Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5621: Rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình đếm thì thấy có 13 tu sĩ như thế. Anh không quấy rầy họ mà đi tới cạnh ao nước, sau đó nhìn chăm chú vào chất dịch bên dưới rồi lẩm bẩm: “Đây là gì nhỉ?”Mặt chất dịch trông nhẫn bóng có thể soi gương được. Đột nhiên hình ảnh phản chiếu dưới ao của anh động đậy, dịch thể ngoi lên rồi tạo thành dáng vẻ của Ngô Bình, sau đó cười với anh.Ngô Bình giật bắn mình rồi vội vàng lùi lại. Song, dịch thể hình người kia cũng đã rời khỏi ao nước rồi từng bước tiến gần về phía anh.Ngô Bình híp mắt lại rồi khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy kết cấu trong thứ này đang liên tục biến hoá, nó nhanh chóng biến thành dáng vẻ của anh.Thoạt nhìn thì làn da của nó đã giống anh lảm rồi, Ngô Bình lập tức thi triển Áo thuật, tung một quyền vào thứ đó.Phập!Sau quyền đó, thứ kia đã lùi lại, ngực xuất hiện một vết thương. Nhưng ngực của Ngô Bình cũng đau nhói, anh cúi đầu nhìn xuống thì thấy mình cũng đã bị thương.“Thuật thế thân đáng sợ thật!”, Ngô Bình cười khẩy, sau đó nhanh chóng thi triển thuật ăn mòn mới học được, sau đó chạm tay lên vai thứ kia.Ngay sau đó, chất dịch bắt đầu bị ăn mòn, lực sinh mệnh của nó cũng liên tục truyền vào người Ngô Bình. Nhưng thật ra, lực sinh mệnh của anh cũng bị rút mất một phần. May mà anh lấy lại được nhiều hơn từ thứ kia nên tính ra không bị mất gì.Ngược lại, vật chất của thứ kia liên tục bị bào mòn. Nó cầm cự được 15 phút thì đã thu nhỏ lại một nửa, sau đó như cảm thấy có gì đó là lạ nên đã rút lui.Ngô Bình không cho nó cơ hội, mà thi triển Tù Thiên Chú Trận ngay. Chân phải anh giậm xuống đất, mặt đất như sống lại rồi bao vây lấy dịch thể kia.Chú trận này cũng rất quỷ dị, nó không chỉ có thể nhốt được thứ kia, mà còn có thể hấp thu sức mạnh của nó để cường hoá cho đại trận. Cứ thế, thứ kia nhanh chóng không trụ được và bị rút cạn sức lực, sau đó biến thành một đống tro.Lực sinh mệnh của thứ ấy rất kỳ lạ, nó rất bền và khó bị tiêu diệt.Nhưng dù nó có mạnh đến nây thì cũng đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần của anh. Hơn nữa, lực sinh mệnh này còn ẩn chứa mật mã gen tiến hoá, nó đang hướng dẫn cơ thể của anh tiến hoá mạnh mẽ hơn.Sau đó, anh nhìn về phía những người đang tu luyện kia rồi không khỏi thấy gai sống lưng, chắc không phải họ đang tu luyện, mà là đã có trải nghiệm giống anh ban nấy. Song, họ không đánh bại được dịch thể kia, cuối cùng đã bị nó nuốt trọn.Đúng lúc n ày, có một tu sĩ trong số đó chợt mở mắt, sau đó đi về phía ao nước. Mỗi bước đi của người này, máu thịt trên người đều biến thành tro bụi rồi rơi xuống, chờ hẳn đi tới cạnh ao nước thì cơ thể đã chuyển hoá thành trạng thái dịch thể do nhiều mạch lạc và huyệt khiếu tạo thành rồi. Cơ thể đó nhảy vào ao nước, sau đó hoà vào cùng dịch thể màu đen.Ngô Bình đã hiểu ra, các vật chất dịch thể này chính là sinh mệnh của vô vàn tu sĩ tạo thành. Nhưng các sinh mệnh ngoại lai sẽ đều bị nó đồng hoá.“Rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?”, Ngô Bình lẩm bẩm.Anh lại đi tới cạnh ao nước, quả nhiên bên trong đã xuất hiện thêm một vật hình người và lại đi ra định ăn anh.Ngô Bình cân nhắc một chút rồi lại luyện hoá nó.Một lần, hai lần, cho đến mười lần sau, dịch thể màu đen trong ao đã giảm mất một phần ba. Lúc này, Ngô Bình cũng đã hấp thu rất nhiều lực sinh mệnh nên không thể hấp thu tiếp được nữa.Sau đó, anh lấy một cái chậu to ra rồi cho tất cả các thứ này vào đó, giờ anh chưa dùng tới, nhưng mai sau thì chưa biết được.Cất chất dịch đó đi xong, anh mới phát hiện đáy hồ có một bộ công pháp. Anh đọc kỹ thì thấy tên nó là Thôn Thiên Ma Kinh.Muốn tu luyện được thì cần luyện hoá hết chất dịch màu đen mà anh đã hấp thu trước đó, đây là một thuật sinh mệnh đặc biệt có tên là Thiên Ma.
Ngô Bình đếm thì thấy có 13 tu sĩ như thế. Anh không quấy rầy họ mà đi tới cạnh ao nước, sau đó nhìn chăm chú vào chất dịch bên dưới rồi lẩm bẩm: “Đây là gì nhỉ?”
Mặt chất dịch trông nhẫn bóng có thể soi gương được. Đột nhiên hình ảnh phản chiếu dưới ao của anh động đậy, dịch thể ngoi lên rồi tạo thành dáng vẻ của Ngô Bình, sau đó cười với anh.
Ngô Bình giật bắn mình rồi vội vàng lùi lại. Song, dịch thể hình người kia cũng đã rời khỏi ao nước rồi từng bước tiến gần về phía anh.
Ngô Bình híp mắt lại rồi khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy kết cấu trong thứ này đang liên tục biến hoá, nó nhanh chóng biến thành dáng vẻ của anh.
Thoạt nhìn thì làn da của nó đã giống anh lảm rồi, Ngô Bình lập tức thi triển Áo thuật, tung một quyền vào thứ đó.
Phập!
Sau quyền đó, thứ kia đã lùi lại, ngực xuất hiện một vết thương. Nhưng ngực của Ngô Bình cũng đau nhói, anh cúi đầu nhìn xuống thì thấy mình cũng đã bị thương.
“Thuật thế thân đáng sợ thật!”, Ngô Bình cười khẩy, sau đó nhanh chóng thi triển thuật ăn mòn mới học được, sau đó chạm tay lên vai thứ kia.
Ngay sau đó, chất dịch bắt đầu bị ăn mòn, lực sinh mệnh của nó cũng liên tục truyền vào người Ngô Bình. Nhưng thật ra, lực sinh mệnh của anh cũng bị rút mất một phần. May mà anh lấy lại được nhiều hơn từ thứ kia nên tính ra không bị mất gì.
Ngược lại, vật chất của thứ kia liên tục bị bào mòn. Nó cầm cự được 15 phút thì đã thu nhỏ lại một nửa, sau đó như cảm thấy có gì đó là lạ nên đã rút lui.
Ngô Bình không cho nó cơ hội, mà thi triển Tù Thiên Chú Trận ngay. Chân phải anh giậm xuống đất, mặt đất như sống lại rồi bao vây lấy dịch thể kia.
Chú trận này cũng rất quỷ dị, nó không chỉ có thể nhốt được thứ kia, mà còn có thể hấp thu sức mạnh của nó để cường hoá cho đại trận. Cứ thế, thứ kia nhanh chóng không trụ được và bị rút cạn sức lực, sau đó biến thành một đống tro.
Lực sinh mệnh của thứ ấy rất kỳ lạ, nó rất bền và khó bị tiêu diệt.
Nhưng dù nó có mạnh đến nây thì cũng đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần của anh. Hơn nữa, lực sinh mệnh này còn ẩn chứa mật mã gen tiến hoá, nó đang hướng dẫn cơ thể của anh tiến hoá mạnh mẽ hơn.
Sau đó, anh nhìn về phía những người đang tu luyện kia rồi không khỏi thấy gai sống lưng, chắc không phải họ đang tu luyện, mà là đã có trải nghiệm giống anh ban nấy. Song, họ không đánh bại được dịch thể kia, cuối cùng đã bị nó nuốt trọn.
Đúng lúc n ày, có một tu sĩ trong số đó chợt mở mắt, sau đó đi về phía ao nước. Mỗi bước đi của người này, máu thịt trên người đều biến thành tro bụi rồi rơi xuống, chờ hẳn đi tới cạnh ao nước thì cơ thể đã chuyển hoá thành trạng thái dịch thể do nhiều mạch lạc và huyệt khiếu tạo thành rồi. Cơ thể đó nhảy vào ao nước, sau đó hoà vào cùng dịch thể màu đen.
Ngô Bình đã hiểu ra, các vật chất dịch thể này chính là sinh mệnh của vô vàn tu sĩ tạo thành. Nhưng các sinh mệnh ngoại lai sẽ đều bị nó đồng hoá.
“Rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?”, Ngô Bình lẩm bẩm.
Anh lại đi tới cạnh ao nước, quả nhiên bên trong đã xuất hiện thêm một vật hình người và lại đi ra định ăn anh.
Ngô Bình cân nhắc một chút rồi lại luyện hoá nó.
Một lần, hai lần, cho đến mười lần sau, dịch thể màu đen trong ao đã giảm mất một phần ba. Lúc này, Ngô Bình cũng đã hấp thu rất nhiều lực sinh mệnh nên không thể hấp thu tiếp được nữa.
Sau đó, anh lấy một cái chậu to ra rồi cho tất cả các thứ này vào đó, giờ anh chưa dùng tới, nhưng mai sau thì chưa biết được.
Cất chất dịch đó đi xong, anh mới phát hiện đáy hồ có một bộ công pháp. Anh đọc kỹ thì thấy tên nó là Thôn Thiên Ma Kinh.
Muốn tu luyện được thì cần luyện hoá hết chất dịch màu đen mà anh đã hấp thu trước đó, đây là một thuật sinh mệnh đặc biệt có tên là Thiên Ma.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình đếm thì thấy có 13 tu sĩ như thế. Anh không quấy rầy họ mà đi tới cạnh ao nước, sau đó nhìn chăm chú vào chất dịch bên dưới rồi lẩm bẩm: “Đây là gì nhỉ?”Mặt chất dịch trông nhẫn bóng có thể soi gương được. Đột nhiên hình ảnh phản chiếu dưới ao của anh động đậy, dịch thể ngoi lên rồi tạo thành dáng vẻ của Ngô Bình, sau đó cười với anh.Ngô Bình giật bắn mình rồi vội vàng lùi lại. Song, dịch thể hình người kia cũng đã rời khỏi ao nước rồi từng bước tiến gần về phía anh.Ngô Bình híp mắt lại rồi khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy kết cấu trong thứ này đang liên tục biến hoá, nó nhanh chóng biến thành dáng vẻ của anh.Thoạt nhìn thì làn da của nó đã giống anh lảm rồi, Ngô Bình lập tức thi triển Áo thuật, tung một quyền vào thứ đó.Phập!Sau quyền đó, thứ kia đã lùi lại, ngực xuất hiện một vết thương. Nhưng ngực của Ngô Bình cũng đau nhói, anh cúi đầu nhìn xuống thì thấy mình cũng đã bị thương.“Thuật thế thân đáng sợ thật!”, Ngô Bình cười khẩy, sau đó nhanh chóng thi triển thuật ăn mòn mới học được, sau đó chạm tay lên vai thứ kia.Ngay sau đó, chất dịch bắt đầu bị ăn mòn, lực sinh mệnh của nó cũng liên tục truyền vào người Ngô Bình. Nhưng thật ra, lực sinh mệnh của anh cũng bị rút mất một phần. May mà anh lấy lại được nhiều hơn từ thứ kia nên tính ra không bị mất gì.Ngược lại, vật chất của thứ kia liên tục bị bào mòn. Nó cầm cự được 15 phút thì đã thu nhỏ lại một nửa, sau đó như cảm thấy có gì đó là lạ nên đã rút lui.Ngô Bình không cho nó cơ hội, mà thi triển Tù Thiên Chú Trận ngay. Chân phải anh giậm xuống đất, mặt đất như sống lại rồi bao vây lấy dịch thể kia.Chú trận này cũng rất quỷ dị, nó không chỉ có thể nhốt được thứ kia, mà còn có thể hấp thu sức mạnh của nó để cường hoá cho đại trận. Cứ thế, thứ kia nhanh chóng không trụ được và bị rút cạn sức lực, sau đó biến thành một đống tro.Lực sinh mệnh của thứ ấy rất kỳ lạ, nó rất bền và khó bị tiêu diệt.Nhưng dù nó có mạnh đến nây thì cũng đã bị Ngô Bình hấp thu và trở thành một phần của anh. Hơn nữa, lực sinh mệnh này còn ẩn chứa mật mã gen tiến hoá, nó đang hướng dẫn cơ thể của anh tiến hoá mạnh mẽ hơn.Sau đó, anh nhìn về phía những người đang tu luyện kia rồi không khỏi thấy gai sống lưng, chắc không phải họ đang tu luyện, mà là đã có trải nghiệm giống anh ban nấy. Song, họ không đánh bại được dịch thể kia, cuối cùng đã bị nó nuốt trọn.Đúng lúc n ày, có một tu sĩ trong số đó chợt mở mắt, sau đó đi về phía ao nước. Mỗi bước đi của người này, máu thịt trên người đều biến thành tro bụi rồi rơi xuống, chờ hẳn đi tới cạnh ao nước thì cơ thể đã chuyển hoá thành trạng thái dịch thể do nhiều mạch lạc và huyệt khiếu tạo thành rồi. Cơ thể đó nhảy vào ao nước, sau đó hoà vào cùng dịch thể màu đen.Ngô Bình đã hiểu ra, các vật chất dịch thể này chính là sinh mệnh của vô vàn tu sĩ tạo thành. Nhưng các sinh mệnh ngoại lai sẽ đều bị nó đồng hoá.“Rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?”, Ngô Bình lẩm bẩm.Anh lại đi tới cạnh ao nước, quả nhiên bên trong đã xuất hiện thêm một vật hình người và lại đi ra định ăn anh.Ngô Bình cân nhắc một chút rồi lại luyện hoá nó.Một lần, hai lần, cho đến mười lần sau, dịch thể màu đen trong ao đã giảm mất một phần ba. Lúc này, Ngô Bình cũng đã hấp thu rất nhiều lực sinh mệnh nên không thể hấp thu tiếp được nữa.Sau đó, anh lấy một cái chậu to ra rồi cho tất cả các thứ này vào đó, giờ anh chưa dùng tới, nhưng mai sau thì chưa biết được.Cất chất dịch đó đi xong, anh mới phát hiện đáy hồ có một bộ công pháp. Anh đọc kỹ thì thấy tên nó là Thôn Thiên Ma Kinh.Muốn tu luyện được thì cần luyện hoá hết chất dịch màu đen mà anh đã hấp thu trước đó, đây là một thuật sinh mệnh đặc biệt có tên là Thiên Ma.