đạp thẳng vào đầu nó, khi hai bên va chạm, nhờ chú thuật ăn mòn giúp sức nên lực sinh mệnh của con rắn kia đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần lực sinh mệnh của anh, giúp lực sinh mệnh của anh tăng lên rất nhiều.Ngô Bình thấy hơi ngạc nhiên, không biết con rắn này ở đâu ra.Anh đang thấy lạ thì chợt nghe thấy có tiếng kêu đau đớn ở cách đó không xa, âm thanh này rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy được.Anh tăng tốc đi thêm vài dặm nữa thì nhìn thấy có một người đang bị hút vào một vách đá, vách đá này như có lực hút, nó đã phong ấn người này ở đây, giờ chỉ có mặt người đó. là thò ra ngoài, cụ thể là đôi mắt và cái mũi, còn các bộ phận khác đã bị vách đá nuốt chứng rồi.Con mắt kia nhìn thấy Ngô Bình xong thì như liều mạng vùng vẫy, sau đó đã thò được cái miệng ra nói: “Cứu tôi với!”Ngô Bình phát hiện người này có tu vi không thấp, ít cũng là cường giả tầng thứ năm Đạo cảnh, nhưng không biết tại sao lại bị vách đá hút vào trong.

Chương 5619: “Ông bị nhốt ở đây bao lâu rồi?”