Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5625: “Nếu ông còn làm loạn nữa thì tôi cắt lưỡi đấy”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Họ vẫn đang ở Nguyệt Thị à?” Nguyệt Thanh Ảnh thở dài: “Bố em đang đối phó với họ”.Đúng lúc này, bỗng có một tiếng động lớn ở Nguyệt Thị, Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì kinh ngạc nói: “Có chuyện rồi”.Ngô Bình vộ vàng đến Nguyệt Thị với cô ấy thì thấy có một đám người đang phùng mồm trợn mắt lên tranh cãi và chất vấn Nguyệt Đông Thăng.Ông ấy giận tím mặt và chuẩn bị bùng nổ. Một cái bàn đã bị ông ấy đập nát, nóc ra cũng bị thủng một lỗ. Xem ra, ông ấy đang rất giận dữ.“Nguyệt Thị các người chỉ biết tư lợi cá nhân, các người đã bán đứng Thần Châu”.“Đúng thế! Ma Môn có được Thiên Ma Cốc rồi thì nhất định thực lực sẽ tăng mạnh, khi ấy chúng tôi đều sẽ trở thành mục tiêu tấn công của họ.Nguyệt Đông Thăng, ông có chịu trách nhiệm được không?”“Nguyệt Đông Thăng, ông mau đòi Thiên Ma Cốc về ngay, không thì sẽ là đối đầu với chúng tôi cùng Thần Châu”.Bụp!Nguyệt Đông Thăng lạnh giọng nói: “Ngậm hết miệng lại! Giờ các người còn dám lớn tiếng đe doạ Nguyệt Thị à? Lúc Ma Môn tấn công, các người đã làm gì? Tại sao không cử người đến ứng cứu để cùng Nguyệt Thị tiêu diệt Ma Môn? Đúng là lũ mặt dày!"Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng thế, giờ các người vênh váo với ai? Tại sao không trực tiếp đòi lại Thiên Ma Cốc từ tay Ma Môn ấy”.Một ông lão lập tức chĩa mũi dùi về phía Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiện nhân, chưa đến lượt cô lên tiếng ở đây!”Ông ta chính là Quan Thái Nhất - gia chủ của nhà họ Quan, một trong các thế lực lớn ở Thần Châu.Chát!Ngô Bình tát cho ông ta một cái, làm mặt ông ta sưng phù, ông ta gào lên: “Chán sống rồi hả!”Ông ta giơ tay lên định đánh Ngô Bình băng một sát phù.Phụt!Nhưng Ngô Bình đã bồi thêm vào mặt ông ta một cú đấm, làm mặt ông ta lõm xuống, Quan Thái Nhất kêu gào đauđớn suýt nữa ngất xỉu.Phải biết rằng người này là cường giả tầng thứ tư Đạo. cảnh, vậy mà không đỡ nổi một chiêu của Ngô Bình.Ngô Bình xách cổ ông ta lên rồi lạnh giọng nói:"Ông gọi ai là tiện nhân, cả nhà ông mới là tiện nhân ấy!”Nói rồi, anh làm thêm vài cú đấm nữa, đánh cho Quan Thái Nhất biến dạng.Tất cả mọi người đều kinh hãi, đến Nguyệt Đông Thăng cũng không mạnh đến mức này, rốt cuộc người này là ai?“Xin lỗi!”, Ngô Bình nghiêm giọng nói: “Không xin lỗi là tôi đánh chết ông đấy”.Ngô Bình nhanh chóng đè bẹp khí thế của đám kia, Quan Thái Nhất vội nói: “Đừng đánh nữa, tôi xin lỗi, tôi sai rồi”.Ngô Bình hỏi Nguyệt Thanh Ảnh: “Thanh Ảnh, tha cho ông ta nhé?”Nguyệt Thanh Ảnh bĩu môi: “Vâng, nhà họ Quan với nhà họ Nguyệt cũng khá thân”.Bấy giờ, Ngô Bình mới thả Quan Thái Nhất ra: “Nếu ông còn làm loạn nữa thì tôi cắt lưỡi đấy”.Sau đó, anh nhìn mọi người một lượt. Ai nấy đều im lặng, không dám ho he nửa lời vì sợ bị Ngô Bình chĩa vào.Ngô Bình: “Các người đến đây làm gì? Hỏi tội Nguyệt Thị ư?Đúng là một đám không biết xấu hổ! Nếu giỏi thì các người đến Thiên Ma Cốc mà đuổi Ma Môn đi, còn không thì biến, đừng làm trò con bò ở đây nữa”.Một người trong số đó bị mắng phát bực nên nói: “Cậu là ai, có tư cách gì mà nói chúng tôi?”Uỳnh!Người đó vừa nói xong thì bị Ngô Bình đấm cho ngã nhào, khí tức anh toả ra khiến tất cả mọi người dựng tóc gáy.

Ngô Bình: “Họ vẫn đang ở Nguyệt Thị à?” Nguyệt Thanh Ảnh thở dài: “Bố em đang đối phó với họ”.

Đúng lúc này, bỗng có một tiếng động lớn ở Nguyệt Thị, Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì kinh ngạc nói: “Có chuyện rồi”.

Ngô Bình vộ vàng đến Nguyệt Thị với cô ấy thì thấy có một đám người đang phùng mồm trợn mắt lên tranh cãi và chất vấn Nguyệt Đông Thăng.

Ông ấy giận tím mặt và chuẩn bị bùng nổ. Một cái bàn đã bị ông ấy đập nát, nóc ra cũng bị thủng một lỗ. Xem ra, ông ấy đang rất giận dữ.

“Nguyệt Thị các người chỉ biết tư lợi cá nhân, các người đã bán đứng Thần Châu”.

“Đúng thế! Ma Môn có được Thiên Ma Cốc rồi thì nhất định thực lực sẽ tăng mạnh, khi ấy chúng tôi đều sẽ trở thành mục tiêu tấn công của họ.

Nguyệt Đông Thăng, ông có chịu trách nhiệm được không?”

“Nguyệt Đông Thăng, ông mau đòi Thiên Ma Cốc về ngay, không thì sẽ là đối đầu với chúng tôi cùng Thần Châu”.

Bụp!

Nguyệt Đông Thăng lạnh giọng nói: “Ngậm hết miệng lại! Giờ các người còn dám lớn tiếng đe doạ Nguyệt Thị à? Lúc Ma Môn tấn công, các người đã làm gì? Tại sao không cử người đến ứng cứu để cùng Nguyệt Thị tiêu diệt Ma Môn? Đúng là lũ mặt dày!"

Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng thế, giờ các người vênh váo với ai? Tại sao không trực tiếp đòi lại Thiên Ma Cốc từ tay Ma Môn ấy”.

Một ông lão lập tức chĩa mũi dùi về phía Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiện nhân, chưa đến lượt cô lên tiếng ở đây!”

Ông ta chính là Quan Thái Nhất - gia chủ của nhà họ Quan, một trong các thế lực lớn ở Thần Châu.

Chát!

Ngô Bình tát cho ông ta một cái, làm mặt ông ta sưng phù, ông ta gào lên: “Chán sống rồi hả!”

Ông ta giơ tay lên định đánh Ngô Bình băng một sát phù.

Phụt!

Nhưng Ngô Bình đã bồi thêm vào mặt ông ta một cú đấm, làm mặt ông ta lõm xuống, Quan Thái Nhất kêu gào đau

đớn suýt nữa ngất xỉu.

Phải biết rằng người này là cường giả tầng thứ tư Đạo. cảnh, vậy mà không đỡ nổi một chiêu của Ngô Bình.

Ngô Bình xách cổ ông ta lên rồi lạnh giọng nói:"Ông gọi ai là tiện nhân, cả nhà ông mới là tiện nhân ấy!”

Nói rồi, anh làm thêm vài cú đấm nữa, đánh cho Quan Thái Nhất biến dạng.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, đến Nguyệt Đông Thăng cũng không mạnh đến mức này, rốt cuộc người này là ai?

“Xin lỗi!”, Ngô Bình nghiêm giọng nói: “Không xin lỗi là tôi đánh chết ông đấy”.

Ngô Bình nhanh chóng đè bẹp khí thế của đám kia, Quan Thái Nhất vội nói: “Đừng đánh nữa, tôi xin lỗi, tôi sai rồi”.

Ngô Bình hỏi Nguyệt Thanh Ảnh: “Thanh Ảnh, tha cho ông ta nhé?”

Nguyệt Thanh Ảnh bĩu môi: “Vâng, nhà họ Quan với nhà họ Nguyệt cũng khá thân”.

Bấy giờ, Ngô Bình mới thả Quan Thái Nhất ra: “Nếu ông còn làm loạn nữa thì tôi cắt lưỡi đấy”.

Sau đó, anh nhìn mọi người một lượt. Ai nấy đều im lặng, không dám ho he nửa lời vì sợ bị Ngô Bình chĩa vào.

Ngô Bình: “Các người đến đây làm gì? Hỏi tội Nguyệt Thị ư?

Đúng là một đám không biết xấu hổ! Nếu giỏi thì các người đến Thiên Ma Cốc mà đuổi Ma Môn đi, còn không thì biến, đừng làm trò con bò ở đây nữa”.

Một người trong số đó bị mắng phát bực nên nói: “Cậu là ai, có tư cách gì mà nói chúng tôi?”

Uỳnh!

Người đó vừa nói xong thì bị Ngô Bình đấm cho ngã nhào, khí tức anh toả ra khiến tất cả mọi người dựng tóc gáy.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Họ vẫn đang ở Nguyệt Thị à?” Nguyệt Thanh Ảnh thở dài: “Bố em đang đối phó với họ”.Đúng lúc này, bỗng có một tiếng động lớn ở Nguyệt Thị, Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì kinh ngạc nói: “Có chuyện rồi”.Ngô Bình vộ vàng đến Nguyệt Thị với cô ấy thì thấy có một đám người đang phùng mồm trợn mắt lên tranh cãi và chất vấn Nguyệt Đông Thăng.Ông ấy giận tím mặt và chuẩn bị bùng nổ. Một cái bàn đã bị ông ấy đập nát, nóc ra cũng bị thủng một lỗ. Xem ra, ông ấy đang rất giận dữ.“Nguyệt Thị các người chỉ biết tư lợi cá nhân, các người đã bán đứng Thần Châu”.“Đúng thế! Ma Môn có được Thiên Ma Cốc rồi thì nhất định thực lực sẽ tăng mạnh, khi ấy chúng tôi đều sẽ trở thành mục tiêu tấn công của họ.Nguyệt Đông Thăng, ông có chịu trách nhiệm được không?”“Nguyệt Đông Thăng, ông mau đòi Thiên Ma Cốc về ngay, không thì sẽ là đối đầu với chúng tôi cùng Thần Châu”.Bụp!Nguyệt Đông Thăng lạnh giọng nói: “Ngậm hết miệng lại! Giờ các người còn dám lớn tiếng đe doạ Nguyệt Thị à? Lúc Ma Môn tấn công, các người đã làm gì? Tại sao không cử người đến ứng cứu để cùng Nguyệt Thị tiêu diệt Ma Môn? Đúng là lũ mặt dày!"Nguyệt Thanh Ảnh: “Đúng thế, giờ các người vênh váo với ai? Tại sao không trực tiếp đòi lại Thiên Ma Cốc từ tay Ma Môn ấy”.Một ông lão lập tức chĩa mũi dùi về phía Nguyệt Thanh Ảnh: “Tiện nhân, chưa đến lượt cô lên tiếng ở đây!”Ông ta chính là Quan Thái Nhất - gia chủ của nhà họ Quan, một trong các thế lực lớn ở Thần Châu.Chát!Ngô Bình tát cho ông ta một cái, làm mặt ông ta sưng phù, ông ta gào lên: “Chán sống rồi hả!”Ông ta giơ tay lên định đánh Ngô Bình băng một sát phù.Phụt!Nhưng Ngô Bình đã bồi thêm vào mặt ông ta một cú đấm, làm mặt ông ta lõm xuống, Quan Thái Nhất kêu gào đauđớn suýt nữa ngất xỉu.Phải biết rằng người này là cường giả tầng thứ tư Đạo. cảnh, vậy mà không đỡ nổi một chiêu của Ngô Bình.Ngô Bình xách cổ ông ta lên rồi lạnh giọng nói:"Ông gọi ai là tiện nhân, cả nhà ông mới là tiện nhân ấy!”Nói rồi, anh làm thêm vài cú đấm nữa, đánh cho Quan Thái Nhất biến dạng.Tất cả mọi người đều kinh hãi, đến Nguyệt Đông Thăng cũng không mạnh đến mức này, rốt cuộc người này là ai?“Xin lỗi!”, Ngô Bình nghiêm giọng nói: “Không xin lỗi là tôi đánh chết ông đấy”.Ngô Bình nhanh chóng đè bẹp khí thế của đám kia, Quan Thái Nhất vội nói: “Đừng đánh nữa, tôi xin lỗi, tôi sai rồi”.Ngô Bình hỏi Nguyệt Thanh Ảnh: “Thanh Ảnh, tha cho ông ta nhé?”Nguyệt Thanh Ảnh bĩu môi: “Vâng, nhà họ Quan với nhà họ Nguyệt cũng khá thân”.Bấy giờ, Ngô Bình mới thả Quan Thái Nhất ra: “Nếu ông còn làm loạn nữa thì tôi cắt lưỡi đấy”.Sau đó, anh nhìn mọi người một lượt. Ai nấy đều im lặng, không dám ho he nửa lời vì sợ bị Ngô Bình chĩa vào.Ngô Bình: “Các người đến đây làm gì? Hỏi tội Nguyệt Thị ư?Đúng là một đám không biết xấu hổ! Nếu giỏi thì các người đến Thiên Ma Cốc mà đuổi Ma Môn đi, còn không thì biến, đừng làm trò con bò ở đây nữa”.Một người trong số đó bị mắng phát bực nên nói: “Cậu là ai, có tư cách gì mà nói chúng tôi?”Uỳnh!Người đó vừa nói xong thì bị Ngô Bình đấm cho ngã nhào, khí tức anh toả ra khiến tất cả mọi người dựng tóc gáy.

Chương 5625: “Nếu ông còn làm loạn nữa thì tôi cắt lưỡi đấy”.