Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5693: Ván cuối cùng
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau một trận chiến đấu quyết liệt, Ngô Bình dân tiêu diệt đối thủ, đội của cậu vẫn còn hai người, thành công giành được giải nhất.Trò chơi kết thúc chưa được hai phút thì điện thoại của cậu liền có thông báo nhận được một trăm hai mươi nghìn chuyển khoản từ Trương Siêu.Ngô Bình nhìn tin nhắn thì không dám tin đó là sự thật, số tiền này kiếm được hơi dễ dàng.Mười mấy phút trước Hàn Băng Nghiên đã chơi xong, liên tục đứng phía sau, quan sát động tác của Ngô Bình. Động tác của Ngô Bình khiến cô ta vô cùng bất ngờ, trò chơi vừa kết thúc thì cô ta liền nói: “Bình thần, cậu giỏi quá”.Trong lòng cô ta, kỹ thuật chơi game của Ngô Bình như thần nên mới bất giác gọi cậu là “Bình Thần”.Ngô Bình vươn hông mệt mỏi nói: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi”.Từ Kiêu liền biết ý, nói: “Nhà tôi gần, tôi về trước đây, tạm biệt”.Bây giờ Ngô Bình cũng không thể để Hàn Băng Nghiên về nhà một mình nên đã gọi một chiếc xe, đưa cô ta về nhà trước. Taxi dừng trước một khu nhà giàu có tiếng, Hàn Băng Nghiên vẫy tay, mỉm cười với cậu: “Bình Thần, mai kéo tớ lên đỉnh ăn gà nhé”.Sau khi chào tạm biệt Hàn Băng Nghiên, Ngô Bình lại bảo taxi chở cậu về nhà.Lúc này, Ngô Đại Hưng vẫn chưa ngủ, ông ấy vừa chạy taxi về, đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.Ông ấy thấy con trai về thì vui vẻ hỏi: “Tiểu Bình, con với Từ Kiêu đã đi đâu chơi thế?”Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh: “Đi đánh game một lúc thôi”.Sau đó cậu chuyển một trăm nghìn vừa nhận được cho. Ngô Đại Hưng.Ngô Đại Hưng nhận được tiền thì ngây ra rồi căng thẳng hỏi: “Tiểu Bình, tiền này ở đâu ra?”Ngô Bình cười, nói: “Đây là tiền học bổng của trường, vì lần này con đứng nhất toàn thành phố”.Thật ra vẫn còn mấy môn nữa chưa thi, giờ nói đứng nhất toàn thành phố thì hơi sớm. Có điều Ngô Đại Hưng không rành những chuyện đó, ông ấy chỉ biết chuyện thi cử bắt đầu chứ không biết cuộc thi vẫn chưa kết thúc.“Giải nhất toàn thành phố? Thật vậy sao?”, Ngô Đại Hưng nhảy cẵng lên, bất ngờ và vui mừng hỏi lại.Ngô Bình cười, nói: “Đương nhiên là thật rồi, môn toán của con được điểm tối đa, ngữ văn được 145 điểm, ngoại ngữ và ba môn khác cũng suýt soát điểm tuyệt đối. Thành tích như vậy mà không muốn đứng nhất cũng khó”.Ngô Đại Hưng vui mừng khôn xiết, chạy vào phòng ngủ, kéo Dương Quế Chỉ đang ngủ dậy, cùng chia sẻ niềm vui với ông ấy.Hai vợ chồng quá vui mừng, cả đêm không ngủ được, mãi đến bốn giờ sáng mới chợp mắt.Hôm sau lại tiếp tục thi, sáng thi ngoại ngữ và sinh vật, chiều thi vật lý và hóa học.Trước đây thành tích ngoại ngữ của Ngô Bình đã rất khá, hầu như đều trên 135 điểm. Lần này môn cậu ôn luyện nhiều nhất cũng là môn ngoại ngữ.
Sau một trận chiến đấu quyết liệt, Ngô Bình dân tiêu diệt đối thủ, đội của cậu vẫn còn hai người, thành công giành được giải nhất.
Trò chơi kết thúc chưa được hai phút thì điện thoại của cậu liền có thông báo nhận được một trăm hai mươi nghìn chuyển khoản từ Trương Siêu.
Ngô Bình nhìn tin nhắn thì không dám tin đó là sự thật, số tiền này kiếm được hơi dễ dàng.
Mười mấy phút trước Hàn Băng Nghiên đã chơi xong, liên tục đứng phía sau, quan sát động tác của Ngô Bình. Động tác của Ngô Bình khiến cô ta vô cùng bất ngờ, trò chơi vừa kết thúc thì cô ta liền nói: “Bình thần, cậu giỏi quá”.
Trong lòng cô ta, kỹ thuật chơi game của Ngô Bình như thần nên mới bất giác gọi cậu là “Bình Thần”.
Ngô Bình vươn hông mệt mỏi nói: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi”.
Từ Kiêu liền biết ý, nói: “Nhà tôi gần, tôi về trước đây, tạm biệt”.
Bây giờ Ngô Bình cũng không thể để Hàn Băng Nghiên về nhà một mình nên đã gọi một chiếc xe, đưa cô ta về nhà trước. Taxi dừng trước một khu nhà giàu có tiếng, Hàn Băng Nghiên vẫy tay, mỉm cười với cậu: “Bình Thần, mai kéo tớ lên đỉnh ăn gà nhé”.
Sau khi chào tạm biệt Hàn Băng Nghiên, Ngô Bình lại bảo taxi chở cậu về nhà.
Lúc này, Ngô Đại Hưng vẫn chưa ngủ, ông ấy vừa chạy taxi về, đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.
Ông ấy thấy con trai về thì vui vẻ hỏi: “Tiểu Bình, con với Từ Kiêu đã đi đâu chơi thế?”
Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh: “Đi đánh game một lúc thôi”.
Sau đó cậu chuyển một trăm nghìn vừa nhận được cho. Ngô Đại Hưng.
Ngô Đại Hưng nhận được tiền thì ngây ra rồi căng thẳng hỏi: “Tiểu Bình, tiền này ở đâu ra?”
Ngô Bình cười, nói: “Đây là tiền học bổng của trường, vì lần này con đứng nhất toàn thành phố”.
Thật ra vẫn còn mấy môn nữa chưa thi, giờ nói đứng nhất toàn thành phố thì hơi sớm. Có điều Ngô Đại Hưng không rành những chuyện đó, ông ấy chỉ biết chuyện thi cử bắt đầu chứ không biết cuộc thi vẫn chưa kết thúc.
“Giải nhất toàn thành phố? Thật vậy sao?”, Ngô Đại Hưng nhảy cẵng lên, bất ngờ và vui mừng hỏi lại.
Ngô Bình cười, nói: “Đương nhiên là thật rồi, môn toán của con được điểm tối đa, ngữ văn được 145 điểm, ngoại ngữ và ba môn khác cũng suýt soát điểm tuyệt đối. Thành tích như vậy mà không muốn đứng nhất cũng khó”.
Ngô Đại Hưng vui mừng khôn xiết, chạy vào phòng ngủ, kéo Dương Quế Chỉ đang ngủ dậy, cùng chia sẻ niềm vui với ông ấy.
Hai vợ chồng quá vui mừng, cả đêm không ngủ được, mãi đến bốn giờ sáng mới chợp mắt.
Hôm sau lại tiếp tục thi, sáng thi ngoại ngữ và sinh vật, chiều thi vật lý và hóa học.
Trước đây thành tích ngoại ngữ của Ngô Bình đã rất khá, hầu như đều trên 135 điểm. Lần này môn cậu ôn luyện nhiều nhất cũng là môn ngoại ngữ.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau một trận chiến đấu quyết liệt, Ngô Bình dân tiêu diệt đối thủ, đội của cậu vẫn còn hai người, thành công giành được giải nhất.Trò chơi kết thúc chưa được hai phút thì điện thoại của cậu liền có thông báo nhận được một trăm hai mươi nghìn chuyển khoản từ Trương Siêu.Ngô Bình nhìn tin nhắn thì không dám tin đó là sự thật, số tiền này kiếm được hơi dễ dàng.Mười mấy phút trước Hàn Băng Nghiên đã chơi xong, liên tục đứng phía sau, quan sát động tác của Ngô Bình. Động tác của Ngô Bình khiến cô ta vô cùng bất ngờ, trò chơi vừa kết thúc thì cô ta liền nói: “Bình thần, cậu giỏi quá”.Trong lòng cô ta, kỹ thuật chơi game của Ngô Bình như thần nên mới bất giác gọi cậu là “Bình Thần”.Ngô Bình vươn hông mệt mỏi nói: “Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi”.Từ Kiêu liền biết ý, nói: “Nhà tôi gần, tôi về trước đây, tạm biệt”.Bây giờ Ngô Bình cũng không thể để Hàn Băng Nghiên về nhà một mình nên đã gọi một chiếc xe, đưa cô ta về nhà trước. Taxi dừng trước một khu nhà giàu có tiếng, Hàn Băng Nghiên vẫy tay, mỉm cười với cậu: “Bình Thần, mai kéo tớ lên đỉnh ăn gà nhé”.Sau khi chào tạm biệt Hàn Băng Nghiên, Ngô Bình lại bảo taxi chở cậu về nhà.Lúc này, Ngô Đại Hưng vẫn chưa ngủ, ông ấy vừa chạy taxi về, đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.Ông ấy thấy con trai về thì vui vẻ hỏi: “Tiểu Bình, con với Từ Kiêu đã đi đâu chơi thế?”Ngô Bình ngồi xuống bên cạnh: “Đi đánh game một lúc thôi”.Sau đó cậu chuyển một trăm nghìn vừa nhận được cho. Ngô Đại Hưng.Ngô Đại Hưng nhận được tiền thì ngây ra rồi căng thẳng hỏi: “Tiểu Bình, tiền này ở đâu ra?”Ngô Bình cười, nói: “Đây là tiền học bổng của trường, vì lần này con đứng nhất toàn thành phố”.Thật ra vẫn còn mấy môn nữa chưa thi, giờ nói đứng nhất toàn thành phố thì hơi sớm. Có điều Ngô Đại Hưng không rành những chuyện đó, ông ấy chỉ biết chuyện thi cử bắt đầu chứ không biết cuộc thi vẫn chưa kết thúc.“Giải nhất toàn thành phố? Thật vậy sao?”, Ngô Đại Hưng nhảy cẵng lên, bất ngờ và vui mừng hỏi lại.Ngô Bình cười, nói: “Đương nhiên là thật rồi, môn toán của con được điểm tối đa, ngữ văn được 145 điểm, ngoại ngữ và ba môn khác cũng suýt soát điểm tuyệt đối. Thành tích như vậy mà không muốn đứng nhất cũng khó”.Ngô Đại Hưng vui mừng khôn xiết, chạy vào phòng ngủ, kéo Dương Quế Chỉ đang ngủ dậy, cùng chia sẻ niềm vui với ông ấy.Hai vợ chồng quá vui mừng, cả đêm không ngủ được, mãi đến bốn giờ sáng mới chợp mắt.Hôm sau lại tiếp tục thi, sáng thi ngoại ngữ và sinh vật, chiều thi vật lý và hóa học.Trước đây thành tích ngoại ngữ của Ngô Bình đã rất khá, hầu như đều trên 135 điểm. Lần này môn cậu ôn luyện nhiều nhất cũng là môn ngoại ngữ.