Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5626: Lên kế hoạch tiêu diệt Thanh Thi

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Giờ tôi có tư cách chưa?”, Ngô Bình hỏi ông ta. Người kia méo miệng đáp: “Có, có rồi”.“Quá đáng rồi đấy, cậu ta là ai thế nhỉ?”, đám đông bät đầu bàn tán xôn xao.“Nghe nói là chồng sắp cưới của Nguyệt Thanh Ảnh, người đứng đầu đại hội quần hùng của núi Nguyên Sử, đồng thời còn là công tử số một của Thần Châu”.“Oa, bảo sao! Người đứng đầu đại hội quần hùng thì sau này chắc chăn là cường giả của núi Nguyên Sử rồi, đúng là cậu ta có tư cách lên mặt với người khác thật”.“Đừng nói là lên mặt, dù giết vài người ở đây thì có gia tộc nào dám báo thù chứ? Nhỡ chọc giận đến núi Nguyên Sử làcoi như gây hoạ diệt môn luôn”.Ngô Bình hung hãn nhìn lướt qua nhóm đó rồi nói: “Biến ngay, không là tôi đánh đấy”.Đám kia tái mặt rồi chuồn luôn, không một ai dám nói gì.Chờ họ về hết rồi, Nguyệt Đông Thăng mới thở ra một hơi ¡: “Tiểu Ngô, cháu mà không đến chắc bác sẽ liều mạng với“Không cần nể mặt họ làm gì, hơn nữa cháu thấy cục diện của Thần Châu cũng nên thay đổi đi thôi”.Nguyệt Đông Thăng: “Tiểu Ngô, ý của cháu là chiếm các thế lực khác ư?”Ngô Bình gật đầu: “Nếu cháu đoán không nhầm thì trước kia Nguyệt Thị an phận cũng bởi lo bị Ma Môn tấn công từ nhiều phía. Giờ Ma Môn không còn uy hiếp đến mình nữa, thì mình cần gì phải khách sáo với đám kia nữa ạ?”Nguyệt Đông Thăng bật cười: “Tiểu Ngô, cháu sáng suốt lảm, thật ra bác cũng đang suy nghĩ vấn đề này”.Nguyệt Thanh Ảnh: “ lậy bắt đầu từ nhà họ Thi đi, dạo này nhà họ liên tục cử cao thủ đến tập kích biên giới của nhà ta và đã đánh chết khá nhiều đệ tử, ngoài ra còn cướp không ít tài nguyên khoảng sản của mình nữa”.Nhắc đến nhà họ Thi, Ngô Bình nói: “Người mạnh nhất nhà họ chắc là Thanh Thi lão tổ, nếu có thể trừ khử lão ta thì nhà họ Thi còn gì phải nghĩ nữa?”Nguyệt Đông Thăng cười nói: “Đúng thế, không còn Thanh Thi lão tổ thì bác có thể san bằng nhà họ bất cứ lúcnao. Ngô Bình gật đầu: “Cháu sẽ phụ trách xử lý lão già đó”.Nguyệt Đông Thăng ngẩn ra: “Tiểu Ngô, cháu muốn tự ra tay ưu?”Ngô Bình lắc đầu: “Không, nhưng vẫn có hiệu quả tương đương”.Nguyệt Đông Thăng rất tin tưởng Ngô Bình, ông ấy không hỏi gì nữa mà gật đầu nói: “Nếu cháu có cách xử lão ta thì tốt rồi. Thanh Thi lão tổ rất độc ác, lão thường lấy người sống để làm thí nghiệm để luyện họ thành cương thi rồi thành con rối cho nhà họ Thi. Trong nhà đó, cứ mười người lại có một người là cương thi, điều này làm dân chúng oán than ghê lắm”.Ngô Bình: “Loại độc ác như vậy chết cũng đáng!”

“Giờ tôi có tư cách chưa?”, Ngô Bình hỏi ông ta. Người kia méo miệng đáp: “Có, có rồi”.

“Quá đáng rồi đấy, cậu ta là ai thế nhỉ?”, đám đông bät đầu bàn tán xôn xao.

“Nghe nói là chồng sắp cưới của Nguyệt Thanh Ảnh, người đứng đầu đại hội quần hùng của núi Nguyên Sử, đồng thời còn là công tử số một của Thần Châu”.

“Oa, bảo sao! Người đứng đầu đại hội quần hùng thì sau này chắc chăn là cường giả của núi Nguyên Sử rồi, đúng là cậu ta có tư cách lên mặt với người khác thật”.

“Đừng nói là lên mặt, dù giết vài người ở đây thì có gia tộc nào dám báo thù chứ? Nhỡ chọc giận đến núi Nguyên Sử là

coi như gây hoạ diệt môn luôn”.

Ngô Bình hung hãn nhìn lướt qua nhóm đó rồi nói: “Biến ngay, không là tôi đánh đấy”.

Đám kia tái mặt rồi chuồn luôn, không một ai dám nói gì.

Chờ họ về hết rồi, Nguyệt Đông Thăng mới thở ra một hơi ¡: “Tiểu Ngô, cháu mà không đến chắc bác sẽ liều mạng với

“Không cần nể mặt họ làm gì, hơn nữa cháu thấy cục diện của Thần Châu cũng nên thay đổi đi thôi”.

Nguyệt Đông Thăng: “Tiểu Ngô, ý của cháu là chiếm các thế lực khác ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Nếu cháu đoán không nhầm thì trước kia Nguyệt Thị an phận cũng bởi lo bị Ma Môn tấn công từ nhiều phía. Giờ Ma Môn không còn uy hiếp đến mình nữa, thì mình cần gì phải khách sáo với đám kia nữa ạ?”

Nguyệt Đông Thăng bật cười: “Tiểu Ngô, cháu sáng suốt lảm, thật ra bác cũng đang suy nghĩ vấn đề này”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “ lậy bắt đầu từ nhà họ Thi đi, dạo này nhà họ liên tục cử cao thủ đến tập kích biên giới của nhà ta và đã đánh chết khá nhiều đệ tử, ngoài ra còn cướp không ít tài nguyên khoảng sản của mình nữa”.

Nhắc đến nhà họ Thi, Ngô Bình nói: “Người mạnh nhất nhà họ chắc là Thanh Thi lão tổ, nếu có thể trừ khử lão ta thì nhà họ Thi còn gì phải nghĩ nữa?”

Nguyệt Đông Thăng cười nói: “Đúng thế, không còn Thanh Thi lão tổ thì bác có thể san bằng nhà họ bất cứ lúc

nao. Ngô Bình gật đầu: “Cháu sẽ phụ trách xử lý lão già đó”.

Nguyệt Đông Thăng ngẩn ra: “Tiểu Ngô, cháu muốn tự ra tay ưu?”

Ngô Bình lắc đầu: “Không, nhưng vẫn có hiệu quả tương đương”.

Nguyệt Đông Thăng rất tin tưởng Ngô Bình, ông ấy không hỏi gì nữa mà gật đầu nói: “Nếu cháu có cách xử lão ta thì tốt rồi. Thanh Thi lão tổ rất độc ác, lão thường lấy người sống để làm thí nghiệm để luyện họ thành cương thi rồi thành con rối cho nhà họ Thi. Trong nhà đó, cứ mười người lại có một người là cương thi, điều này làm dân chúng oán than ghê lắm”.

Ngô Bình: “Loại độc ác như vậy chết cũng đáng!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Giờ tôi có tư cách chưa?”, Ngô Bình hỏi ông ta. Người kia méo miệng đáp: “Có, có rồi”.“Quá đáng rồi đấy, cậu ta là ai thế nhỉ?”, đám đông bät đầu bàn tán xôn xao.“Nghe nói là chồng sắp cưới của Nguyệt Thanh Ảnh, người đứng đầu đại hội quần hùng của núi Nguyên Sử, đồng thời còn là công tử số một của Thần Châu”.“Oa, bảo sao! Người đứng đầu đại hội quần hùng thì sau này chắc chăn là cường giả của núi Nguyên Sử rồi, đúng là cậu ta có tư cách lên mặt với người khác thật”.“Đừng nói là lên mặt, dù giết vài người ở đây thì có gia tộc nào dám báo thù chứ? Nhỡ chọc giận đến núi Nguyên Sử làcoi như gây hoạ diệt môn luôn”.Ngô Bình hung hãn nhìn lướt qua nhóm đó rồi nói: “Biến ngay, không là tôi đánh đấy”.Đám kia tái mặt rồi chuồn luôn, không một ai dám nói gì.Chờ họ về hết rồi, Nguyệt Đông Thăng mới thở ra một hơi ¡: “Tiểu Ngô, cháu mà không đến chắc bác sẽ liều mạng với“Không cần nể mặt họ làm gì, hơn nữa cháu thấy cục diện của Thần Châu cũng nên thay đổi đi thôi”.Nguyệt Đông Thăng: “Tiểu Ngô, ý của cháu là chiếm các thế lực khác ư?”Ngô Bình gật đầu: “Nếu cháu đoán không nhầm thì trước kia Nguyệt Thị an phận cũng bởi lo bị Ma Môn tấn công từ nhiều phía. Giờ Ma Môn không còn uy hiếp đến mình nữa, thì mình cần gì phải khách sáo với đám kia nữa ạ?”Nguyệt Đông Thăng bật cười: “Tiểu Ngô, cháu sáng suốt lảm, thật ra bác cũng đang suy nghĩ vấn đề này”.Nguyệt Thanh Ảnh: “ lậy bắt đầu từ nhà họ Thi đi, dạo này nhà họ liên tục cử cao thủ đến tập kích biên giới của nhà ta và đã đánh chết khá nhiều đệ tử, ngoài ra còn cướp không ít tài nguyên khoảng sản của mình nữa”.Nhắc đến nhà họ Thi, Ngô Bình nói: “Người mạnh nhất nhà họ chắc là Thanh Thi lão tổ, nếu có thể trừ khử lão ta thì nhà họ Thi còn gì phải nghĩ nữa?”Nguyệt Đông Thăng cười nói: “Đúng thế, không còn Thanh Thi lão tổ thì bác có thể san bằng nhà họ bất cứ lúcnao. Ngô Bình gật đầu: “Cháu sẽ phụ trách xử lý lão già đó”.Nguyệt Đông Thăng ngẩn ra: “Tiểu Ngô, cháu muốn tự ra tay ưu?”Ngô Bình lắc đầu: “Không, nhưng vẫn có hiệu quả tương đương”.Nguyệt Đông Thăng rất tin tưởng Ngô Bình, ông ấy không hỏi gì nữa mà gật đầu nói: “Nếu cháu có cách xử lão ta thì tốt rồi. Thanh Thi lão tổ rất độc ác, lão thường lấy người sống để làm thí nghiệm để luyện họ thành cương thi rồi thành con rối cho nhà họ Thi. Trong nhà đó, cứ mười người lại có một người là cương thi, điều này làm dân chúng oán than ghê lắm”.Ngô Bình: “Loại độc ác như vậy chết cũng đáng!”

Chương 5626: Lên kế hoạch tiêu diệt Thanh Thi