Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5634: Đan uyển Thái Ất
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tiên Giới Thái Ất có nơi nào tương tự vậy không?”Hoàng đế: “Tiên Giới Thái Ất và Tiên Giới Nguyên Sử khác nhau. Hậu duệ huyết mạch củaThái Ất Đạo Tôn đã đoạn. Đến hoàng triều Thái Ất cũng chẳng có quan hệ gì với Thái Ất Đạo Tôn cả. Chúng tôi chỉ nhận được một chút truyền thừa của Đạo Tôn thôi”.Ngô Bình: “Thái Ất Đạo Tôn không để lại thứ gì ư?”Hoàng đế: “Có, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, rất nhiều người muốn vào nhưng cuối cùng đều thất bại”.Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Đó là nơi nào?” Hoàng đế: “Tiên điện Thái Ất, tiên điện ấy thường trốn đi. Chỉ xuất hiện vào thời gian riêng, để tôi tính đã”.Ông ấy ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Còn bảy ngay nữa và hay chính là ngày tiên đình xuất hiện, nhưng cửa của nơi này có lính canh, thực lực của họ rất mạnh, từng có cường giả Đạo cảnh tầng thứ chín vào thử nhưng kết quả vẫn bị chém chết tại chỗ”.Ngô Bình: “Bệ hạ có biết vị trí của tiên điện không?”Hoàng đế: “Đó là một chuyện cơ mật, nhưng tôi có thể nói cho tiên sinh biết”.Ngô Bình: “Chữa khỏi bệnh cho bệ hạ xong, tôi muốn đến đó xem sao”.Hoàng đế: “Nếu tiên sinh đi thì tôi sẽ tặng một món bảo vật".Nói rồi, ông ấy lất một cái bao tay trong pháp khí trữ đồ của mình ra, trên cái bao tay này khắc đầy phù văn, xung quanh có khí tức hỗn độn lưu chuyển.Hoàng đế nói: “Đây là găng tay Oanh Thiên, đeo lên thì có thể tung ra đòn sát thủ với kẻ thù, nếu đối thủ dưới tầng thứ chín Đạo cảnh thì không chết cũng bị thương nặng. Đương nhiên, nếu cậu đủ mạnh thì có thể phát huy uy lực lớn hơn”.Ngô Bình cầm lấy cái găng tay rồi đeo lên tay phải. Ngay sau đó, trận pháp trong bao tay đã phát sáng, vô vàn các sợi tơ đã tiến vào bàn tay cùng ngón tay của anh ròi nối liền với thần kinh của anh.Sau đó, một luồng sức mạnh khủng khiếp đã tiến vào cơ thể Ngô Bình và kết hợp với thần anh của anh. Sức mạnh này rất lớn, dù tu Đạo cảnh tầng thứ ba cũng không thể chịu được, mà chỉ dung hợp được một phần.Song, Ngô Bình đã hấp thu sức mạnh của Thiên Ma và Thiên Thi nên có tiềm lực vô hạn, lực sinh mệnh cũng tăng cao nên không hề thấy có chút áp lực nào, anh đã luyện hóa được nó hoàn toàn.Loáng cái, găng tay Oanh Thiên đã dung nhâp vào tay Ngô Bình rồi biến mất. Chỉ anh sử dụng thì nó mới xuất hiện.Thấy thế, hoàng đế ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Cậu có thể luyện hóa được nó, đúng là không thể tin được! Đây là pháp khí hỗn độn đấy”.Ngô Bình: “Đúng là đồ tốt, cảm ơn bệ hạ”.Hoàng đế cười nói: “Tiên sinh đừng khách sáo, nhưng tôi có việc muốn xin cậu, hi vọng cậu có thể trở thành thầy luyện đan đứng đầu của hoàng triều tôi và thay tôi quản lý đan uyển Thái Ất".
Ngô Bình: “Tiên Giới Thái Ất có nơi nào tương tự vậy không?”
Hoàng đế: “Tiên Giới Thái Ất và Tiên Giới Nguyên Sử khác nhau. Hậu duệ huyết mạch củaThái Ất Đạo Tôn đã đoạn. Đến hoàng triều Thái Ất cũng chẳng có quan hệ gì với Thái Ất Đạo Tôn cả. Chúng tôi chỉ nhận được một chút truyền thừa của Đạo Tôn thôi”.
Ngô Bình: “Thái Ất Đạo Tôn không để lại thứ gì ư?”
Hoàng đế: “Có, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, rất nhiều người muốn vào nhưng cuối cùng đều thất bại”.
Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Đó là nơi nào?” Hoàng đế: “Tiên điện Thái Ất, tiên điện ấy thường trốn đi. Chỉ xuất hiện vào thời gian riêng, để tôi tính đã”.
Ông ấy ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Còn bảy ngay nữa và hay chính là ngày tiên đình xuất hiện, nhưng cửa của nơi này có lính canh, thực lực của họ rất mạnh, từng có cường giả Đạo cảnh tầng thứ chín vào thử nhưng kết quả vẫn bị chém chết tại chỗ”.
Ngô Bình: “Bệ hạ có biết vị trí của tiên điện không?”
Hoàng đế: “Đó là một chuyện cơ mật, nhưng tôi có thể nói cho tiên sinh biết”.
Ngô Bình: “Chữa khỏi bệnh cho bệ hạ xong, tôi muốn đến đó xem sao”.
Hoàng đế: “Nếu tiên sinh đi thì tôi sẽ tặng một món bảo vật".
Nói rồi, ông ấy lất một cái bao tay trong pháp khí trữ đồ của mình ra, trên cái bao tay này khắc đầy phù văn, xung quanh có khí tức hỗn độn lưu chuyển.
Hoàng đế nói: “Đây là găng tay Oanh Thiên, đeo lên thì có thể tung ra đòn sát thủ với kẻ thù, nếu đối thủ dưới tầng thứ chín Đạo cảnh thì không chết cũng bị thương nặng. Đương nhiên, nếu cậu đủ mạnh thì có thể phát huy uy lực lớn hơn”.
Ngô Bình cầm lấy cái găng tay rồi đeo lên tay phải. Ngay sau đó, trận pháp trong bao tay đã phát sáng, vô vàn các sợi tơ đã tiến vào bàn tay cùng ngón tay của anh ròi nối liền với thần kinh của anh.
Sau đó, một luồng sức mạnh khủng khiếp đã tiến vào cơ thể Ngô Bình và kết hợp với thần anh của anh. Sức mạnh này rất lớn, dù tu Đạo cảnh tầng thứ ba cũng không thể chịu được, mà chỉ dung hợp được một phần.
Song, Ngô Bình đã hấp thu sức mạnh của Thiên Ma và Thiên Thi nên có tiềm lực vô hạn, lực sinh mệnh cũng tăng cao nên không hề thấy có chút áp lực nào, anh đã luyện hóa được nó hoàn toàn.
Loáng cái, găng tay Oanh Thiên đã dung nhâp vào tay Ngô Bình rồi biến mất. Chỉ anh sử dụng thì nó mới xuất hiện.
Thấy thế, hoàng đế ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Cậu có thể luyện hóa được nó, đúng là không thể tin được! Đây là pháp khí hỗn độn đấy”.
Ngô Bình: “Đúng là đồ tốt, cảm ơn bệ hạ”.
Hoàng đế cười nói: “Tiên sinh đừng khách sáo, nhưng tôi có việc muốn xin cậu, hi vọng cậu có thể trở thành thầy luyện đan đứng đầu của hoàng triều tôi và thay tôi quản lý đan uyển Thái Ất".
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tiên Giới Thái Ất có nơi nào tương tự vậy không?”Hoàng đế: “Tiên Giới Thái Ất và Tiên Giới Nguyên Sử khác nhau. Hậu duệ huyết mạch củaThái Ất Đạo Tôn đã đoạn. Đến hoàng triều Thái Ất cũng chẳng có quan hệ gì với Thái Ất Đạo Tôn cả. Chúng tôi chỉ nhận được một chút truyền thừa của Đạo Tôn thôi”.Ngô Bình: “Thái Ất Đạo Tôn không để lại thứ gì ư?”Hoàng đế: “Có, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, rất nhiều người muốn vào nhưng cuối cùng đều thất bại”.Ngô Bình nổi hứng hỏi: “Đó là nơi nào?” Hoàng đế: “Tiên điện Thái Ất, tiên điện ấy thường trốn đi. Chỉ xuất hiện vào thời gian riêng, để tôi tính đã”.Ông ấy ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Còn bảy ngay nữa và hay chính là ngày tiên đình xuất hiện, nhưng cửa của nơi này có lính canh, thực lực của họ rất mạnh, từng có cường giả Đạo cảnh tầng thứ chín vào thử nhưng kết quả vẫn bị chém chết tại chỗ”.Ngô Bình: “Bệ hạ có biết vị trí của tiên điện không?”Hoàng đế: “Đó là một chuyện cơ mật, nhưng tôi có thể nói cho tiên sinh biết”.Ngô Bình: “Chữa khỏi bệnh cho bệ hạ xong, tôi muốn đến đó xem sao”.Hoàng đế: “Nếu tiên sinh đi thì tôi sẽ tặng một món bảo vật".Nói rồi, ông ấy lất một cái bao tay trong pháp khí trữ đồ của mình ra, trên cái bao tay này khắc đầy phù văn, xung quanh có khí tức hỗn độn lưu chuyển.Hoàng đế nói: “Đây là găng tay Oanh Thiên, đeo lên thì có thể tung ra đòn sát thủ với kẻ thù, nếu đối thủ dưới tầng thứ chín Đạo cảnh thì không chết cũng bị thương nặng. Đương nhiên, nếu cậu đủ mạnh thì có thể phát huy uy lực lớn hơn”.Ngô Bình cầm lấy cái găng tay rồi đeo lên tay phải. Ngay sau đó, trận pháp trong bao tay đã phát sáng, vô vàn các sợi tơ đã tiến vào bàn tay cùng ngón tay của anh ròi nối liền với thần kinh của anh.Sau đó, một luồng sức mạnh khủng khiếp đã tiến vào cơ thể Ngô Bình và kết hợp với thần anh của anh. Sức mạnh này rất lớn, dù tu Đạo cảnh tầng thứ ba cũng không thể chịu được, mà chỉ dung hợp được một phần.Song, Ngô Bình đã hấp thu sức mạnh của Thiên Ma và Thiên Thi nên có tiềm lực vô hạn, lực sinh mệnh cũng tăng cao nên không hề thấy có chút áp lực nào, anh đã luyện hóa được nó hoàn toàn.Loáng cái, găng tay Oanh Thiên đã dung nhâp vào tay Ngô Bình rồi biến mất. Chỉ anh sử dụng thì nó mới xuất hiện.Thấy thế, hoàng đế ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Cậu có thể luyện hóa được nó, đúng là không thể tin được! Đây là pháp khí hỗn độn đấy”.Ngô Bình: “Đúng là đồ tốt, cảm ơn bệ hạ”.Hoàng đế cười nói: “Tiên sinh đừng khách sáo, nhưng tôi có việc muốn xin cậu, hi vọng cậu có thể trở thành thầy luyện đan đứng đầu của hoàng triều tôi và thay tôi quản lý đan uyển Thái Ất".