Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5633: “Bệ hạ từng cử người đến đó ư?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hoàng đế gật đầu: “Đúng, ngày xưa ta và Bát hoàng tử tranh giành ngôi vị. Để chiếm ưu thế hơn, ta đã uống rất nhiều đan dược. Ta biết rõ có nhiều đan dược có độc tính rất mạnh nhưng để nâng cao thực lực và được phụ hoàng coi trọng, ta đã không màng gì hết”.Ngô Bình: “Sau nhiều năm tích tụ, cuối cùng thì cơ thể của người đã không chống lại chúng được nữa”.Vì là hoàng tử nên thời đó hoàng đế có rất nhiều tài nhiên, đan dược thích bao nhiêu cũng có. Dù có tư chất bình thường thì sau cũng biến thành cường giả Đạo cảnh.Song, có được thì cũng phải có mất. Tuy tu vi của ông ấy cao nhưng lại mắc bệnh trọng gây nguy hiểm đến tính mạng.Hoàng đế: “Ngô công tử, mời đi theo trãm. Những người khác giải tán, buổi lễ hôm nay tạm hoãn”.Hoàng đế như đã lên tinh thần, ông ấy lập tức lệnh cho bá quan ra về, sau đó mời Ngô Bình vào hoàng cung.Sau đó, ông ấy nói: “Ngô công tử, xin cậu hãy cứu tôi!”, dứt lời, ông ấy đã hành lễ với Ngô Bình.Ngô Bình: “Bệ hạ đừng làm vậy, vấn đề của người không khó, chỉ là xưa nay điều trị sai hướng thôi”.Rất lâu trước kia, hoàng đế đã bắt đầu uống đủ loại thuốc để chữa bệnh, tuy có thể giảm được nhất thời, nhưng sau đó bệnh lại nặng thêm.Hoàng đế: “Đúng là ta vẫn đang điều trị, lẽ nào cách chữa trị của các ngự y ấy đều có vấn đề?”Ngô Bình nói: “Chắc họ cố ý đấy, hoặc có người không muốn bệ hạ sống lâu”.Hoàng đế lập tức cau mày, câu nói của Ngô Bình khiến ông ấy hiểu ra vấn đề: “Chỉ cần công tử chữa được bệnh cho tôi thì nhất định tôi sẽ hậu tạ”.Ngô Bình: “Bệ hạ hãy sai một người mình tin tưởng canh chừng ở đây, sau đó tôi sẽ chữa bệnh cho bệ hạ”.Hoàng đế gật đầu: “Được!”Ông ấy đi dặn dò một lát thì bên trong điện chỉ còn lại ông ấy với Ngô Bình.Ngô Bình giơ tay ấn vào đỉnh đầu hoàng đế, sau đó truyền lực sinh mệnh mình hấp thu từ Thiên Ma vào trong cơ thể hoàng đế. Hoàng đế nhiễm chất độc từ đan dược nhiều năm nên tinh lực đã cạn, nếu không được dùng nhiều tài nguyên thì chắc đã chết lâu rồi.Lực sinh mệnh liên tục được truyền vào, nếp nhăn trên mặt hoàng đế dần biến mất, mái tóc đen trở lại, đôi mắt cũng có thần hơn.Ngô Bình gần như đã truyền hết lực sinh mệnh của Thanh Thi lão tỏ cho hoàng đế, sau đó anh nới lỏng tay rồi luyện đan tại chỗ. Anh cần luyện chế Dung Độc Đan - một loại đan dược có thể hấp thu đan độc.Loại đan dược này rất khó luyện, nó ở trong động Kim Đỉnh, không phải thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh thì không thể luyện chế được.Hoàng đế đã thấy khỏe hơn, ông ấy cười nói: “Nếu không gặp tiên sinh thì tôi sắp chết rồi, cảm ơn tiên sinh”.Ngô Bình nói: “Bệ hạ đừng khách sáo, khỏi bệnh rồi thì người định xử lý Ngũ hoàng tử thế nào?”Hoàng đế: “Chắc giờ nó đang chuẩn bị đường rút, cứ để xem sao đã”.Lúc trước vì sức khỏe yếu nên ông ấy mặc kệ chuyên tranh đấu giữa các hoàng tử, nhưng giờ đã khỏi bệnh thì phải khác. Ngày xưa, ông ấy có thể vượt qua bao hoàng tử khác để giành được ngôi vị, trò hiện giờ của Ngũ hoàng tử chỉ như trò trẻ thôi.Sau đó, Ngô Bình đã luyện đan xong, thành phẩm là đan dược nhị phẩm. Anh cho hoàng đế uống rồi liên tục đập vào. người ông ấy để vận chuyển dược lực.15 phút sau, hoàng đế chợt thấy gai người, các lỗ chân lông đều có chất dịch màu đen chảy ra.Ngô Bình đã chuẩn bị một cái chậu lớn, bên trong có đầy nước và hai viên đan dược, sau đó cho hoàng đế ngâm mình.Lúc này, hoàng đế đã hỏi thăm về lai lịch của Ngô Bình: “Tiên sinh là tu sĩ của Tiên Giới Thái Ất ư?”Ngô Bình: “Tôi ở Tiên Giới Nguyên Sử”. Hoàng đế: “Ra vậy, chắc ở đó tiên sinh nổi tiếng lắm”. Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan Kim Tử Đỉnh nên danhtiếng cũng tạm, cách đây không lâu tôi còn giành được vị trí đầu tiên ở đại hội quần hùng”.

Hoàng đế gật đầu: “Đúng, ngày xưa ta và Bát hoàng tử tranh giành ngôi vị. Để chiếm ưu thế hơn, ta đã uống rất nhiều đan dược. Ta biết rõ có nhiều đan dược có độc tính rất mạnh nhưng để nâng cao thực lực và được phụ hoàng coi trọng, ta đã không màng gì hết”.

Ngô Bình: “Sau nhiều năm tích tụ, cuối cùng thì cơ thể của người đã không chống lại chúng được nữa”.

Vì là hoàng tử nên thời đó hoàng đế có rất nhiều tài nhiên, đan dược thích bao nhiêu cũng có. Dù có tư chất bình thường thì sau cũng biến thành cường giả Đạo cảnh.

Song, có được thì cũng phải có mất. Tuy tu vi của ông ấy cao nhưng lại mắc bệnh trọng gây nguy hiểm đến tính mạng.

Hoàng đế: “Ngô công tử, mời đi theo trãm. Những người khác giải tán, buổi lễ hôm nay tạm hoãn”.

Hoàng đế như đã lên tinh thần, ông ấy lập tức lệnh cho bá quan ra về, sau đó mời Ngô Bình vào hoàng cung.

Sau đó, ông ấy nói: “Ngô công tử, xin cậu hãy cứu tôi!”, dứt lời, ông ấy đã hành lễ với Ngô Bình.

Ngô Bình: “Bệ hạ đừng làm vậy, vấn đề của người không khó, chỉ là xưa nay điều trị sai hướng thôi”.

Rất lâu trước kia, hoàng đế đã bắt đầu uống đủ loại thuốc để chữa bệnh, tuy có thể giảm được nhất thời, nhưng sau đó bệnh lại nặng thêm.

Hoàng đế: “Đúng là ta vẫn đang điều trị, lẽ nào cách chữa trị của các ngự y ấy đều có vấn đề?”

Ngô Bình nói: “Chắc họ cố ý đấy, hoặc có người không muốn bệ hạ sống lâu”.

Hoàng đế lập tức cau mày, câu nói của Ngô Bình khiến ông ấy hiểu ra vấn đề: “Chỉ cần công tử chữa được bệnh cho tôi thì nhất định tôi sẽ hậu tạ”.

Ngô Bình: “Bệ hạ hãy sai một người mình tin tưởng canh chừng ở đây, sau đó tôi sẽ chữa bệnh cho bệ hạ”.

Hoàng đế gật đầu: “Được!”

Ông ấy đi dặn dò một lát thì bên trong điện chỉ còn lại ông ấy với Ngô Bình.

Ngô Bình giơ tay ấn vào đỉnh đầu hoàng đế, sau đó truyền lực sinh mệnh mình hấp thu từ Thiên Ma vào trong cơ thể hoàng đế. Hoàng đế nhiễm chất độc từ đan dược nhiều năm nên tinh lực đã cạn, nếu không được dùng nhiều tài nguyên thì chắc đã chết lâu rồi.

Lực sinh mệnh liên tục được truyền vào, nếp nhăn trên mặt hoàng đế dần biến mất, mái tóc đen trở lại, đôi mắt cũng có thần hơn.

Ngô Bình gần như đã truyền hết lực sinh mệnh của Thanh Thi lão tỏ cho hoàng đế, sau đó anh nới lỏng tay rồi luyện đan tại chỗ. Anh cần luyện chế Dung Độc Đan - một loại đan dược có thể hấp thu đan độc.

Loại đan dược này rất khó luyện, nó ở trong động Kim Đỉnh, không phải thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh thì không thể luyện chế được.

Hoàng đế đã thấy khỏe hơn, ông ấy cười nói: “Nếu không gặp tiên sinh thì tôi sắp chết rồi, cảm ơn tiên sinh”.

Ngô Bình nói: “Bệ hạ đừng khách sáo, khỏi bệnh rồi thì người định xử lý Ngũ hoàng tử thế nào?”

Hoàng đế: “Chắc giờ nó đang chuẩn bị đường rút, cứ để xem sao đã”.

Lúc trước vì sức khỏe yếu nên ông ấy mặc kệ chuyên tranh đấu giữa các hoàng tử, nhưng giờ đã khỏi bệnh thì phải khác. Ngày xưa, ông ấy có thể vượt qua bao hoàng tử khác để giành được ngôi vị, trò hiện giờ của Ngũ hoàng tử chỉ như trò trẻ thôi.

Sau đó, Ngô Bình đã luyện đan xong, thành phẩm là đan dược nhị phẩm. Anh cho hoàng đế uống rồi liên tục đập vào. người ông ấy để vận chuyển dược lực.

15 phút sau, hoàng đế chợt thấy gai người, các lỗ chân lông đều có chất dịch màu đen chảy ra.

Ngô Bình đã chuẩn bị một cái chậu lớn, bên trong có đầy nước và hai viên đan dược, sau đó cho hoàng đế ngâm mình.

Lúc này, hoàng đế đã hỏi thăm về lai lịch của Ngô Bình: “Tiên sinh là tu sĩ của Tiên Giới Thái Ất ư?”

Ngô Bình: “Tôi ở Tiên Giới Nguyên Sử”. Hoàng đế: “Ra vậy, chắc ở đó tiên sinh nổi tiếng lắm”. Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan Kim Tử Đỉnh nên danh

tiếng cũng tạm, cách đây không lâu tôi còn giành được vị trí đầu tiên ở đại hội quần hùng”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hoàng đế gật đầu: “Đúng, ngày xưa ta và Bát hoàng tử tranh giành ngôi vị. Để chiếm ưu thế hơn, ta đã uống rất nhiều đan dược. Ta biết rõ có nhiều đan dược có độc tính rất mạnh nhưng để nâng cao thực lực và được phụ hoàng coi trọng, ta đã không màng gì hết”.Ngô Bình: “Sau nhiều năm tích tụ, cuối cùng thì cơ thể của người đã không chống lại chúng được nữa”.Vì là hoàng tử nên thời đó hoàng đế có rất nhiều tài nhiên, đan dược thích bao nhiêu cũng có. Dù có tư chất bình thường thì sau cũng biến thành cường giả Đạo cảnh.Song, có được thì cũng phải có mất. Tuy tu vi của ông ấy cao nhưng lại mắc bệnh trọng gây nguy hiểm đến tính mạng.Hoàng đế: “Ngô công tử, mời đi theo trãm. Những người khác giải tán, buổi lễ hôm nay tạm hoãn”.Hoàng đế như đã lên tinh thần, ông ấy lập tức lệnh cho bá quan ra về, sau đó mời Ngô Bình vào hoàng cung.Sau đó, ông ấy nói: “Ngô công tử, xin cậu hãy cứu tôi!”, dứt lời, ông ấy đã hành lễ với Ngô Bình.Ngô Bình: “Bệ hạ đừng làm vậy, vấn đề của người không khó, chỉ là xưa nay điều trị sai hướng thôi”.Rất lâu trước kia, hoàng đế đã bắt đầu uống đủ loại thuốc để chữa bệnh, tuy có thể giảm được nhất thời, nhưng sau đó bệnh lại nặng thêm.Hoàng đế: “Đúng là ta vẫn đang điều trị, lẽ nào cách chữa trị của các ngự y ấy đều có vấn đề?”Ngô Bình nói: “Chắc họ cố ý đấy, hoặc có người không muốn bệ hạ sống lâu”.Hoàng đế lập tức cau mày, câu nói của Ngô Bình khiến ông ấy hiểu ra vấn đề: “Chỉ cần công tử chữa được bệnh cho tôi thì nhất định tôi sẽ hậu tạ”.Ngô Bình: “Bệ hạ hãy sai một người mình tin tưởng canh chừng ở đây, sau đó tôi sẽ chữa bệnh cho bệ hạ”.Hoàng đế gật đầu: “Được!”Ông ấy đi dặn dò một lát thì bên trong điện chỉ còn lại ông ấy với Ngô Bình.Ngô Bình giơ tay ấn vào đỉnh đầu hoàng đế, sau đó truyền lực sinh mệnh mình hấp thu từ Thiên Ma vào trong cơ thể hoàng đế. Hoàng đế nhiễm chất độc từ đan dược nhiều năm nên tinh lực đã cạn, nếu không được dùng nhiều tài nguyên thì chắc đã chết lâu rồi.Lực sinh mệnh liên tục được truyền vào, nếp nhăn trên mặt hoàng đế dần biến mất, mái tóc đen trở lại, đôi mắt cũng có thần hơn.Ngô Bình gần như đã truyền hết lực sinh mệnh của Thanh Thi lão tỏ cho hoàng đế, sau đó anh nới lỏng tay rồi luyện đan tại chỗ. Anh cần luyện chế Dung Độc Đan - một loại đan dược có thể hấp thu đan độc.Loại đan dược này rất khó luyện, nó ở trong động Kim Đỉnh, không phải thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh thì không thể luyện chế được.Hoàng đế đã thấy khỏe hơn, ông ấy cười nói: “Nếu không gặp tiên sinh thì tôi sắp chết rồi, cảm ơn tiên sinh”.Ngô Bình nói: “Bệ hạ đừng khách sáo, khỏi bệnh rồi thì người định xử lý Ngũ hoàng tử thế nào?”Hoàng đế: “Chắc giờ nó đang chuẩn bị đường rút, cứ để xem sao đã”.Lúc trước vì sức khỏe yếu nên ông ấy mặc kệ chuyên tranh đấu giữa các hoàng tử, nhưng giờ đã khỏi bệnh thì phải khác. Ngày xưa, ông ấy có thể vượt qua bao hoàng tử khác để giành được ngôi vị, trò hiện giờ của Ngũ hoàng tử chỉ như trò trẻ thôi.Sau đó, Ngô Bình đã luyện đan xong, thành phẩm là đan dược nhị phẩm. Anh cho hoàng đế uống rồi liên tục đập vào. người ông ấy để vận chuyển dược lực.15 phút sau, hoàng đế chợt thấy gai người, các lỗ chân lông đều có chất dịch màu đen chảy ra.Ngô Bình đã chuẩn bị một cái chậu lớn, bên trong có đầy nước và hai viên đan dược, sau đó cho hoàng đế ngâm mình.Lúc này, hoàng đế đã hỏi thăm về lai lịch của Ngô Bình: “Tiên sinh là tu sĩ của Tiên Giới Thái Ất ư?”Ngô Bình: “Tôi ở Tiên Giới Nguyên Sử”. Hoàng đế: “Ra vậy, chắc ở đó tiên sinh nổi tiếng lắm”. Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan Kim Tử Đỉnh nên danhtiếng cũng tạm, cách đây không lâu tôi còn giành được vị trí đầu tiên ở đại hội quần hùng”.

Chương 5633: “Bệ hạ từng cử người đến đó ư?”