Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5657: Vạn kiếm hợp làm một, Đại Thần Kiếp đến
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Vâng, cháu hiểu rồi”.Sau khi chuẩn bị xong, Lý Nguyên Hưng và Lý Thuần Như cùng bay đến nơi sâu ở trong Đông Hải với Ngô Bình. Vài tiếng sau, từ xa đã nhìn thấy một hòn đảo nhỏ mây mù che phủ.Ba người dừng lại ở nơi cách hòn đảo hơn một trăm dặm, Lý Nguyên Hưng nói: “Phía trước là chỗ đó. Cậu Ngô, cậu phải cẩn thận”.Ngô Bình gật đầu, bay về phía hòn đảo nhỏ.Như Lý Nguyên Hưng đã nói, càng đến gần hòn đảo thì uy lực của kiếm khí càng mạnh, nhưng anh không sợ, sử dụng Thiên Thượng Tam Kiếm và Thiên Hạ Cửu Kiếm đỡ lấy kiếm khí bay đến đó.Khi anh đáp xuống rìa hòn đảo nhỏ, cảm giác đó biến mất, anh bước vào trong đảo thì nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng trên một tảng đá, đầu ngửa lên nhìn bầu trời, bất động.Cô ta mặc bộ đồ đen, da trắng như tuyết, tóc mượt như thác.Lúc này Ngô Bình chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô ta, thế là anh khế ho một tiếng.Người phụ nữ xoay người lại để lộ ra khuôn gương tuyệt đẹp, chẳng qua đẹp thì có đẹp nhưng mặt quá lạnh lùng như thể tảng băng cả vạn năm.Ngô Bình nhìn thấy người phụ nữ lập tức rùng mình, chắp tay nói: “Làm phiền cô rồi”.Người phụ nữ “ừ” một tiếng: “Chuyện gì?”Ngô Bình: “Tôi nghe nói Thiên Ngoại Nhất Kiếm đang ở đây, cô có biết nó ở đâu không?”Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, lạnh nhạt hỏi: “Anh muốn lấy Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”Ngô Bình nói:"Chưa chắc là có được, có thể mở mang tầm mắt cũng tốt”.“Mở mang tầm mắt xong, anh có thể sẽ chết, anh không sợ à?”, cô ta hỏi.Ngô Bình sờ mũi: “Tôi sẽ cẩn thận”.Người phụ nữ vung tay lên, một tia kiếm quang đánh tới, Ngô Bội sửng sốt, tay phải vung lên không trung, một tấm khiên ánh sáng được hình thành bởi phù trận xuất hiện, phù văn trên đó được xếp thành hình tròn, quay quanh đó rất nhanh.“Kengl”Kiếm quang đánh tới, tấm khiên ánh sáng vỡ nát, Ngô Bình cũng biến mất.Ngay thời khắc nguy hiểm đó, anh thi triển thuật Thiên Áo, tránh được một đòn chí mạng.Người phụ nữ cũng không thèm nhìn, lại chỉ vào một hướng nào đó trong không trung, kiếm quang thứ hai phát ra.Ngô Bình xuất hiện ngay hướng cô ta chỉ, thi triển ý nghĩa của Thiên Thượng Tam Kiếm, ba thanh kiếm nhỏ bay ra biến thành một thanh kiếm cực lớn tạo thành kiếm trận, đối mặt với kiếm quang đó.Thiên Thượng Tam Kiếm này, ba kiếm hợp nhất, vạn vật ba đời, tuyệt diệu không thể tả, có uy lực rất lớn.Nhưng kiếm pháp của người phụ nữ quá mạnh khiến Ngô Bình cảm thấy bị đè ép, một lúc sau trán đã toát mồ hôi, anh hỏi: “Rốt cuộc cô là ai?”Người phụ nữ bình tĩnh hỏi: “Chẳng phải anh muốn xem Thiên Ngoại Nhất Kiếm sao? Bây giờ anh sẽ nhìn thấy”.Ngô Bình ngạc nhiên: “Cô chính là Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”
Ngô Bình: “Vâng, cháu hiểu rồi”.
Sau khi chuẩn bị xong, Lý Nguyên Hưng và Lý Thuần Như cùng bay đến nơi sâu ở trong Đông Hải với Ngô Bình. Vài tiếng sau, từ xa đã nhìn thấy một hòn đảo nhỏ mây mù che phủ.
Ba người dừng lại ở nơi cách hòn đảo hơn một trăm dặm, Lý Nguyên Hưng nói: “Phía trước là chỗ đó. Cậu Ngô, cậu phải cẩn thận”.
Ngô Bình gật đầu, bay về phía hòn đảo nhỏ.
Như Lý Nguyên Hưng đã nói, càng đến gần hòn đảo thì uy lực của kiếm khí càng mạnh, nhưng anh không sợ, sử dụng Thiên Thượng Tam Kiếm và Thiên Hạ Cửu Kiếm đỡ lấy kiếm khí bay đến đó.
Khi anh đáp xuống rìa hòn đảo nhỏ, cảm giác đó biến mất, anh bước vào trong đảo thì nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng trên một tảng đá, đầu ngửa lên nhìn bầu trời, bất động.
Cô ta mặc bộ đồ đen, da trắng như tuyết, tóc mượt như thác.
Lúc này Ngô Bình chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô ta, thế là anh khế ho một tiếng.
Người phụ nữ xoay người lại để lộ ra khuôn gương tuyệt đẹp, chẳng qua đẹp thì có đẹp nhưng mặt quá lạnh lùng như thể tảng băng cả vạn năm.
Ngô Bình nhìn thấy người phụ nữ lập tức rùng mình, chắp tay nói: “Làm phiền cô rồi”.
Người phụ nữ “ừ” một tiếng: “Chuyện gì?”
Ngô Bình: “Tôi nghe nói Thiên Ngoại Nhất Kiếm đang ở đây, cô có biết nó ở đâu không?”
Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, lạnh nhạt hỏi: “Anh muốn lấy Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”
Ngô Bình nói:"Chưa chắc là có được, có thể mở mang tầm mắt cũng tốt”.
“Mở mang tầm mắt xong, anh có thể sẽ chết, anh không sợ à?”, cô ta hỏi.
Ngô Bình sờ mũi: “Tôi sẽ cẩn thận”.
Người phụ nữ vung tay lên, một tia kiếm quang đánh tới, Ngô Bội sửng sốt, tay phải vung lên không trung, một tấm khiên ánh sáng được hình thành bởi phù trận xuất hiện, phù văn trên đó được xếp thành hình tròn, quay quanh đó rất nhanh.
“Kengl”
Kiếm quang đánh tới, tấm khiên ánh sáng vỡ nát, Ngô Bình cũng biến mất.
Ngay thời khắc nguy hiểm đó, anh thi triển thuật Thiên Áo, tránh được một đòn chí mạng.
Người phụ nữ cũng không thèm nhìn, lại chỉ vào một hướng nào đó trong không trung, kiếm quang thứ hai phát ra.
Ngô Bình xuất hiện ngay hướng cô ta chỉ, thi triển ý nghĩa của Thiên Thượng Tam Kiếm, ba thanh kiếm nhỏ bay ra biến thành một thanh kiếm cực lớn tạo thành kiếm trận, đối mặt với kiếm quang đó.
Thiên Thượng Tam Kiếm này, ba kiếm hợp nhất, vạn vật ba đời, tuyệt diệu không thể tả, có uy lực rất lớn.
Nhưng kiếm pháp của người phụ nữ quá mạnh khiến Ngô Bình cảm thấy bị đè ép, một lúc sau trán đã toát mồ hôi, anh hỏi: “Rốt cuộc cô là ai?”
Người phụ nữ bình tĩnh hỏi: “Chẳng phải anh muốn xem Thiên Ngoại Nhất Kiếm sao? Bây giờ anh sẽ nhìn thấy”.
Ngô Bình ngạc nhiên: “Cô chính là Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Vâng, cháu hiểu rồi”.Sau khi chuẩn bị xong, Lý Nguyên Hưng và Lý Thuần Như cùng bay đến nơi sâu ở trong Đông Hải với Ngô Bình. Vài tiếng sau, từ xa đã nhìn thấy một hòn đảo nhỏ mây mù che phủ.Ba người dừng lại ở nơi cách hòn đảo hơn một trăm dặm, Lý Nguyên Hưng nói: “Phía trước là chỗ đó. Cậu Ngô, cậu phải cẩn thận”.Ngô Bình gật đầu, bay về phía hòn đảo nhỏ.Như Lý Nguyên Hưng đã nói, càng đến gần hòn đảo thì uy lực của kiếm khí càng mạnh, nhưng anh không sợ, sử dụng Thiên Thượng Tam Kiếm và Thiên Hạ Cửu Kiếm đỡ lấy kiếm khí bay đến đó.Khi anh đáp xuống rìa hòn đảo nhỏ, cảm giác đó biến mất, anh bước vào trong đảo thì nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng trên một tảng đá, đầu ngửa lên nhìn bầu trời, bất động.Cô ta mặc bộ đồ đen, da trắng như tuyết, tóc mượt như thác.Lúc này Ngô Bình chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô ta, thế là anh khế ho một tiếng.Người phụ nữ xoay người lại để lộ ra khuôn gương tuyệt đẹp, chẳng qua đẹp thì có đẹp nhưng mặt quá lạnh lùng như thể tảng băng cả vạn năm.Ngô Bình nhìn thấy người phụ nữ lập tức rùng mình, chắp tay nói: “Làm phiền cô rồi”.Người phụ nữ “ừ” một tiếng: “Chuyện gì?”Ngô Bình: “Tôi nghe nói Thiên Ngoại Nhất Kiếm đang ở đây, cô có biết nó ở đâu không?”Người phụ nữ nhìn Ngô Bình, lạnh nhạt hỏi: “Anh muốn lấy Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”Ngô Bình nói:"Chưa chắc là có được, có thể mở mang tầm mắt cũng tốt”.“Mở mang tầm mắt xong, anh có thể sẽ chết, anh không sợ à?”, cô ta hỏi.Ngô Bình sờ mũi: “Tôi sẽ cẩn thận”.Người phụ nữ vung tay lên, một tia kiếm quang đánh tới, Ngô Bội sửng sốt, tay phải vung lên không trung, một tấm khiên ánh sáng được hình thành bởi phù trận xuất hiện, phù văn trên đó được xếp thành hình tròn, quay quanh đó rất nhanh.“Kengl”Kiếm quang đánh tới, tấm khiên ánh sáng vỡ nát, Ngô Bình cũng biến mất.Ngay thời khắc nguy hiểm đó, anh thi triển thuật Thiên Áo, tránh được một đòn chí mạng.Người phụ nữ cũng không thèm nhìn, lại chỉ vào một hướng nào đó trong không trung, kiếm quang thứ hai phát ra.Ngô Bình xuất hiện ngay hướng cô ta chỉ, thi triển ý nghĩa của Thiên Thượng Tam Kiếm, ba thanh kiếm nhỏ bay ra biến thành một thanh kiếm cực lớn tạo thành kiếm trận, đối mặt với kiếm quang đó.Thiên Thượng Tam Kiếm này, ba kiếm hợp nhất, vạn vật ba đời, tuyệt diệu không thể tả, có uy lực rất lớn.Nhưng kiếm pháp của người phụ nữ quá mạnh khiến Ngô Bình cảm thấy bị đè ép, một lúc sau trán đã toát mồ hôi, anh hỏi: “Rốt cuộc cô là ai?”Người phụ nữ bình tĩnh hỏi: “Chẳng phải anh muốn xem Thiên Ngoại Nhất Kiếm sao? Bây giờ anh sẽ nhìn thấy”.Ngô Bình ngạc nhiên: “Cô chính là Thiên Ngoại Nhất Kiếm?”