Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5631: “Anh sẽ hồn bay phách tán giống Ngũ hoàng tử”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Dù sao thì tôi cũng rất cảm ơn Ngũ điện hạ đã cho tôi cơ hội này”.Ngũ điện hạ: “Ngô công tử đừng khách sáo, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau”.Ngô Bình là người thẳng thắn nên nói luôn: “Ngũ điện hạ cần tôi giúp gì thì cứ nói”.Ngũ điện hạ sáng mắt lên đáp: “Ngày mai sẽ tổ chức đại lễ tế trời, có rất nhiều quan lại tham gia. Khi ấy, anh hãy cùng tham gia với tôi. Tôi nhận được tin là thái tử sẽ phái người giết tôi. Với thích khách thì tôi có cách xử lý và bắt hắn khai ra kẻ đứng sau. Tiếp theo, tôi muốn nhờ anh đánh thái tử một trận thật đau cho tôi”.Ngô Bình nhướn mày: “Anh muốn tôi đánh thái tử ư?”Ngũ điện hạ gật đầu: “Phải đánh trước mặt mọi người, nếu thế thì anh ta không còn mặt mũi đâu mà làm thái tử nữa. Hơn nữa chuyện anh ta tìm người hành thích tôi thì tôi cũng có đủ lý do để buộc anh ta thoái vị rồi”.Ngô Bình ngẫm nghĩ thì thấy đánh người thôi chứ không phải chuyện gì to tát nên gật đầu: “Được”.Ngũ điện hạ cười nói: “Ngô công tử, phiền anh rồi”.Hôm đó, Ngô Bình đã ở lại phủ hoàng tử. Anh được xếp ở trong một ngôi nhà yên tĩnh, không bị ai quấy rầy. Vì thế, anh bắt đầu dung hợp 49 Tương chí tôn. Anh đã tu luyện rất nhiều pháp thuật và thần thông, giờ có thể chọn ra 49 loại trong số đó để dung hợp với 49 Tương. Như vậy không chỉ có thể nâng cao uy lực của thần thông, mà còn có thể có 49 loại thần thông biến hóa, từ đó có thêm đến 49 mạng.Nhưng tu sĩ bình thường không thể luyện ra nhiều sự biến hóa như thế, vì sẽ tiêu hao rất nhiều lực sinh mệnh.Nhưng Ngô Bình có thể liên tục hấp thu lực sinh mệnh của Thiên Ma nên không phải lo về vấn đề này.Đêm khuya, một ảo ảnh mơ hồ chợt xuất Ngô Bình mở mắt ra rồi lạnh giọng hỏi: “Ai?”lên trong viện,Ảo ảnh đó: “Tôi đến chuyển lời thay thái tử, hi vọng anh đừng lo chuyện bao đồng”.Ngô Bình cười mỉa: “Nếu tôi cứ lo thì sao?” Ảo ảnh: “Anh sẽ hồn bay phách tán giống Ngũ hoàng tử”.“Dám sai người đến dọa tôi, ngày mai tôi sẽ đánh cho. anh ta một trận nhớ đời”, Ngô Bình thờ ơ nói.Ảo ảnh vặn vẹo rồi không biết tức giận hay kinh ngạc mà mãi sau mới nói: “Nếu anh đã không biết sống chết như vậy thì đừng trách chúng tôi”.Dứt lời, ảo ảnh đó bắt đầu biến hóa, chắc chuẩn bị rời đi.“Ăn nói vớ vẩn xong định chuồn à?”, Ngô Bình búng tay một cái, xung quanh chợt biết thành bóng đen u tối, ảo ảnh kia đã bị cần nuốt.Đây là một phép thần thông trên Thần Môn, ten là Diệt Thiên.Ảo ảnh kêu gào thảm thiết, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Đến ý thức của nó cũng dần trở nên mơ hồ. Sau vài phút ngắn ngủi, nó đã hòa vào màn đêm và biến mất khỏi thế giới này.Xử lý ảo ảnh xong, Ngô Bình tiếp tục tu luyện như chưa. từng có chuyện gì xảy ra.Sáng hôm sau, Ngô Bình đã dung hợp được 4 loại Tương.Đại lễ tế trời nhanh chóng diễn ra, hoàng đế và văn võ bá quan đã có mặt. Ngô Bình và Ngũ hoàng tử đứng ở một bên, các hoàng tử khác cung đứng ở các khu khác nhau.Ngô Bình quan sát xung quanh thì thấy có một luồng sát khí mỏng, ngay từ đầu đã bao trùm Ngũ hoàng tử. Nhưng anh biết đây là kế hoạch của anh ta nên cũng mặc kệ.Hoạt động tế lễ còn chưa bắt đầu thì đã có một luồng kiếm khí bất ngờ xuất hiện rồi tấn công Ngũ hoàng tử. Anh ta cùng mấy cao thủ ở xung quanh lập tức ra tay, một kiếm khách xuất hiện trên cao nhưng đã bị bắt lại ngay để tra hỏi.Kiếm khách tái mặt rồi cầu xin: “Đừng giết tôi, tôi nói, là thái tử sai tôi đến”.Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, còn hoàng đế thì thở dài.
Ngô Bình: “Dù sao thì tôi cũng rất cảm ơn Ngũ điện hạ đã cho tôi cơ hội này”.
Ngũ điện hạ: “Ngô công tử đừng khách sáo, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau”.
Ngô Bình là người thẳng thắn nên nói luôn: “Ngũ điện hạ cần tôi giúp gì thì cứ nói”.
Ngũ điện hạ sáng mắt lên đáp: “Ngày mai sẽ tổ chức đại lễ tế trời, có rất nhiều quan lại tham gia. Khi ấy, anh hãy cùng tham gia với tôi. Tôi nhận được tin là thái tử sẽ phái người giết tôi. Với thích khách thì tôi có cách xử lý và bắt hắn khai ra kẻ đứng sau. Tiếp theo, tôi muốn nhờ anh đánh thái tử một trận thật đau cho tôi”.
Ngô Bình nhướn mày: “Anh muốn tôi đánh thái tử ư?”
Ngũ điện hạ gật đầu: “Phải đánh trước mặt mọi người, nếu thế thì anh ta không còn mặt mũi đâu mà làm thái tử nữa. Hơn nữa chuyện anh ta tìm người hành thích tôi thì tôi cũng có đủ lý do để buộc anh ta thoái vị rồi”.
Ngô Bình ngẫm nghĩ thì thấy đánh người thôi chứ không phải chuyện gì to tát nên gật đầu: “Được”.
Ngũ điện hạ cười nói: “Ngô công tử, phiền anh rồi”.
Hôm đó, Ngô Bình đã ở lại phủ hoàng tử. Anh được xếp ở trong một ngôi nhà yên tĩnh, không bị ai quấy rầy. Vì thế, anh bắt đầu dung hợp 49 Tương chí tôn. Anh đã tu luyện rất nhiều pháp thuật và thần thông, giờ có thể chọn ra 49 loại trong số đó để dung hợp với 49 Tương. Như vậy không chỉ có thể nâng cao uy lực của thần thông, mà còn có thể có 49 loại thần thông biến hóa, từ đó có thêm đến 49 mạng.
Nhưng tu sĩ bình thường không thể luyện ra nhiều sự biến hóa như thế, vì sẽ tiêu hao rất nhiều lực sinh mệnh.
Nhưng Ngô Bình có thể liên tục hấp thu lực sinh mệnh của Thiên Ma nên không phải lo về vấn đề này.
Đêm khuya, một ảo ảnh mơ hồ chợt xuất Ngô Bình mở mắt ra rồi lạnh giọng hỏi: “Ai?”
lên trong viện,
Ảo ảnh đó: “Tôi đến chuyển lời thay thái tử, hi vọng anh đừng lo chuyện bao đồng”.
Ngô Bình cười mỉa: “Nếu tôi cứ lo thì sao?” Ảo ảnh: “Anh sẽ hồn bay phách tán giống Ngũ hoàng tử”.
“Dám sai người đến dọa tôi, ngày mai tôi sẽ đánh cho. anh ta một trận nhớ đời”, Ngô Bình thờ ơ nói.
Ảo ảnh vặn vẹo rồi không biết tức giận hay kinh ngạc mà mãi sau mới nói: “Nếu anh đã không biết sống chết như vậy thì đừng trách chúng tôi”.
Dứt lời, ảo ảnh đó bắt đầu biến hóa, chắc chuẩn bị rời đi.
“Ăn nói vớ vẩn xong định chuồn à?”, Ngô Bình búng tay một cái, xung quanh chợt biết thành bóng đen u tối, ảo ảnh kia đã bị cần nuốt.
Đây là một phép thần thông trên Thần Môn, ten là Diệt Thiên.
Ảo ảnh kêu gào thảm thiết, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Đến ý thức của nó cũng dần trở nên mơ hồ. Sau vài phút ngắn ngủi, nó đã hòa vào màn đêm và biến mất khỏi thế giới này.
Xử lý ảo ảnh xong, Ngô Bình tiếp tục tu luyện như chưa. từng có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, Ngô Bình đã dung hợp được 4 loại Tương.
Đại lễ tế trời nhanh chóng diễn ra, hoàng đế và văn võ bá quan đã có mặt. Ngô Bình và Ngũ hoàng tử đứng ở một bên, các hoàng tử khác cung đứng ở các khu khác nhau.
Ngô Bình quan sát xung quanh thì thấy có một luồng sát khí mỏng, ngay từ đầu đã bao trùm Ngũ hoàng tử. Nhưng anh biết đây là kế hoạch của anh ta nên cũng mặc kệ.
Hoạt động tế lễ còn chưa bắt đầu thì đã có một luồng kiếm khí bất ngờ xuất hiện rồi tấn công Ngũ hoàng tử. Anh ta cùng mấy cao thủ ở xung quanh lập tức ra tay, một kiếm khách xuất hiện trên cao nhưng đã bị bắt lại ngay để tra hỏi.
Kiếm khách tái mặt rồi cầu xin: “Đừng giết tôi, tôi nói, là thái tử sai tôi đến”.
Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, còn hoàng đế thì thở dài.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Dù sao thì tôi cũng rất cảm ơn Ngũ điện hạ đã cho tôi cơ hội này”.Ngũ điện hạ: “Ngô công tử đừng khách sáo, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau”.Ngô Bình là người thẳng thắn nên nói luôn: “Ngũ điện hạ cần tôi giúp gì thì cứ nói”.Ngũ điện hạ sáng mắt lên đáp: “Ngày mai sẽ tổ chức đại lễ tế trời, có rất nhiều quan lại tham gia. Khi ấy, anh hãy cùng tham gia với tôi. Tôi nhận được tin là thái tử sẽ phái người giết tôi. Với thích khách thì tôi có cách xử lý và bắt hắn khai ra kẻ đứng sau. Tiếp theo, tôi muốn nhờ anh đánh thái tử một trận thật đau cho tôi”.Ngô Bình nhướn mày: “Anh muốn tôi đánh thái tử ư?”Ngũ điện hạ gật đầu: “Phải đánh trước mặt mọi người, nếu thế thì anh ta không còn mặt mũi đâu mà làm thái tử nữa. Hơn nữa chuyện anh ta tìm người hành thích tôi thì tôi cũng có đủ lý do để buộc anh ta thoái vị rồi”.Ngô Bình ngẫm nghĩ thì thấy đánh người thôi chứ không phải chuyện gì to tát nên gật đầu: “Được”.Ngũ điện hạ cười nói: “Ngô công tử, phiền anh rồi”.Hôm đó, Ngô Bình đã ở lại phủ hoàng tử. Anh được xếp ở trong một ngôi nhà yên tĩnh, không bị ai quấy rầy. Vì thế, anh bắt đầu dung hợp 49 Tương chí tôn. Anh đã tu luyện rất nhiều pháp thuật và thần thông, giờ có thể chọn ra 49 loại trong số đó để dung hợp với 49 Tương. Như vậy không chỉ có thể nâng cao uy lực của thần thông, mà còn có thể có 49 loại thần thông biến hóa, từ đó có thêm đến 49 mạng.Nhưng tu sĩ bình thường không thể luyện ra nhiều sự biến hóa như thế, vì sẽ tiêu hao rất nhiều lực sinh mệnh.Nhưng Ngô Bình có thể liên tục hấp thu lực sinh mệnh của Thiên Ma nên không phải lo về vấn đề này.Đêm khuya, một ảo ảnh mơ hồ chợt xuất Ngô Bình mở mắt ra rồi lạnh giọng hỏi: “Ai?”lên trong viện,Ảo ảnh đó: “Tôi đến chuyển lời thay thái tử, hi vọng anh đừng lo chuyện bao đồng”.Ngô Bình cười mỉa: “Nếu tôi cứ lo thì sao?” Ảo ảnh: “Anh sẽ hồn bay phách tán giống Ngũ hoàng tử”.“Dám sai người đến dọa tôi, ngày mai tôi sẽ đánh cho. anh ta một trận nhớ đời”, Ngô Bình thờ ơ nói.Ảo ảnh vặn vẹo rồi không biết tức giận hay kinh ngạc mà mãi sau mới nói: “Nếu anh đã không biết sống chết như vậy thì đừng trách chúng tôi”.Dứt lời, ảo ảnh đó bắt đầu biến hóa, chắc chuẩn bị rời đi.“Ăn nói vớ vẩn xong định chuồn à?”, Ngô Bình búng tay một cái, xung quanh chợt biết thành bóng đen u tối, ảo ảnh kia đã bị cần nuốt.Đây là một phép thần thông trên Thần Môn, ten là Diệt Thiên.Ảo ảnh kêu gào thảm thiết, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Đến ý thức của nó cũng dần trở nên mơ hồ. Sau vài phút ngắn ngủi, nó đã hòa vào màn đêm và biến mất khỏi thế giới này.Xử lý ảo ảnh xong, Ngô Bình tiếp tục tu luyện như chưa. từng có chuyện gì xảy ra.Sáng hôm sau, Ngô Bình đã dung hợp được 4 loại Tương.Đại lễ tế trời nhanh chóng diễn ra, hoàng đế và văn võ bá quan đã có mặt. Ngô Bình và Ngũ hoàng tử đứng ở một bên, các hoàng tử khác cung đứng ở các khu khác nhau.Ngô Bình quan sát xung quanh thì thấy có một luồng sát khí mỏng, ngay từ đầu đã bao trùm Ngũ hoàng tử. Nhưng anh biết đây là kế hoạch của anh ta nên cũng mặc kệ.Hoạt động tế lễ còn chưa bắt đầu thì đã có một luồng kiếm khí bất ngờ xuất hiện rồi tấn công Ngũ hoàng tử. Anh ta cùng mấy cao thủ ở xung quanh lập tức ra tay, một kiếm khách xuất hiện trên cao nhưng đã bị bắt lại ngay để tra hỏi.Kiếm khách tái mặt rồi cầu xin: “Đừng giết tôi, tôi nói, là thái tử sai tôi đến”.Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, còn hoàng đế thì thở dài.