Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5632: Hoàng đế mắc bệnh hiểm nghèo
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình lập tức đổi ý rồi nói to: “Thái tử điện hạ, anh đã trúng một chất kỳ độc, nếu giờ không giải độc thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, họ không ngờ thái tử bị trúng độc.Thái tử hoảng hốt nói: “Tôi vẫn khỏe, anh đừng nói bậy”.Ngô Bình điểm vào ngực y rồi chộp tay một cái, sau đó đã bắt được một chất độc hình người trên đỉnh đầu thái tử. Chất độc dạng khí này có linh tính, nó đang liều mình vùng vẫy.Ngô Bình giơ chất độc cho hoàng đế và các quan lại xem rồi nói: “Mời các vị nhìn xem, đây là chất độc trong người thái tử, nhưng đã được tôi loại bỏ. Song, vị thái tử mà chúng ta đang thấy đây hình như là giả mạo”.Mọi người đều ồ lên, thái tử này là giả ư?Ngũ hoàng tử biến sắc mặt, thấy sự việc đang phát triển theo hướng ngược lại thì nghiêm giọng nói: “Người đâu, đây là phản tặc, mau bắt lại!”Uỳnh!Ngô Bình mặc ngay áo giáp của Thiên Thi hỗn độn vào, trên đó có phù văn hai màu tím xanh. Anh vừa mặc lên thì khí tức bức trời đã lan ra. Khí tức này chỉ cường giả tầng thứ chín, thứ mười mới có được.Ngũ hoàng tử kinh hãi, đám thuộc hạ nhận lệnh cũng đứng im, vì cử động thì sẽ chết.Ngô Bình giơ tay ấn vài cái vào người thái tử, gương mặt của hắn đã có sự thay đổi, sau đó đã biến thành một người mà không ai quen biết.Có một vị quan lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai? Thái tử đâu?”Ngô Bình chỉ vào Ngũ hoàng tử rồi nói: “Chuyện này chắc phải hỏi Ngũ hoàng tử đây, vụ ám sát ban nãy cũng là trò của anh ta”.Ngũ hoàng tử này dám tính kế anh, vậy thì anh cũng không cần khách sáo nữa mà vạch trần anh ta luôn.Ngũ hoàng tử tức tối nói: “Ăn nói hàm hồ!”Ngô Bình: “Có hàm hồ hay không thì dễ kiểm tra thôi”.Anh chộp tay một cái, thích khách kia đã bị một luồng sức mạnh cuốn tới đây. Gã đang định phản kháng nhưng ý thức đã trở nên mơ hồ.Ngô Bình hỏi: “Là ai sai người ám sát Ngũ hoàng tử?”Thích khách lẩm bẩm: “Là Ngũ hoàng tử bảo tôi diễn kịch”.“Vậy không phải thái tử sai ngươi hả?”“Đúng thế”, thích khách đáp.Mọi người lập tức bàn tán xôn xao, hoàng đế cũng phải thở dài nói: “Người đâu, lôi tên thích khách này xuống chém đầu cho tai”Sau đó, ông ấy hỏi Ngô Bình: “Cậu là ai?”Ngô Bình đi tới trước mặt hoàng đế thì thấy ông ấy không quá lớn tuổi, nhưng cơ thể đã suy kiệt nghiêm trọng, lực sinh mệnh đã sắp cạn rồi.Anh chắp tay nói: “Tôi là khách do Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử mời tới, tên là Ngô Bình”.Hoàng đế: “Ừm, cậu làm tốt lắm, trẫm sẽ trọng thưởng”.Ngũ hoàng tử lớn tiếng nói: “Phụ hoàng đừng tin lời tên này”.Ngô Bình: “Trong đầu hoàng thượng chäc cũng biết lời tôi nói là thật”.
Ngô Bình lập tức đổi ý rồi nói to: “Thái tử điện hạ, anh đã trúng một chất kỳ độc, nếu giờ không giải độc thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, họ không ngờ thái tử bị trúng độc.
Thái tử hoảng hốt nói: “Tôi vẫn khỏe, anh đừng nói bậy”.
Ngô Bình điểm vào ngực y rồi chộp tay một cái, sau đó đã bắt được một chất độc hình người trên đỉnh đầu thái tử. Chất độc dạng khí này có linh tính, nó đang liều mình vùng vẫy.
Ngô Bình giơ chất độc cho hoàng đế và các quan lại xem rồi nói: “Mời các vị nhìn xem, đây là chất độc trong người thái tử, nhưng đã được tôi loại bỏ. Song, vị thái tử mà chúng ta đang thấy đây hình như là giả mạo”.
Mọi người đều ồ lên, thái tử này là giả ư?
Ngũ hoàng tử biến sắc mặt, thấy sự việc đang phát triển theo hướng ngược lại thì nghiêm giọng nói: “Người đâu, đây là phản tặc, mau bắt lại!”
Uỳnh!
Ngô Bình mặc ngay áo giáp của Thiên Thi hỗn độn vào, trên đó có phù văn hai màu tím xanh. Anh vừa mặc lên thì khí tức bức trời đã lan ra. Khí tức này chỉ cường giả tầng thứ chín, thứ mười mới có được.
Ngũ hoàng tử kinh hãi, đám thuộc hạ nhận lệnh cũng đứng im, vì cử động thì sẽ chết.
Ngô Bình giơ tay ấn vài cái vào người thái tử, gương mặt của hắn đã có sự thay đổi, sau đó đã biến thành một người mà không ai quen biết.
Có một vị quan lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai? Thái tử đâu?”
Ngô Bình chỉ vào Ngũ hoàng tử rồi nói: “Chuyện này chắc phải hỏi Ngũ hoàng tử đây, vụ ám sát ban nãy cũng là trò của anh ta”.
Ngũ hoàng tử này dám tính kế anh, vậy thì anh cũng không cần khách sáo nữa mà vạch trần anh ta luôn.
Ngũ hoàng tử tức tối nói: “Ăn nói hàm hồ!”
Ngô Bình: “Có hàm hồ hay không thì dễ kiểm tra thôi”.
Anh chộp tay một cái, thích khách kia đã bị một luồng sức mạnh cuốn tới đây. Gã đang định phản kháng nhưng ý thức đã trở nên mơ hồ.
Ngô Bình hỏi: “Là ai sai người ám sát Ngũ hoàng tử?”
Thích khách lẩm bẩm: “Là Ngũ hoàng tử bảo tôi diễn kịch”.
“Vậy không phải thái tử sai ngươi hả?”
“Đúng thế”, thích khách đáp.
Mọi người lập tức bàn tán xôn xao, hoàng đế cũng phải thở dài nói: “Người đâu, lôi tên thích khách này xuống chém đầu cho tai”
Sau đó, ông ấy hỏi Ngô Bình: “Cậu là ai?”
Ngô Bình đi tới trước mặt hoàng đế thì thấy ông ấy không quá lớn tuổi, nhưng cơ thể đã suy kiệt nghiêm trọng, lực sinh mệnh đã sắp cạn rồi.
Anh chắp tay nói: “Tôi là khách do Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử mời tới, tên là Ngô Bình”.
Hoàng đế: “Ừm, cậu làm tốt lắm, trẫm sẽ trọng thưởng”.
Ngũ hoàng tử lớn tiếng nói: “Phụ hoàng đừng tin lời tên này”.
Ngô Bình: “Trong đầu hoàng thượng chäc cũng biết lời tôi nói là thật”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình lập tức đổi ý rồi nói to: “Thái tử điện hạ, anh đã trúng một chất kỳ độc, nếu giờ không giải độc thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”Nghe thấy thế, các quan lại đều tỏ vẻ kinh ngạc, họ không ngờ thái tử bị trúng độc.Thái tử hoảng hốt nói: “Tôi vẫn khỏe, anh đừng nói bậy”.Ngô Bình điểm vào ngực y rồi chộp tay một cái, sau đó đã bắt được một chất độc hình người trên đỉnh đầu thái tử. Chất độc dạng khí này có linh tính, nó đang liều mình vùng vẫy.Ngô Bình giơ chất độc cho hoàng đế và các quan lại xem rồi nói: “Mời các vị nhìn xem, đây là chất độc trong người thái tử, nhưng đã được tôi loại bỏ. Song, vị thái tử mà chúng ta đang thấy đây hình như là giả mạo”.Mọi người đều ồ lên, thái tử này là giả ư?Ngũ hoàng tử biến sắc mặt, thấy sự việc đang phát triển theo hướng ngược lại thì nghiêm giọng nói: “Người đâu, đây là phản tặc, mau bắt lại!”Uỳnh!Ngô Bình mặc ngay áo giáp của Thiên Thi hỗn độn vào, trên đó có phù văn hai màu tím xanh. Anh vừa mặc lên thì khí tức bức trời đã lan ra. Khí tức này chỉ cường giả tầng thứ chín, thứ mười mới có được.Ngũ hoàng tử kinh hãi, đám thuộc hạ nhận lệnh cũng đứng im, vì cử động thì sẽ chết.Ngô Bình giơ tay ấn vài cái vào người thái tử, gương mặt của hắn đã có sự thay đổi, sau đó đã biến thành một người mà không ai quen biết.Có một vị quan lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai? Thái tử đâu?”Ngô Bình chỉ vào Ngũ hoàng tử rồi nói: “Chuyện này chắc phải hỏi Ngũ hoàng tử đây, vụ ám sát ban nãy cũng là trò của anh ta”.Ngũ hoàng tử này dám tính kế anh, vậy thì anh cũng không cần khách sáo nữa mà vạch trần anh ta luôn.Ngũ hoàng tử tức tối nói: “Ăn nói hàm hồ!”Ngô Bình: “Có hàm hồ hay không thì dễ kiểm tra thôi”.Anh chộp tay một cái, thích khách kia đã bị một luồng sức mạnh cuốn tới đây. Gã đang định phản kháng nhưng ý thức đã trở nên mơ hồ.Ngô Bình hỏi: “Là ai sai người ám sát Ngũ hoàng tử?”Thích khách lẩm bẩm: “Là Ngũ hoàng tử bảo tôi diễn kịch”.“Vậy không phải thái tử sai ngươi hả?”“Đúng thế”, thích khách đáp.Mọi người lập tức bàn tán xôn xao, hoàng đế cũng phải thở dài nói: “Người đâu, lôi tên thích khách này xuống chém đầu cho tai”Sau đó, ông ấy hỏi Ngô Bình: “Cậu là ai?”Ngô Bình đi tới trước mặt hoàng đế thì thấy ông ấy không quá lớn tuổi, nhưng cơ thể đã suy kiệt nghiêm trọng, lực sinh mệnh đã sắp cạn rồi.Anh chắp tay nói: “Tôi là khách do Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử mời tới, tên là Ngô Bình”.Hoàng đế: “Ừm, cậu làm tốt lắm, trẫm sẽ trọng thưởng”.Ngũ hoàng tử lớn tiếng nói: “Phụ hoàng đừng tin lời tên này”.Ngô Bình: “Trong đầu hoàng thượng chäc cũng biết lời tôi nói là thật”.