Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5620: Luyện hoá Thiên Ma
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người kia gần như dùng hết sức bình sinh rồi gầm lên: “800 năm rồi, cứu tôi với!”Ngô Bình thờ ơ nói: “Đây là một chút thuật cực kỳ lợi hại, tôi mà động vào thì cũng sẽ bị trúng chú ngay”.“Tôi sẽ cho cậu cái này”, người kia há miệng rồi nhổ ra một cái nhãn dính nước bọt.Ngô Bình lách người tránh đi, sau đó nhìn một lát rồi mới ngồi xuống kiểm tra. Anh thấy bên trên nhãn có dính chất độc cực mạnh, một khi con người chạm vào thì chất độc sẽ phát tác ngay.Anh cười mỉa: “Lão già khốn kiếp, định hạ độc tôi rồi dùng thuốc giải để ép tôi cứu lão hả?”Người trong vách tường nghiêm giọng nói: “Cứu tôi đi, đồ trong nhẫn sẽ là của cậu hết”.Ngô Bình lấy một loại thuốc nước ra rồi đổ lên chiếc. nhẫn, đây là thuốc giải độc của anh. Chiếc nhãn bốc khói xanh, chất độc bên trên đã bị loại trừ.Sau đó, anh cầm chiếc nhãn lên thì thấy quả nhiên bên trong có rất nhiều tiền Tiên, tiền Đại Đạo cùng khá nhiều đan dược, pháp khí Đạo cảnh và phù chú.“Xem ra tu vi của lão cũng khủng đấy”, Ngô Bình nói.Người kia: “Tôi ở tầng thứ sáu Đạo cảnh rồi, cứu tôi đi!”Ngô Bình cất chiếc nhẫn đi, sau đó giơ tay ra, người kia cũng cố thò một cánh tay ra, sau đó bám chặt vào tay Ngô Bình rồi kéo mạnh.Lão vừa kéo vừa gào lên: “Vào đi”.Song, dù lão có kéo thế nào thì Ngô Bình vẫn đứng yên như chân đã bị đóng đinh tại chỗ, anh bình thản nói: “Chú pháp này không làm gì được tôi đâu”.Dứt lời, anh lập tức thi triển chú thuật ăn mòn, tay của cường giả kia đã bị ăn mòn, sau đó đến toàn bộ cơ thể, còn lực sinh mệnh của lão đã bị Ngô Bình hấp thu.Lúc này, vách đá cũng lan về phía tay Ngô Bình, nhưng khi nó cảm nhận được sức mạnh chú thuật trên người anh thì tự động rút ngay.Nhưng Ngô Bình lại thò tay vào trong vách, phù văn như bầy kiến lại chậm rãi chui vào da thịt của anh rồi tiến tới Thần Môn.Đây là một chú trận không thua gì chú thuật ăn mòn, tên nó là Tù Thiên Chú Trận. Nó sẽ mượn vạn vật để nhốt kẻ thù lại, đồng thời liên tục hấp thu sức mạnh của kẻ thù, mượn lực trả lực nên đây là một chú trận rất cao thâm. Chú trận này chính là đại trận do chú pháp tạo thành, nên nó có đặc điểm của cả trận pháp và chú pháp.Sau khi học xong Tù Thiên Chú Trận, Ngô Bình đã chui luôn vào trong vách đá. Sau khi xuyên qua một đoạn, anh đã tiến vào trong một động thủ rất lớn, trước mắt anh là một ao nước khổng lồ, dưới ao có chất dịch màu đen lượn qua lượn lại như vật thế sống.
Người kia gần như dùng hết sức bình sinh rồi gầm lên: “800 năm rồi, cứu tôi với!”
Ngô Bình thờ ơ nói: “Đây là một chút thuật cực kỳ lợi hại, tôi mà động vào thì cũng sẽ bị trúng chú ngay”.
“Tôi sẽ cho cậu cái này”, người kia há miệng rồi nhổ ra một cái nhãn dính nước bọt.
Ngô Bình lách người tránh đi, sau đó nhìn một lát rồi mới ngồi xuống kiểm tra. Anh thấy bên trên nhãn có dính chất độc cực mạnh, một khi con người chạm vào thì chất độc sẽ phát tác ngay.
Anh cười mỉa: “Lão già khốn kiếp, định hạ độc tôi rồi dùng thuốc giải để ép tôi cứu lão hả?”
Người trong vách tường nghiêm giọng nói: “Cứu tôi đi, đồ trong nhẫn sẽ là của cậu hết”.
Ngô Bình lấy một loại thuốc nước ra rồi đổ lên chiếc. nhẫn, đây là thuốc giải độc của anh. Chiếc nhãn bốc khói xanh, chất độc bên trên đã bị loại trừ.
Sau đó, anh cầm chiếc nhãn lên thì thấy quả nhiên bên trong có rất nhiều tiền Tiên, tiền Đại Đạo cùng khá nhiều đan dược, pháp khí Đạo cảnh và phù chú.
“Xem ra tu vi của lão cũng khủng đấy”, Ngô Bình nói.
Người kia: “Tôi ở tầng thứ sáu Đạo cảnh rồi, cứu tôi đi!”
Ngô Bình cất chiếc nhẫn đi, sau đó giơ tay ra, người kia cũng cố thò một cánh tay ra, sau đó bám chặt vào tay Ngô Bình rồi kéo mạnh.
Lão vừa kéo vừa gào lên: “Vào đi”.
Song, dù lão có kéo thế nào thì Ngô Bình vẫn đứng yên như chân đã bị đóng đinh tại chỗ, anh bình thản nói: “Chú pháp này không làm gì được tôi đâu”.
Dứt lời, anh lập tức thi triển chú thuật ăn mòn, tay của cường giả kia đã bị ăn mòn, sau đó đến toàn bộ cơ thể, còn lực sinh mệnh của lão đã bị Ngô Bình hấp thu.
Lúc này, vách đá cũng lan về phía tay Ngô Bình, nhưng khi nó cảm nhận được sức mạnh chú thuật trên người anh thì tự động rút ngay.
Nhưng Ngô Bình lại thò tay vào trong vách, phù văn như bầy kiến lại chậm rãi chui vào da thịt của anh rồi tiến tới Thần Môn.
Đây là một chú trận không thua gì chú thuật ăn mòn, tên nó là Tù Thiên Chú Trận. Nó sẽ mượn vạn vật để nhốt kẻ thù lại, đồng thời liên tục hấp thu sức mạnh của kẻ thù, mượn lực trả lực nên đây là một chú trận rất cao thâm. Chú trận này chính là đại trận do chú pháp tạo thành, nên nó có đặc điểm của cả trận pháp và chú pháp.
Sau khi học xong Tù Thiên Chú Trận, Ngô Bình đã chui luôn vào trong vách đá. Sau khi xuyên qua một đoạn, anh đã tiến vào trong một động thủ rất lớn, trước mắt anh là một ao nước khổng lồ, dưới ao có chất dịch màu đen lượn qua lượn lại như vật thế sống.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người kia gần như dùng hết sức bình sinh rồi gầm lên: “800 năm rồi, cứu tôi với!”Ngô Bình thờ ơ nói: “Đây là một chút thuật cực kỳ lợi hại, tôi mà động vào thì cũng sẽ bị trúng chú ngay”.“Tôi sẽ cho cậu cái này”, người kia há miệng rồi nhổ ra một cái nhãn dính nước bọt.Ngô Bình lách người tránh đi, sau đó nhìn một lát rồi mới ngồi xuống kiểm tra. Anh thấy bên trên nhãn có dính chất độc cực mạnh, một khi con người chạm vào thì chất độc sẽ phát tác ngay.Anh cười mỉa: “Lão già khốn kiếp, định hạ độc tôi rồi dùng thuốc giải để ép tôi cứu lão hả?”Người trong vách tường nghiêm giọng nói: “Cứu tôi đi, đồ trong nhẫn sẽ là của cậu hết”.Ngô Bình lấy một loại thuốc nước ra rồi đổ lên chiếc. nhẫn, đây là thuốc giải độc của anh. Chiếc nhãn bốc khói xanh, chất độc bên trên đã bị loại trừ.Sau đó, anh cầm chiếc nhãn lên thì thấy quả nhiên bên trong có rất nhiều tiền Tiên, tiền Đại Đạo cùng khá nhiều đan dược, pháp khí Đạo cảnh và phù chú.“Xem ra tu vi của lão cũng khủng đấy”, Ngô Bình nói.Người kia: “Tôi ở tầng thứ sáu Đạo cảnh rồi, cứu tôi đi!”Ngô Bình cất chiếc nhẫn đi, sau đó giơ tay ra, người kia cũng cố thò một cánh tay ra, sau đó bám chặt vào tay Ngô Bình rồi kéo mạnh.Lão vừa kéo vừa gào lên: “Vào đi”.Song, dù lão có kéo thế nào thì Ngô Bình vẫn đứng yên như chân đã bị đóng đinh tại chỗ, anh bình thản nói: “Chú pháp này không làm gì được tôi đâu”.Dứt lời, anh lập tức thi triển chú thuật ăn mòn, tay của cường giả kia đã bị ăn mòn, sau đó đến toàn bộ cơ thể, còn lực sinh mệnh của lão đã bị Ngô Bình hấp thu.Lúc này, vách đá cũng lan về phía tay Ngô Bình, nhưng khi nó cảm nhận được sức mạnh chú thuật trên người anh thì tự động rút ngay.Nhưng Ngô Bình lại thò tay vào trong vách, phù văn như bầy kiến lại chậm rãi chui vào da thịt của anh rồi tiến tới Thần Môn.Đây là một chú trận không thua gì chú thuật ăn mòn, tên nó là Tù Thiên Chú Trận. Nó sẽ mượn vạn vật để nhốt kẻ thù lại, đồng thời liên tục hấp thu sức mạnh của kẻ thù, mượn lực trả lực nên đây là một chú trận rất cao thâm. Chú trận này chính là đại trận do chú pháp tạo thành, nên nó có đặc điểm của cả trận pháp và chú pháp.Sau khi học xong Tù Thiên Chú Trận, Ngô Bình đã chui luôn vào trong vách đá. Sau khi xuyên qua một đoạn, anh đã tiến vào trong một động thủ rất lớn, trước mắt anh là một ao nước khổng lồ, dưới ao có chất dịch màu đen lượn qua lượn lại như vật thế sống.