Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5656: “Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại đi”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Cắt ở phần trên cũng không được?” Người tu hành cắt chân tay thì sẽ có cách mọc lại. Lý Nguyên Hưng läc đầu: “Độc này chỉ phát tác ở phần dưới cùng thôi mà độc tố thì đã lan khäp người, cắt cũng không có tác dụng”.Ngô Bình: “Không còn thuốc giải à, cháu nghĩ chưa chắc là thế, cháu thử xem, luyện chế một lò đan giải độc cho bác”.Lý Nguyên Hưng: “Ồ, độc này của tôi có thể giải được sao?”Ngô Bình: “Về lý thuyết thì không còn cách nào khác, nhưng có thể đẩy độc ra ngoài”.Anh cũng không giải thích nhiều, lập tức lấy lò đan ra, nhanh chóng luyện chế một lò đan dược, có tất cả năm viên.Có cảm giác đan dược này rất cứng, trên đó có rất nhiều nhỏ nhỏ, hơn nữa đan dược này không phải để uống mà được. anh đưa thẳng vào tim Lý Nguyên Hưng.Theo từng nhịp đập của tim, đan dược biến thành chất dính như keo, bao phủ mặt trong của trái tim, thứ này có sức hấp dẫn rất lớn với độc tố, mà độc tố cũng xem nó như một bộ phận trong cơ thể Lý Nguyên Hưng, nhanh chóng tập trung về phía trái tim.Chưa đến mười lăm phút, chín mươi chín phần trăm độc. tố trong người Lý Nguyên Hưng đi vào trong vật thể kết dính đó.Ngô Bình lập tức lấy chất kết dính ra, rồi đặt viên đan giải độc thứ hai vào.Cũng giống lần trước, có chín mươi chín phần trăm độc tố còn lại đi vào vật chất kết dính, sau đó bị anh lấy ra.Sau khi bỏ liên tiếp năm viên đan giải độc vào, độc tố còn lại không đến một phần nghìn tỷ, không tổn thương cơ thể được nữa, lúc này Lý Nguyên Hưng đã có thể dễ dàng áp chế, đẩy độc tố ra ngoài.Lý Nguyên Hưng mừng rỡ: “Cậu Ngô, ơn lớn khó nói hết, tôi đi bế quan trước để hồi phục đôi chân này”.Lý Thuần Như: “Bố, có chuyện này con muốn bàn với bố, có thể tặng anh Bình linh thai thượng cổ đó không?”Lý Nguyên Hưng: “Thể xác đó sao? Được chứ, thứ đó đã ở trong Tiên Kiếm Môn cả nghìn năm rồi, cũng chẳng có tác. dụng gì nữa”.Ngô Bình: “Cảm ơn bác trai”.Sau đó Lý Thuần Như lấy thể xác đó, Ngô Bình nhận ra thể xác này cao một mét chín, cơ thể cường tráng, dung mạo.anh tuấn.Quay lại sân nhỏ trước đó, tà ma vẫn còn ở đó, nhìn thấy thể xác, nó kích động đến mức cả người run rẩy.Ngô Bình: “Ta đem đến cho ngươi đây”.Lý Lương Sơn ném hạt châu cho Ngô Bình, thứ đó chui vào thể xác.Nhìn thể xác thay đổi, Lý Thuần Như nói: “Không biết ông †a có thể chịu được không?”Ngô Bình nói: “Đó là số mệnh của ông ta”. Mười lăm phút sau, thể xác mở mắt ra, ông ta nhảy lên, giơ tay ra, siết chặt mười ngón tay, rồi lại nhảy vài cái, bật cười nói: “Cuối cùng ta cũng có thể xác rồi”.Nói rồi ông ta quỳ xuống đất dập đầu với Ngô Bình: “Cảm ơn”. Ngô Bình gật đầu: “Ngươi có thể đi rồi”.Lý Lương Sơn đứng lên, ông ta cười nói: “Công tử, ta mong có thể ở bên cạnh ngươi để được cống hiến”.Ngô Bình suy tư một lúc rồi nói: “Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại đi”.Lý Lương Sơn mừng rỡ: “Cảm ơn công tử đã giữ ta lại”.Ngô Bình ở lại Tiên Kiếm Môn hai ngày, trưa hôm nay Lý Nguyên Hưng xuất quan, chân của ông ta đã hồi phục, hơn nữa vẻ mặt đã tốt hơn nhiều.Ông ta tìm đến Ngô Bình, nói: “Cậu Ngô, cậu có thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, thiên phú siêu phàm. Một tháng trước, tôi nhận được tin về Thiên Ngoại Nhất Kiếm, chỉ là Tiên Kiếm Môn tôi không thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, huống chỉ là Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.Mắt Lý Thuần Như sáng lên: “Bố, sao bố không nói với con chuyện này?”Lý Nguyên Hưng: “Chuyện này chỉ có một mình bố biết. Cậu Ngô, tôi muốn để cậu thử xem, không chừng cậu có thể lĩnh hội được Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.Ngô Bình đã biết đến Thiên Ngoại Nhất Kiếm từ lâu rồi, là một thanh kiếm mạnh nhất trong mười ba thanh kiếm. Anh hỏi: “Thiên Ngoại Nhất Kiếm ở đâu?”

Ngô Bình: “Cắt ở phần trên cũng không được?” Người tu hành cắt chân tay thì sẽ có cách mọc lại. Lý Nguyên Hưng läc đầu: “Độc này chỉ phát tác ở phần dưới cùng thôi mà độc tố thì đã lan khäp người, cắt cũng không có tác dụng”.

Ngô Bình: “Không còn thuốc giải à, cháu nghĩ chưa chắc là thế, cháu thử xem, luyện chế một lò đan giải độc cho bác”.

Lý Nguyên Hưng: “Ồ, độc này của tôi có thể giải được sao?”

Ngô Bình: “Về lý thuyết thì không còn cách nào khác, nhưng có thể đẩy độc ra ngoài”.

Anh cũng không giải thích nhiều, lập tức lấy lò đan ra, nhanh chóng luyện chế một lò đan dược, có tất cả năm viên.

Có cảm giác đan dược này rất cứng, trên đó có rất nhiều nhỏ nhỏ, hơn nữa đan dược này không phải để uống mà được. anh đưa thẳng vào tim Lý Nguyên Hưng.

Theo từng nhịp đập của tim, đan dược biến thành chất dính như keo, bao phủ mặt trong của trái tim, thứ này có sức hấp dẫn rất lớn với độc tố, mà độc tố cũng xem nó như một bộ phận trong cơ thể Lý Nguyên Hưng, nhanh chóng tập trung về phía trái tim.

Chưa đến mười lăm phút, chín mươi chín phần trăm độc. tố trong người Lý Nguyên Hưng đi vào trong vật thể kết dính đó.

Ngô Bình lập tức lấy chất kết dính ra, rồi đặt viên đan giải độc thứ hai vào.

Cũng giống lần trước, có chín mươi chín phần trăm độc tố còn lại đi vào vật chất kết dính, sau đó bị anh lấy ra.

Sau khi bỏ liên tiếp năm viên đan giải độc vào, độc tố còn lại không đến một phần nghìn tỷ, không tổn thương cơ thể được nữa, lúc này Lý Nguyên Hưng đã có thể dễ dàng áp chế, đẩy độc tố ra ngoài.

Lý Nguyên Hưng mừng rỡ: “Cậu Ngô, ơn lớn khó nói hết, tôi đi bế quan trước để hồi phục đôi chân này”.

Lý Thuần Như: “Bố, có chuyện này con muốn bàn với bố, có thể tặng anh Bình linh thai thượng cổ đó không?”

Lý Nguyên Hưng: “Thể xác đó sao? Được chứ, thứ đó đã ở trong Tiên Kiếm Môn cả nghìn năm rồi, cũng chẳng có tác. dụng gì nữa”.

Ngô Bình: “Cảm ơn bác trai”.

Sau đó Lý Thuần Như lấy thể xác đó, Ngô Bình nhận ra thể xác này cao một mét chín, cơ thể cường tráng, dung mạo.anh tuấn.

Quay lại sân nhỏ trước đó, tà ma vẫn còn ở đó, nhìn thấy thể xác, nó kích động đến mức cả người run rẩy.

Ngô Bình: “Ta đem đến cho ngươi đây”.

Lý Lương Sơn ném hạt châu cho Ngô Bình, thứ đó chui vào thể xác.

Nhìn thể xác thay đổi, Lý Thuần Như nói: “Không biết ông †a có thể chịu được không?”

Ngô Bình nói: “Đó là số mệnh của ông ta”. Mười lăm phút sau, thể xác mở mắt ra, ông ta nhảy lên, giơ tay ra, siết chặt mười ngón tay, rồi lại nhảy vài cái, bật cười nói: “Cuối cùng ta cũng có thể xác rồi”.

Nói rồi ông ta quỳ xuống đất dập đầu với Ngô Bình: “Cảm ơn”. Ngô Bình gật đầu: “Ngươi có thể đi rồi”.

Lý Lương Sơn đứng lên, ông ta cười nói: “Công tử, ta mong có thể ở bên cạnh ngươi để được cống hiến”.

Ngô Bình suy tư một lúc rồi nói: “Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại đi”.

Lý Lương Sơn mừng rỡ: “Cảm ơn công tử đã giữ ta lại”.

Ngô Bình ở lại Tiên Kiếm Môn hai ngày, trưa hôm nay Lý Nguyên Hưng xuất quan, chân của ông ta đã hồi phục, hơn nữa vẻ mặt đã tốt hơn nhiều.

Ông ta tìm đến Ngô Bình, nói: “Cậu Ngô, cậu có thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, thiên phú siêu phàm. Một tháng trước, tôi nhận được tin về Thiên Ngoại Nhất Kiếm, chỉ là Tiên Kiếm Môn tôi không thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, huống chỉ là Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.

Mắt Lý Thuần Như sáng lên: “Bố, sao bố không nói với con chuyện này?”

Lý Nguyên Hưng: “Chuyện này chỉ có một mình bố biết. Cậu Ngô, tôi muốn để cậu thử xem, không chừng cậu có thể lĩnh hội được Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.

Ngô Bình đã biết đến Thiên Ngoại Nhất Kiếm từ lâu rồi, là một thanh kiếm mạnh nhất trong mười ba thanh kiếm. Anh hỏi: “Thiên Ngoại Nhất Kiếm ở đâu?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Cắt ở phần trên cũng không được?” Người tu hành cắt chân tay thì sẽ có cách mọc lại. Lý Nguyên Hưng läc đầu: “Độc này chỉ phát tác ở phần dưới cùng thôi mà độc tố thì đã lan khäp người, cắt cũng không có tác dụng”.Ngô Bình: “Không còn thuốc giải à, cháu nghĩ chưa chắc là thế, cháu thử xem, luyện chế một lò đan giải độc cho bác”.Lý Nguyên Hưng: “Ồ, độc này của tôi có thể giải được sao?”Ngô Bình: “Về lý thuyết thì không còn cách nào khác, nhưng có thể đẩy độc ra ngoài”.Anh cũng không giải thích nhiều, lập tức lấy lò đan ra, nhanh chóng luyện chế một lò đan dược, có tất cả năm viên.Có cảm giác đan dược này rất cứng, trên đó có rất nhiều nhỏ nhỏ, hơn nữa đan dược này không phải để uống mà được. anh đưa thẳng vào tim Lý Nguyên Hưng.Theo từng nhịp đập của tim, đan dược biến thành chất dính như keo, bao phủ mặt trong của trái tim, thứ này có sức hấp dẫn rất lớn với độc tố, mà độc tố cũng xem nó như một bộ phận trong cơ thể Lý Nguyên Hưng, nhanh chóng tập trung về phía trái tim.Chưa đến mười lăm phút, chín mươi chín phần trăm độc. tố trong người Lý Nguyên Hưng đi vào trong vật thể kết dính đó.Ngô Bình lập tức lấy chất kết dính ra, rồi đặt viên đan giải độc thứ hai vào.Cũng giống lần trước, có chín mươi chín phần trăm độc tố còn lại đi vào vật chất kết dính, sau đó bị anh lấy ra.Sau khi bỏ liên tiếp năm viên đan giải độc vào, độc tố còn lại không đến một phần nghìn tỷ, không tổn thương cơ thể được nữa, lúc này Lý Nguyên Hưng đã có thể dễ dàng áp chế, đẩy độc tố ra ngoài.Lý Nguyên Hưng mừng rỡ: “Cậu Ngô, ơn lớn khó nói hết, tôi đi bế quan trước để hồi phục đôi chân này”.Lý Thuần Như: “Bố, có chuyện này con muốn bàn với bố, có thể tặng anh Bình linh thai thượng cổ đó không?”Lý Nguyên Hưng: “Thể xác đó sao? Được chứ, thứ đó đã ở trong Tiên Kiếm Môn cả nghìn năm rồi, cũng chẳng có tác. dụng gì nữa”.Ngô Bình: “Cảm ơn bác trai”.Sau đó Lý Thuần Như lấy thể xác đó, Ngô Bình nhận ra thể xác này cao một mét chín, cơ thể cường tráng, dung mạo.anh tuấn.Quay lại sân nhỏ trước đó, tà ma vẫn còn ở đó, nhìn thấy thể xác, nó kích động đến mức cả người run rẩy.Ngô Bình: “Ta đem đến cho ngươi đây”.Lý Lương Sơn ném hạt châu cho Ngô Bình, thứ đó chui vào thể xác.Nhìn thể xác thay đổi, Lý Thuần Như nói: “Không biết ông †a có thể chịu được không?”Ngô Bình nói: “Đó là số mệnh của ông ta”. Mười lăm phút sau, thể xác mở mắt ra, ông ta nhảy lên, giơ tay ra, siết chặt mười ngón tay, rồi lại nhảy vài cái, bật cười nói: “Cuối cùng ta cũng có thể xác rồi”.Nói rồi ông ta quỳ xuống đất dập đầu với Ngô Bình: “Cảm ơn”. Ngô Bình gật đầu: “Ngươi có thể đi rồi”.Lý Lương Sơn đứng lên, ông ta cười nói: “Công tử, ta mong có thể ở bên cạnh ngươi để được cống hiến”.Ngô Bình suy tư một lúc rồi nói: “Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại đi”.Lý Lương Sơn mừng rỡ: “Cảm ơn công tử đã giữ ta lại”.Ngô Bình ở lại Tiên Kiếm Môn hai ngày, trưa hôm nay Lý Nguyên Hưng xuất quan, chân của ông ta đã hồi phục, hơn nữa vẻ mặt đã tốt hơn nhiều.Ông ta tìm đến Ngô Bình, nói: “Cậu Ngô, cậu có thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, thiên phú siêu phàm. Một tháng trước, tôi nhận được tin về Thiên Ngoại Nhất Kiếm, chỉ là Tiên Kiếm Môn tôi không thể lĩnh hội được Thiên Thượng Tam Kiếm, huống chỉ là Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.Mắt Lý Thuần Như sáng lên: “Bố, sao bố không nói với con chuyện này?”Lý Nguyên Hưng: “Chuyện này chỉ có một mình bố biết. Cậu Ngô, tôi muốn để cậu thử xem, không chừng cậu có thể lĩnh hội được Thiên Ngoại Nhất Kiếm”.Ngô Bình đã biết đến Thiên Ngoại Nhất Kiếm từ lâu rồi, là một thanh kiếm mạnh nhất trong mười ba thanh kiếm. Anh hỏi: “Thiên Ngoại Nhất Kiếm ở đâu?”

Chương 5656: “Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại đi”.